Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều

Chương 9: Tạ Ơn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 9: Tạ ơn

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Đại tiểu thư!

Đổi cách xưng hô, ý nghĩa khác.

“Nương nương!”

Hương Tú sợ hãi hét to lên.

Hóa Tang Nhược Thủy khi câu xưng hô đó, lảo đảo một cái ngã xuống.

Còn gọi Thượng Y Cục tới may y phục!

Chỉ phi tử trong cung mới đãi ngộ đó!

Hoàng thượng làm cái gì?

biến Tang Yên thành nữ nhân ?

Tang Nhược Thủy ngã lòng Hương Tú, mượn lực Hương Tú lên, xuống giường, dám về phía Hoàng đế lấy một cái.

Nàng sắp phát điên .

Tang Yên cũng khiếp sợ, trong lòng chỉ cảm thấy Hoàng đế bệnh thần kinh, cố tình dày vò khác, rõ Tang Nhược Thủy thích nhiều đến mức nào, còn châm ngòi chia rẽ tình tỷ bọn họ!

"Hoàng thượng, việc hợp lễ nghi."

Nàng quỳ xuống, trịnh trọng : "Thần phụ phận thấp hèn, dám nhận vinh sủng ."

Hạ Doanh thích những lời như , cũng khiển trách nàng, chỉ sang Bùi Mộ Dương: "Dạy nàng nên chuyện thế nào ."

Bùi Mộ Dương am hiểu nhất đoán ý vua, lập tức hùa theo: "Lôi đình vũ lộ, giai thị quân ân [1]. Cho dù thưởng phạt, Tang Đại tiểu thư nên tạ ơn mới ."

Tang Yên: ". . ."

đang dùng quyền thế ép buộc khác!

Xã hội phong kiến gian ác!

Nàng cực kỳ tức giận vẫn cố kiềm chế : "Hoàng thượng, mặc dù Tang phi nương nương chỉ , trong lòng nàng , chính phu quân nàng, đáng lẽ nên hỏi thăm bệnh tình nàng . lạnh nhạt như , sợ khác đau lòng ?"

Tên c.ẩu Hoàng đế vô lương tâm!

Ai mà thích thì xui tận mạng!

"Ngươi đang dạy trẫm cách làm ?"

Hạ Doanh cau mày, trong giọng lạnh như băng lộ chút ý cảnh cáo.

Tang Yên dập đầu, nhượng bộ, tiếp: Thần phụ dám. Thần phụ chẳng qua chỉ đặt cảnh khác, nếu thần phụ bệnh, mà phu quân quan tâm đến nữ nhân khác ngay bên cạnh giường, thần phụ sẽ thương tâm . . ."

"Câm miệng."

Hạ Doanh đập bàn, gầm lên: "Ngươi bỏ hai chữ thần phụ đó ngay cho trẫm!"

Tang Yên: ". . ."

Vốn dĩ nàng thấy nổi giận nên sợ ch.ết, ai ngờ thấy mơ hồ: bộ "thần phụ" trọng tâm câu chuyện hả? nàng cảm giác tên c.ẩu Hoàng đế nổi giận vì nàng nhắc đến nam nhân khác thế nhỉ?

"Hoàng thượng bớt giận."

Bùi Mộ Dương vội quỳ xuống, bênh vực Tang Yên: "Tang Đại tiểu thư chỉ lỡ lời thôi ạ."

Gã cảm thấy Hoàng thượng thích Tang Yên hơn gã tưởng nhiều.

loại thích làm cho Hoàng đế vui vẻ, ngoại trừ hầu hạ cho , còn làm vui lòng nữ nhân trong lòng .

Tất nhiên Tang Yên lỡ lời, nàng cũng nên tiếp tục tranh luận.

C.ẩu Hoàng đế tâm tư thâm sâu, hành động theo lẽ thường, lỡ như nàng thêm vài câu, ép tuyên bố chủ quyền "toi".

Chẳng tại , nàng luôn cảm thấy chắc chắn thể làm loại chuyện đó!

Hạ Doanh thấy nàng cúi đầu im lặng, dường như ý bất mãn, cau mày hỏi: " ?"

Tang Yên cảm thấy , giáo dục văn ở thời hiện đại cho phép nàng cúi đầu nhượng bộ quyền quý, đành đáp cho qua: "Hoàng thượng cao quý thiên tử, thần phụ. . . thần nữ , thì thần nữ ."

"Ngươi đang ám chỉ trẫm dùng cường quyền áp bức khác ?"

"Thần nữ dám."

"Trẫm thấy ngươi dám làm."

"Thần nữ ngu dốt, nếu lỡ lời, mong Hoàng thượng thứ tội."

"Ngươi thông minh đấy chứ! Cố ý dùng sự thông minh để chọc giận trẫm!"

Câu . . . làm cho cuộc đối thoại lập tức trở nên mờ ám.

Tang Yên linh cảm chẳng lành, yếu ớt : "Thần nữ dám."

Hạ Doanh nhớ nàng nhát như thỏ, giơ tay lên : "Thôi. lên . chuyện nhớ dùng đầu óc."

". Thần nữ tuân chỉ."

