Cấm Gọi Tên Tôi
Chương 4: Giấc Mơ Hay Lời Cảnh Cáo
Chương 4: Giấc Mơ Hay Lời Cảnh Cáo
Cô tỉnh giấc lúc rạng sáng, mồ hôi thấm ướt mái tóc rối.
Toàn thân rã rời, từng tấc da thịt vẫn còn in dấu vết buổi “trừng phạt” tối qua. Chiếc váy ngủ đã bị quăng xuống sàn từ lâu, chỉ còn tấm chăn mỏng quấn hờ l thân thể trần trụi.
kh còn ở đó. Căn phòng chỉ còn mùi bạc hà phảng phất – thứ mùi khiến cô vừa ghét, vừa nhớ.
Cô chống tay ngồi dậy, bước xuống giường bằng đôi chân run rẩy. Tấm gương trên bàn trang ểm phản chiếu gương mặt nhợt nhạt, môi đỏ bầm và vết hôn dày đặc kéo dài từ cổ xuống ngực.
“Làm thể tiếp tục sống chung với đàn này?” – cô thì thầm, khẽ siết chặt l chiếc khăn tắm.
Cô mở cửa phòng bước ra thì đụng quản gia – một phụ nữ đứng tuổi, dáng vẻ nghiêm trang.
“Phu nhân, thiếu gia đã rời từ sáng sớm. Ngài để lại lời n: Đừng gọi tên , và cũng đừng thử trốn .”
“ ta nghĩ là gì? Thú nuôi ?” – cô bật cười cay đắng.
“ kh biết.” – quản gia đáp lạnh lùng. – “Nhưng biết rõ, chưa một phụ nữ nào dám trái lời chủ… mà kh trả giá.”
Ngày hôm đó, cô đến gặp ba mẹ, ý định dứt hôn trong lòng đã rõ ràng.
Nhưng vừa bước vào nhà họ Lâm, ánh mắt ba cô cô đầy kỳ vọng, mẹ cô thì ôm tay cô dịu dàng:
“Chúng ta kh thể tìm được ai tốt hơn thế đâu con. Nó là thừa kế duy nhất của Tập đoàn ST Empire. thể hơi lạnh lùng… nhưng lại mực chung thủy và trách nhiệm.”
“Chung thủy?” – Cô bật cười. “Nếu mẹ th cảnh tối qua… khi mẹ sẽ là đầu tiên muốn con bỏ chạy.”
“Phụ nữ hiện đại… biết hy sinh một chút.” – Mẹ cô nói, đôi mắt ánh lên sự nghiêm khắc thường th.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hạnh phúc hay kh, còn do cách con chọn yêu.”
Cô im lặng, trái tim như bị ai siết lại. Lựa chọn của cô… là bị ép buộc, là kh tên, là đêm nào cũng run rẩy trong vòng tay đàn đó – như một kẻ lạc lối kh biết đường quay về.
Tối hôm , khi cô trở về biệt thự, cửa phòng đã khóa.
Trên bàn là một chiếc hộp quà nhỏ, bên trong là chiếc vòng cổ bạc, đính một viên đá thạch tím – lạnh như băng.
Kèm theo đó là mảnh gi viết tay:
“Đeo vào. Đừng hỏi vì . Đừng gọi tên .”
Cô chằm chằm vào từng nét chữ cứng cáp, trái tim run lên một cách lạ lùng. Cô cầm vòng lên… và đeo vào.
Ngay khoảnh khắc viên đá chạm vào làn da nơi cổ… ánh đèn phòng bất ngờ vụt tắt.
Từ sau lưng, một cánh tay mạnh mẽ siết l eo cô.
“Ngoan lắm.” – Giọng trầm xuống. – “Em càng nghe lời… càng muốn giữ em mãi.”
“ luôn như vậy, luôn ép buộc khác.” – Cô khẽ nói, nhưng lại kh chống cự khi kéo ngã xuống ghế sofa gần đó.
“ kh ép. Em là khiến mất kiểm soát.” – cúi đầu hôn lên bờ vai trần của cô. – “Và ghét cảm giác bị ều khiển… trừ khi ều khiển là em.”
Giữa bóng tối, hơi thở giao nhau trong thinh lặng, tiếng rên khẽ hòa cùng tiếng tim đập như dồn dập hơn…
Nhưng vẫn kh cho cô gọi tên.
Dù đã từng ở sâu trong nhau, cô vẫn kh biết… rốt cuộc là ai?
Chưa có bình luận nào cho chương này.