Cậu Quý Tử Của Ông Trùm Xã Hội Đen.
Chương 2:
Rõ ràng đây là một cảnh đầy mê hoặc, thế nhưng trong đầu Vũ Hiên chỉ vang lên hai chữ thật to Xong đời!
Trong băng đảng, ai mà chẳng biết đại ca của ta là một kẻ cuồng con trai.
Câu cửa miệng hằng ngày của ta chính là: “Con trai là sinh viên ưu tú, con biết mọi thứ trên đời. Con trai thế này, con trai thế kia…”
Nếu để ta biết kh chỉ là một thằng gay, mà còn dám trêu ghẹo đứa con trai duy nhất của ta…
Vũ Hiên lập tức bừng tỉnh khỏi những tưởng tượng ên rồ, trượt gối xuống đất vội vàng ôm chặt l chân Tạ Bình,
liên tục sám hối, cầu xin mong ta động lòng trắc ẩn chút xíu.
“ chủ, biết sai ! Xin tha cho ! Ông chủ ghét nhất là đồng tính, đừng nói cho biết là gay nha, làm ơn… sẽ bị xử đẹp luôn đó!”
Nói xong Vũ Hiên thúc thít cúi gằm mặt xuống, th Tạ Bình vẫn im lặng kh phản ứng gì, nước mắt càng tuôn nhiều hơn, tiếng khóc nghe càng thêm t.h.ả.m thiết, bi thương thật lòng.
Quả nhiên, con kh thể nào ra vẻ ngầu được lâu. Th chưa, nghiệp quật đến liền đó!
Tạ Bình cất giọng nhàn nhã, chậm rãi nói:
“Đương nhiên thể kh nói cho ba biết… Nhưng dạo này bên cạnh đang thiếu chăm sóc……”
Câu nói của ta dừng lại ở giữa chừng,
nhưng Vũ Hiên hiểu ngay ý tứ trong đó, lập tức gật đầu lia lịa, đáp nh như sợ chậm một giây sẽ mất mạng:
“ Chủ yên tâm! Chỉ cần chủ kh biết chuyện này, từ giờ trở muốn làm gì cũng làm hết!”
Khóe môi Tạ Bình khẽ nhếch lên, ánh mắt thoáng qua một tia đắc ý, nhưng Vũ Hiên lại đang mải đắm chìm trong niềm vui mừng vì bảo toàn được tính mạng và cái chức đàn em số hai, nên chẳng hề nhận ra.
Sau ngày hôm đó, Tạ Bình chủ động trao đổi liên lạc với . Ban đầu Vũ Hiên còn thở phào, tưởng rằng chuyện đã êm xuôi,
ai ngờ Tạ Bình lại là một chủ nhân cực kỳ khó hầu hạ…
Chỉ cần chuyện gì xảy ra một chút thôi là Tạ Bình liền n tin cho Vũ Hiên. Nếu trong ba giây kh trả lời, ta lập tức gọi ện tới. Giây trước, Vũ Hiên còn đang dẫn đám đàn em đè m kẻ gây rối trong quán bar dưới chân. Giây sau, chỉ nghe th một hồi chu ện thoại dồn dập vang lên.
“ muốn tiến về phía trước, đang chờ đợi tình yêu chân thành…”
Tiếng nhạc chu ện thoại làm bầu kh khí căng thẳng lập tức bị phá vỡ.
Phía sau còn một tên đàn em kh nhịn được bật cười “phụt” một tiếng, bị Vũ Hiên hung hăng trừng cho một cái, sau đó nghiến răng bắt máy, nhưng lời nói ra lại là câu nịnh nọt:
“ chủ, việc gì cứ nói ạ.”
Tạ Bình lạnh nhạt:
“Đến căn hộ l giúp quyển sách mang đến trường.”
Vũ Hiên liếc gã đàn đang quỳ dưới đất, ánh mắt còn chưa phục tùng, do dự một chút:
“ Chủ, bên này đang xử lý chút chuyện...”