Tang Yên lên, hầu hạ nữa: "Thần nữ xin lui về thiên điện để ngẫm ."

xong liền luôn.

" !"

Hạ Doanh nhíu mày quát một tiếng tiếng.

"Tỷ. . ."

Tang Nhược Thủy bước xuống giường, lảo đảo bước đến mặt nàng, kéo lấy ống tay áo, đôi mắt đầy nước cầu xin: "Tỷ tỷ, hiếm khi Hoàng thượng đến đây một chuyến, xin tỷ hãy ở tiếp đãi ."

Tang Yên: ". . ."

F*ck! [2]

Chuyện gì thế ?

Tỷ tỷ tiếp đãi phu?

lắm.

Nàng gương mặt nhỏ nhắn tiều tụy Tang Nhược Thủy, cố gắng thuyết phục bản : Trời đất bao la, bệnh nhân quan trọng nhất.

Nàng đỡ Tang Nhược Thủy trở về giường, xoay , khẽ mỉm với Hoàng đế, cố gắng bày vẻ cung kinh nịnh nọt.

"Thần nữ mới từ nhà cung, mang theo ít điểm tâm, Hoàng thượng nếm thử một chút ?"

"Cho phép."

Giọng như đang ban ân.

Tang Yên nhẫn nhịn, thiên điện bên cạnh, chậm rì rì lấy một ít sushi, tươi mang đến mặt : "Hoàng thượng, mời dùng."

"Đây món gì?"

Hạ Doanh từng thấy loại đồ ăn giống .

Tang Yên giải thích đơn giản. "Đây sushi."

"Vì gọi như ?"

"Bởi vì. . ."

Tang Yên như nào cho , bèn qua loa: "Bởi vì đầu tiên làm nó đặt tên sushi."

Hạ Doanh: ". . ."

cũng vẻ ngon mắt.

đưa tay định lấy. . .

Bùi Mộ Dương bất ngờ quỳ xuống, hì hì : “Nô tài thấy thứ mới lạ, xin hoàng thượng ban cho nô tài một miếng.”

ngoài mặt xin thưởng, kỳ thực Hoàng đế thử độc.

Hạ Doanh hiểu ý , bật : “Suýt quên mất ngươi đồ tham ăn. Chuẩn.”

Bùi Mộ Dương lập tức chọn một miếng sushi, bỏ trong miệng nhai vài cái nuốt, khen lấy khen để: "Ngon quá. Ăn ngon. mỹ vị nhân gian."

Tang Yên vờ như màn diễn vụng về hai chủ tớ đó, chờ Hoàng đế cầm lấy một miếng mới bưng khay đến chỗ Tang Nhược Thủy.

Tang Nhược Thủy cũng cầm lấy một miếng, ăn : "Cảm ơn tỷ."

Đối với việc Tang Yên đế tâm, nàng đố kỵ, cũng ơn Tang Yên nhiều mạo hiểm lên tiếng vì , chọc cho Hoàng đế vui.

Tang Yên thấy mắt nàng đỏ hoe, tựa như sắp tiếp, bất đắc dĩ một tiếng: "Đều một nhà, cảm ơn gì chứ? Nếu ngươi thật sự cảm ơn , hãy dưỡng bệnh cho , đó lời cảm ơn nhất."

Tang Nhược Thủy , nước mắt lăn dài.

lẽ do bệnh khiến mềm yếu.

Khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận tình mẫu tử từ vị tỷ tỷ .

“Ăn nữa ?”

.”

Tang Nhược Thủy lấy thêm một miếng sushi, ăn đến mức khóe miệng dính cả hạt cơm.

Tang Yên thấy , đưa tay giúp nàng lau sạch.

Tình cảm tỷ lúc thật cảm động.

cũng nhanh chóng tắt ngấm.

"Nữ quan Tôn Thái Dung Thượng Y Cục, tham kiến Hoàng thượng."

"Bình ."

Hạ Doanh liếc Tang Yên đang giường, phân phó: "Tới lượng [3] cho Tang Đại tiểu thư ."

Lượng thích hợp làm ngay mặt Hoàng đế.

Tang Yên bèn : " thể sang thiên điện ?"

Hạ Doanh gật đầu.

Tang Yên dẫn nữ quan thiên điện bên cạnh.

Chừng một chung , nàng dẫn .

Hạ Hồi ăn xong miếng sushi cuối cùng, nhận khăn tay Bùi Mộ Dương đưa, lau tay hỏi: “Đo xong ?”

Nữ quan Tôn Thái Dung cúi đáp: “Bẩm hoàng thượng, đo xong.”

Nàng còn đang nghĩ về dáng nhỏ bé quyến rũ mê , nhớ cảm giác lúc vô tình chạm da thịt, băng cơ ngọc cốt [4], mát lạnh vương chút mồ hôi.

báu vật trời sinh!

Chẳng trách lọt mắt hoàng đế.

Hạ Hồi ném khăn tay cho Bùi Mộ Dương, nhấp một ngụm , giọng lười biếng thờ ơ: “May mười bộ . Dùng loại vải nhất. Trong ba ngày xong.”

