Cấm Gọi Tên Tôi
Chương 3: Trừng Phạt Khi Gọi Tên Anh
Tác giả: Mr.Bin
Chương 3: Trừng Phạt Khi Gọi Tên
Cô ngồi thu trên chiếc giường lớn phủ ga trắng muốt, ánh đèn vàng hắt xuống khiến làn da cô lấp lánh như được phủ sương. Căn phòng im ắng đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng tim cô đập hỗn loạn, kh vì sợ… mà vì – đàn vừa bước ra từ phòng tắm với chiếc khăn quấn ngang h, từng giọt nước còn lăn dài trên cơ thể rắn chắc.
“Tại lại đưa đến đây?” – Cô gắng gượng hỏi, giọng đầy kiêu hãnh dù mắt kh dám thẳng.
kh trả lời. Chỉ đến bên giường, chậm rãi cúi xuống, một tay đặt bên cạnh eo cô, ánh mắt sâu hút găm thẳng vào cô như đang đọc từng dòng suy nghĩ.
“Vì em là vợ chưa cưới của .” – thì thầm.
“Một cuộc hôn nhân sắp đặt. kh quyền động vào …”
“Kh quyền?” – cười khẽ, cúi xuống, chạm vào môi cô một nụ hôn phớt nhẹ, nhưng đầy cảnh cáo. – “Vậy đêm đó ai là chủ động cởi váy, gọi là ‘’ trong vô thức?”
Cô đỏ mặt, toàn thân nóng bừng lên như bị thiêu đốt.
“… cố ý lừa .”
“Lừa hay kh, thân thể em còn nhớ rõ hơn miệng em đ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
bất ngờ kéo cô ngã xuống nệm, bàn tay siết chặt hai cổ tay cô ghìm lên đỉnh đầu, ánh mắt lóe lên sự chiếm hữu đầy bản năng.
“ đã nói… kh được gọi tên .”
Cô vùng vẫy, nhưng càng giãy thì càng bị ép sát vào chiếc nệm mềm mại. Mùi bạc hà trên cơ thể như thuốc gây nghiện, khiến từng tế bào trong cô run rẩy.
“Thử nói lại xem… lần này em dám gọi tên nữa kh?” – ghé sát tai cô, đầu lưỡi lướt qua vành tai mẫn cảm khiến cô run bật.
“… Lãm…” – Cô buột miệng.
Ngay lập tức, ánh mắt trầm xuống. Kh nói thêm lời nào, cúi xuống chiếm l môi cô, mạnh mẽ và tàn nhẫn. Nụ hôn như trừng phạt, như đánh dấu chủ quyền, kh cho phép cô phản kháng.
Chiếc váy ngủ mong m bị kéo tuột khỏi bờ vai. Cô muốn cự tuyệt nhưng cơ thể lại đê mê trước từng cái chạm của .
“Em kh nghe lời.” – khẽ nói, bàn tay trượt dọc xuống thắt lưng cô.
“ sẽ khiến em van xin… nhưng kh được gọi tên nữa.”
Cô cắn môi, cố kìm tiếng rên rỉ đang trào ra nơi cổ họng. Nhưng từng đợt khoái cảm cuộn trào khiến mọi lời chống cự tan biến.
“Nếu em còn gọi tên lần nữa…” – dừng lại, cúi xuống thì thầm sát tai – “ sẽ khiến đêm nay kéo dài… đến khi em kh còn sức mà gọi.”
Cô bật khóc trong ngây ngất. Kh nước mắt của đau đớn, mà là của một nỗi sợ ngọt ngào, một thứ cảm xúc hỗn độn giữa hận thù, khao khát và… đắm chìm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.