Giọng Tạ Bình bỗng lạnh , thản nhiên bu vài chữ:
“ chút việc, tốt thôi, bỗng nhiên lại muốn nói chuyện với ba ...”
“ chủ, tới ngay đây!”
Sau đó, những ngày tiếp theo, đối thoại giữa Vũ Hiên và Tạ Bình chỉ còn như thế này:
“Qua đón .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-quy-tu-cua-ong-trum-xa-hoi-den/chuong-2.html.]
“ chủ…”
“À, muốn tìm ba nói chuyện.”
“ đến ngay.”
“Đến trường rướt .”
“ chủ…”
“ lại muốn nói chuyện với ba.”
“Đến liền! Đến liền!”
“Đi ăn với .”
“…”
“Nói chuyện... Với ba.”
Bề ngoài thì ngoan ngoãng nghe lời, nhưng trong lòng Vũ Kiên lại đang uất hiện khóc ròng. Bị ta sai như sai chó, thật mất mặt quá, sẽ kh bao giờ giúp cô em họ làm bất cứ chuyện gì nữa đâu!
Hôm nay đang làm việc lại ện thoại gọi đến, vội vàng rút ện thoại ra, vốn định c.h.ử.i bên kia m câu “hỏi thăm tổ t mười tám đời” cho hả giận.
Nhưng vừa th tên gọi Tạ Bình.
Thôi xong …
Tổ tiên đời này còn kh dám hỏi thăm, chứ mười tám đời chắc nằm xuống mồ luôn quá.
Thậm chí một lần giữa đêm, Tạ Bình gọi Vũ Hiên đến nhà ta sửa ống nước. Vừa đẩy cửa bước vào, th ta trần nửa trên, chỉ quấn vội một chiếc khăn tắm qu h. Những giọt nước từ tóc còn ướt rơi xuống ngực, trượt theo đường cơ bắp rõ nét quyến rũ. Quả thật như một bức tr tổng tài vừa tắm xong đang muốn làm chuyện nóng bỏng.
Nếu kh vì ba của Tạ Bình cực kỳ kỳ thị đồng tính, Vũ Hiên chắc c sẽ nghĩ Tạ Bình đang cố tình quyến rũ .
Nghĩ tới đây, cầm cái cờ-lê trong tay lên định quay chạy khỏi phòng.
“Muốn mà lại kh dám , ánh mắt cứ đảo loạn thế là ?" Giọng Tạ Bình muốn cười nhưng lại kh cười ra tiếng.
Ngay trước một giây khi tình hình sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, Vũ Hiên lập tức quay đầu lại, trong đầu lóe lên một ý nghĩ sau đó mỉm cười:
"Cùng là đàn lại kh dám chứ!" nh miệng nói lãng sang chuyện khác, "À, biết ! Chắc là đang tắm dở thì ống nước trong phòng tắm bị hỏng kh khóa lại được đúng kh? Để vào sửa ngay cho !’
kh nhịn được mà tự đắc vì sự l trí của , hoàn toàn kh để ý gương mặt của Tạ Bình đã đen đến mức như sắp nhỏ ra mực.
Vũ Hiên cắm đầu chạy thẳng vào phòng tắm, một lúc sau lại tiu nghỉu ra.
" chủ, ống nước phòng tắm bị gì đâu?’
Tạ Bình nghiến răng nghiến lợi:
"Đúng! Chỉ cần xuất hiện là nó tự hết hỏng đ!’
Vũ Hiên chẳng hiểu mô tê gì, lại còn bị ta đuổi ra khỏi cửa.
Cánh cửa lớn lạnh lùng đóng sầm ngay trước mặt . Hình như còn nghe loáng thoáng tiếng Tạ Bình c.h.ử.i một câu:
"Đồ ngốc!"
"Hử? Chẳng lẽ là đang c.h.ử.i ?" Vũ Hiên chỉ cái cờ lê vào mặt , " chủ thật kỳ lạ."
Trên đường về, cứ lẩm bẩm một .
"Lòng dạ đàn … đúng là như mò kim đáy biển mà…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.