Chẳng chút để tâm thời gian gấp gáp .

Tôn Thái Dung cũng dám than thời gian eo hẹp, cung kính đáp: “.”

" xuống .”

.”

Khi rời khỏi, Tôn Thái Dung nhịn liếc Tang Yên một cái.

Lúc lượng , họ chuyện đôi chút.

Thật sự, nàng cũng khiếp sợ, một quả phụ mang mệnh khắc phu mà Hoàng đế để mắt tới! Đây rốt cuộc phúc họa? Nàng thật sự tò mò.

Nàng linh cảm, cả hậu cung sắp bình yên nổi nữa.

“Thần nữ tạ ơn.”

Chuyện đến nước , Tang Yên chỉ thể chấp nhận mặc kệ.

làm gì thì làm .

tạ ơn, thì cùng trẫm đánh một ván cờ .”

" . . .”

Tang Yên, kẻ mù cờ , thể từ chối, chỉ thể nhỏ giọng yếu ớt : "Chơi cờ năm quân [5] ?"

Hạ Doanh hiểu, hỏi : “Ngươi thích trò ?”

Tang Yên gượng: “Thần nữ chỉ chơi trò đó thôi.”

Hạ Hồi gật đầu : “Chuẩn.”

Tang Yên: “. . .”

Cái từ “chuẩn” thật đáng ghét!

Ở trong hoàng cung, làm gì cũng cho phép, thật quá mức thấp hèn!

Haiz. . .

Thật biến khỏi đây!

nhanh, cung nhân chuẩn xong bàn cờ.

Sang Yên thích quân trắng, lập tức giành lấy.

Quân cờ vẻ làm từ bạch ngọc, mặt ngoài bóng bẩy trong suốt, ngón tay cảm nhận sự trơn bóng mượt mà lạnh như băng, dễ chịu.

Quả nhiên, đồ trong cung đều bảo vật.

Tang Yên chút mê tiền: “Hoàng thượng, đặt cược ạ?”

Hạ Doanh đầu nàng gì đó, cảm thấy thú vị, hỏi: “Ngươi cược gì?”

“Nếu thần nữ thắng, xin ban cho thần nữ bộ cờ , ?”

thì , nếu ngươi thua thì ?”

“Thua thì. . ."

Tang Yên nghĩ nghĩ đáp: “Thần nữ sẽ làm sushi cho hoàng thượng ăn.”

Nàng thấy tên c.ẩu hoàng đế cũng mê ăn hàng lắm.

Sushi khi nãy, ngoài thái giám ăn một miếng, Tang Nhược Thủy ăn hai, thì bốn miếng còn đều ăn hết.

Xem thích thật.

Thật thì lúc nãy đợi nàng lượng , Hạ Doanh nhàm chán nên để ý ăn nhiều.

Cho dù thích, cũng cần nàng đụng tay làm.

"Ngự thiện phòng trẫm sáu mươi đầu bếp thượng hạng, ăn cái gì mà chẳng ?"

lấy đồ ăn để đặt cược.

Tang Yên thấy đồng ý, phần khó xử: “Hoàng thượng cược gì? , thứ thần nữ thể cho hạn. Nếu hoàng thượng thứ thần nữ , xem như cược nữa.”

“Ngươi chỉ thắng thì lấy, thua thì thôi.”

“Thần nữ , thứ thể cho giới hạn.”

“Ngươi làm thứ ngươi thể cho hạn?”

Hạ Doanh , ánh mắt cháy bỏng chằm chằm nàng, gần như tra hỏi: “ . . .ngươi đoán trẫm gì, nên cố tình chịu đưa?”

Chú thích:

[1] Lôi đình vũ lộ, giai thị quân ân: câu gốc 雷霆雨露, 皆是君恩. Lôi đình ẩn dụ cho hình phạt, cơn thịnh nộ, vũ lộ (mưa móc): ẩn dụ cho ân huệ, sự ban phát dịu dàng. Câu thường dùng trong bối cảnh phong kiến để thể hiện lòng trung thành tuyệt đối với quân vương. Dù vua ban thưởng (như mưa móc) trừng phạt (như sấm sét), thì bề vẫn xem đó ân huệ, dám oán trách.

[2] Từ gốc nghĩa nhật, cũng thể một cách tránh từ chửi tục 肏, nghĩa như f*ck.

[3] Lượng : gốc 量身 trong tiếng Trung nghĩa : Đo / đo đo cơ thể (để may quần áo). Giải nghĩa cụ thể: 量 (liáng): đo lường, 身 (shēn): cơ thể, .

[4] Băng cơ ngọc cốt: gốc 冰肌玉骨, một cách miêu tả vẻ tuyệt mỹ một , thường dùng cho phụ nữ trong văn thơ cổ điển Trung Quốc. Trong đó, 冰肌 - băng cơ: làn da như băng – chỉ làn da mịn màng, mát lạnh, trắng trẻo trong suốt, 玉骨 - ngọc cốt: xương như ngọc – thể thanh tú, cao quý, tao nhã như làm từ ngọc.

[5] Cờ năm quân (ngũ tử kỳ) - 五子棋: cờ ca rô.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...