Cậu Quý Tử Của Ông Trùm Xã Hội Đen.
Chương 3:
Sáng sớm hôm sau.
Vũ Hiên còn chưa kịp nghĩ kỹ về chuyện xảy ra hôm qua thì đã bị lão đại ca gọi ện kêu đến. Tưởng rằng sắp được giao trọng trách lớn nên hừng hực khí thế chạy đến đứng ngay ngắn trong văn phòng.
“Đại ca, cần em làm gì ạ?”
Lão đại kh trả lời, chỉ liên tục quan sát đàn em, miệng còn lẩm bẩm gì đó. Nhưng nói nhỏ quá, căn bản Vũ Hiên dù lắng tai cũng chẳng nghe rõ được gì.
“Đại ca?”
Lão đại hoàn hồn lại, nghiêm túc nói:
“Đúng là một chuyện cần giúp. Dạo này một vụ làm ăn lớn cần nhiều thời gian, thể m tuần kh về nhà. Nên làm vệ sĩ thân cận cho con trai .”
“Hả?”
Cú chuyển hướng kỳ lạ khiến Vũ Hiên hơi ngơ ngác.
“Vệ sĩ thân cận? Đại ca, em…” Đại ca đang giao trứng cho ác đó biết kh?
“ kh bằng lòng? là cánh tay trái của nên bảo vệ tốt con trai , thì mới yên tâm làm ăn được chứ. Như vậy gì kh đúng à?”
th vẻ mặt nghiêm túc của lão đại, trong lòng Vũ Hiên dù cả trăm ngàn ều kh cam tâm, lúc này cũng chỉ thể ngoan ngoãn đáp lại:
“Em biết .”
“Được , bây giờ tìm Tạ Bình .”
“Dạ……”
Chỉ là khi đến trường Vũ Hiên mới biết, Tạ Bình cái thằng nhóc đó lại… trốn học!!
Nghe đám bạn thân của ta báo lại vị trí Tạ Bình đang ở, Vũ Hiên lập tức xách vài đàn em đến quán bar.
Đám bạn tốt của Tạ Bình bóng lưng Vũ Hiên hầm hầm tới, lập tức tự động đứng sang hai bên chuẩn bị xem trò vui.
“Tụi bây nói xem, chiêu này của Tạ Bình hiệu quả kh?”
“Kh biết, nhưng chúc nó may mắn.”
Vừa bước vào quán bar, chỉ liếc một cái Vũ Hiên đã th bóng dáng của Tạ Bình. ta đang cuộn trên cái ghế sofa, trên bàn toàn là chai rượu trống rỗng.
Vũ Hiên tiến lại gần, mùi rượu nồng nặc đến mức kh nhịn được cau mày.
“Tạ Bình, tỉnh lại!”
Vũ Hiên khó chịu đá đá Tạ Bình m cái, nhưng ta chẳng phản ứng gì. len lén ghé sát vào tai đàn đang mằm hét một tiếng:
“Ba tới kìa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cau-quy-tu-cua-ong-trum-xa-hoi-den/chuong-3.html.]
Ờ… vẫn kh phản ứng. Xem ra thật sự say bí tỉ .
Đang suy nghĩ tìm cách lôi cái tên này về nhà, Vũ Hiên vô tình ngẩng đầu lên kh thể dời mắt nổi nữa.
Tạ Bình lúc say tr lại ngoan, nằm co ro lặng lẽ ngủ ở đó. Hàng mi dài, đôi môi hơi đỏ lên vì men rượu.
Đúng nghĩa đẹp ngủ trong rừng ha!
Thời gian – địa ểm – con đều thuận lợi, mà sắc đẹp thèm thuồng bao lâu nay lại bày ra ngay trước mắt…
Thì… sờ một cái chắc kh quá đáng đâu nhỉ!
Nghĩ là làm. Vũ Hiên l đầu ngón tay khẽ kéo vạt áo của Tạ Bình lên, tay kia lẹ làng lướt một phát qua cơ bụng rắn chắc của đang nằm. Sau đó liếc trộm một cái ta vẫn ngủ say như c.h.ế.t.
tặc lưỡi, cảm th chưa đủ. Thế là Vũ Hiên kh e ngại mà thẳng tay đưa cả hai bàn tay vào bên trong lớp áo sơ mi, ngón tay chậm rãi lướt dọc các đường cơ.
Sướng rơn cả , sờ đến mức quên trời đất luôn.
Thì ngay lúc này trên đầu bỗng vang lên một giọng nói:
“Vũ Hiên.”
Trong khoảnh khắc đó, ba hồn bảy vía của Vũ Hiên như bị dọa cho bay sạch. Chỉ còn lại cái xác ngồi đó chờ cơn bão ập xuống.
giữ nguyên tư thế nửa quỳ suốt một lúc lâu, vai đã mỏi nhừ mà vẫn kh dám ngẩng đầu.
Đợi mãi một lúc lâu mới nghi hoặc ngẩng mặt lên. Tạ Bình vẫn nhắm chặt mắt, giống như âm th vừa chỉ là ảo giác của Vũ Hiên.
“Vũ Hiên.”
Lại một tiếng gọi nữa.
Môi của Tạ Bình khẽ động. Vũ Hiên cúi xuống gần hơn, định nghe xem ta đang nói gì. Ai ngờ tay trượt một cái cả nghiên về phía trước thế là môi chạm môi.
lẽ do men rượu còn vương trên môi Tạ Bình, đầu Vũ Hiên cũng bắt đầu choáng váng theo. Kh biết hai giữ tư thế bao lâu, cho tới khi nghe tiếng xung qu nhỏ to tám chuyện, mới giật tỉnh táo, vội vàng bật ra như vừa bị ện giật.
Vũ Hiên kh khỏi c.h.ử.i bản thân ngu ngốc vì phút thất thần vừa .
Để tránh ngại ngùng thêm, gọi đàn em vào dìu Tạ Bình về nhà. Còn thì… bỏ chạy luôn kh dám quay đầu lại.
Ngày hôm sau khi đến tìm Tạ Bình, trái tim hỗn loạn của Vũ Hiên đã bình tĩnh như kh chuyện gì xảy ra. Dù thì lúc đó Tạ Bình cũng ngủ say , sẽ kh hề biết bản thân bị sờ soạn còn bị hôn trộm.
Sau khi tỉnh dậy, Tạ Bình cũng kh hỏi gì về chuyện tối qua cả. Trong lòng Vũ Hiên âm thầm nhẹ nhõm thở ra một hơi. Chỉ là… Tạ Bình lại chẳng hề ngạc nhiên khi th Vũ Hiên đến, ngược lại còn như đã chuẩn bị tinh thần từ trước. Nhưng vẫn cái kiểu nửa muốn để ý nửa kh thèm quan tâm, khiến Vũ Hiên cứ cảm giác… chủ đang giận dỗi.
Nhưng tại lại giận chứ?
Nghĩ kh ra, thật sự nghĩ kh ra nha.
Mà làm vệ sĩ cho Tạ Bình thì đúng là quá nhẹ nhàng. Đúng là việc nhẹ lương cao, cứ tò tò theo ta từ sáng đến tối, cơm ăn ba bữa, đến tháng nhận lương còn thêm tiền thưởng, kh mất sức như việc bảo kê quán bar, giải quyết sung đột. Ngày tháng nhàng nhã sắp tới chỉ thể vui vẽ hưởng thụ thôi chứ biết làm .
Chưa có bình luận nào cho chương này.