Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới
Chương 163:
Tuy kh phản bác, nhưng mặt mũi hai con rồng đều tối sầm lại. Cả hai bày ra bộ dạng tức tối kh chịu nổi nhưng vẫn cố gồng nén l sự tủi thân.
Lộ Dao thầm nghĩ nói hơi quá lời kh. Loài rồng vốn quen tự do tự tại, nhất thời chưa thể thích ứng ngay với thân phận nhân viên cửa hàng cũng là ều dễ hiểu. Hơn nữa cô cũng chẳng yêu cầu bọn họ làm việc xuất sắc gì cho cam, chỉ cần khi khách tới, đừng nằm dài trên sô pha phả hơi lạnh ra dọa là được.
Nghĩ th suốt, Lộ Dao dịu giọng lại, từng bước từng bước chỉ dạy cho bọn họ thế nào là một nhân viên cửa hàng đúng chuẩn.
Harold và Tư Kim gật đầu lia lịa như giã tỏi, nhưng cái ệu bộ đó lại càng khiến ta th bất an. Lộ Dao nói đến khô cả cổ, hai con rồng cứ trừng cặp mắt tròn xoe cô một cách vô tội vạ.
"..."
Sau gần một tiếng đồng hồ đàn gảy tai trâu, Lộ Dao hoàn toàn từ bỏ ý định dạy dỗ hai con cự long trở thành những nhân viên đạt chuẩn. Cô mở hệ thống lên: "Giúp treo một th báo tuyển dụng nhân viên."
Hệ thống: [Đã trừ 50 ểm nhân khí. Tiệm nail thêm 1 vị trí nhân viên. Th báo tuyển dụng đã được phát .]
Tiện thể, Lộ Dao liếc tiến độ nhiệm vụ. Do thu của tiệm nail khá tốt, nhưng số lượng khách tiếp đón thì kém xa tiệm ăn vặt, đến giờ vẫn chưa đạt mốc hai mươi . Nhiệm vụ thứ hai đang bị đình trệ.
Đợi mãi cũng chẳng th khách nào tới, Lộ Dao quyết định hỏi Lị Tu về chuyện thảo d.ư.ợ.c trước. Tiệm t.h.u.ố.c nằm ngay chếch đối diện tiệm nail, bước vài bước là tới.
Lị Tu đang thu dọn đồ nghề chuẩn bị lên núi hái thuốc. Lộ Dao lập tức ngỏ ý muốn cùng. Nghe nói Lộ Dao muốn tìm Cỏ Tinh Thử và Sen Đất Đen, Lị Tu vô cùng nhiệt tình, định dẫn cô hái hai loại thảo d.ư.ợ.c này trước.
Lộ Dao về lại tiệm nail báo một tiếng là sẽ lên núi hái thuốc, dặn dò Harold và Tư Kim tr tiệm, nếu khách tới thì bảo họ đặt lịch hẹn trước, chập tối cô sẽ về.
Lị Tu thường xuyên vào rừng hái t.h.u.ố.c nên rành địa hình và khu vực phân bố thảo d.ư.ợ.c qu đây. Cô bảo với Lộ Dao rằng Cỏ Tinh Thử và Sen Đất Đen đều mọc gần đầm lầy. Quá trình hái t.h.u.ố.c cần cực kỳ cẩn thận, chỉ cần sơ sẩy một chút là thể sa chân xuống đầm lầy ngay.
Lộ Dao ghi tạc lời Lị Tu vào lòng, bám gót theo sát cô kh rời nửa bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cam-nang-kinh-do-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-163.html.]
Vào rừng chưa được bao lâu, Lị Tu đã bắt gặp một vạt cỏ Huyễn Thảo lớn, tươi tốt mơn mởn, thế nên đành dừng lại để thu hoạch. Huyễn Thảo là loại thực vật biết "chạy trốn". Sáng nó mọc ở bờ suối, chiều khi đã chạy tuốt xuống gốc cây nào đó . Nó cứ như một giấc mộng ảo ảnh, y hệt như cái tên của nó vậy. Gặp được Huyễn Thảo thì tốt nhất là hái ngay lập tức, nếu kh nó sẽ tẩu thoát mất.
Lị Tu áy náy nói: "Huyễn Thảo là loại thảo d.ư.ợ.c hiếm giúp nâng cao chất lượng của t.h.u.ố.c an thần, thể gặp mà kh thể cầu. hái hết chỗ này đã. Lát nữa mới thể đưa cô ra đầm lầy được, thực sự xin lỗi nhé."
Lộ Dao ngồi xổm xuống phụ giúp: "Kh đâu, cô đừng bận tâm. Hai làm sẽ nh hơn. phụ trách phía bên này, cô hái phía bên kia, hái xong chúng ta tập hợp ở đây."
Lị Tu ném cho cô một ánh mắt đầy cảm kích, cắm cúi bắt tay vào việc cắt cỏ thở hồng hộc.
Vạt Huyễn Thảo này mọc lan ra gần kín nửa sườn đồi. Lộ Dao cầm chiếc liềm nhỏ, cắm cúi gặt thảo dược. Cứ gom được một bó là cô lại ném tọt vào kho đồ, bất giác đã ra xa tít tắp.
Lúc Lộ Dao đứng thẳng dậy định vươn vai nghỉ ngơi, cô ngẩng đầu lên thì tr th một sinh vật nhỏ bé kỳ lạ đang treo lủng lẳng trên cành cây cách đó kh xa. Lộ Dao dụi dụi mắt, thầm nghĩ thứ đó là thật ?
Cái sinh vật đối diện kia hình như cũng đã phát hiện ra cô. Nó giãy giụa kịch liệt trong tấm lưới, phát ra những tiếng kêu "Kỉ kỉ" vô cùng đáng yêu hướng về phía cô.
Hệ thống: [...Nó hình như đang kêu cứu đ.]
Lộ Dao chống hai tay ngang h, hơi thở dốc: "Cơ thể nó vẻ như là chất lỏng, lại còn thể tùy ý biến hình, lại bị loại lưới kia nhốt được cơ chứ? Chẳng lẽ là bẫy rập ?"
Hệ thống tiến hành kiểm tra một lát phản hồi: [Đó kh là bẫy của con , mà là lưới săn mồi do Nhện Bạch Linh giăng ra, chuyên dùng để bắt ma thú. Dù mang tiếng là ma thú, nhưng nó lại quá đỗi yếu ớt, đến mức giá trị để làm thức ăn cũng chẳng . lẽ con Nhện Bạch Linh kia cảm th bắt được nó vừa kh thể ăn lại vừa lãng phí mất một tấm lưới, nên mới cố tình bỏ mặc nó ở lại đây.]
Lộ Dao: "..."
Hệ thống: [Chủ tiệm muốn cứu nó kh?]
Cái sinh vật nhỏ xíu trong lưới kia dường như nghe hiểu được tiếng . Nó trợn tròn cặp mắt long l ngấn nước, Lộ Dao với vẻ vô cùng đáng thương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.