Cánh Cửa Bị Khóa Trong Biển Lửa
Khi xảy ra hỏa hoạn, bạn trai tôi bế cô bạn thân đang nằm trên giường tôi chạy đi.
Ba giờ sáng, tôi bị khói đặc làm sặc tỉnh giấc, ngọn lửa gần như đã cháy tới người tôi.
Bạn trai đạp cửa xông vào, cúi người bế cô bạn thân lên rồi quay người đi ra ngoài: “Bế cô ấy trước, cô ấy ở gần cửa hơn.”
Cửa phòng ngủ bị bạn thân khóa từ bên ngoài, tôi không ngừng đập cửa, đập đến mức tay bật máu.
Ngoài cửa vang lên giọng của cô bạn thân: “Em sợ quá nên lỡ tay đóng cửa lại, anh ơi xin lỗi, anh sẽ không trách em chứ...”
Bạn trai nói: “Em cũng chỉ vì hoảng sợ thôi, không sao đâu. Lính cứu hỏa sắp tới rồi, để cô ấy đợi thêm một lát cũng đâu chết được.”
Tôi chết lặng.
Bốn năm tình cảm khiến bạn trai bỏ mặc tôi trong khoảnh khắc sinh tử, quay người bế cô bạn thân đi mất.
Còn tôi, chỉ biết tuyệt vọng van xin giữa biển lửa.
Ngọn lửa bùng lên từ phòng khách.
Lúc đầu tôi không hề biết.
Trong cơn ngủ mơ màng, tôi chỉ ngửi thấy một mùi khét ngọt, như nhựa bị nung chảy, lại giống vải vóc đang bốc khói.
Chưa có bình luận nào.