Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 12: Không Còn Đường Lui
Kh cho Hạ An kịp phản ứng
kéo cô rời khỏi sảnh tiệc.
Nh.
Mạnh.
Kh một ai dám ngăn.
Cánh cửa phòng VIP đóng sầm lại.
Rầm.
Kh gian lập tức bị khóa kín.
Chỉ còn lại hai .
Hạ An vừa đứng vững
Đã bị ép sát vào tường.
chống tay hai bên, khóa chặt cô.
Kh cho trốn.
Kh cho né.
“Bu ra.”
Cô nói.
Giọng vẫn giữ bình tĩnh.
Nhưng nhịp thở… đã rối.
“Bu?”
cười nhạt.
Ánh mắt tối lại.
“Em nghĩ… còn bu được ?”
Ba năm.
Ba năm tìm kiếm.
Ba năm mất kiểm soát.
Ba năm
Kh cô.
“ kh quyền”
“Quyền?”
cắt ngang.
Giọng trầm xuống.
Nguy hiểm.
“Em biến mất kh một lời…”
“Đó là quyền của em.”
“Còn ”
tiến sát hơn.
Khoảng cách gần như biến mất.
“… quyền đòi lại câu trả lời.”
Hạ An siết chặt tay.
“Kh gì để nói.”
“Kh ?”
bật cười.
Nhưng ánh mắt… kh hề ý cười.
“Vậy ba năm của … tính là gì?”
Câu hỏi
Khiến tim cô chấn động.
Nhưng cô vẫn c.ắ.n môi.
“Kh liên quan đến .”
Một giây.
Hai giây.
Kh khí… đ cứng.
cô.
lâu.
Như muốn thấu tất cả.
Đột ngột kéo cô lại.
Nụ hôn rơi xuống.
Mạnh.
Dứt khoát.
Kh báo trước.
Hạ An mở to mắt.
Cả cơ thể cứng lại.
Nụ hôn của
Kh còn như trước.
Kh chỉ là chiếm hữu.
Mà là…
Giận dữ.
Khao khát.
Và cả đau đớn dồn nén suốt ba năm.
Cô đẩy .
Nhưng
Kh đủ mạnh.
giữ cô chặt hơn.
Kh cho thoát.
Như thể
Chỉ cần bu ra… cô sẽ biến mất lần nữa.
Hơi thở hai rối loạn.
Tim đập ên loạn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kh ai còn kiểm soát được nữa.
Đến khi
Cô gần như kh chịu nổi
mới bu ra.
Khoảng cách tách ra.
Nhưng ánh mắt vẫn dính chặt.
“Kh liên quan?”
lặp lại.
Giọng khàn.
Ánh mắt đỏ lên.
“Vậy cái này thì ?”
Ngón tay chạm lên môi cô.
Nơi vừa bị chiếm l.
“Cũng kh liên quan?”
Hạ An run nhẹ.
Nhưng lần này
Cô kh né.
Chỉ .
Ánh mắt d.a.o động.
“ muốn gì?”
Cô hỏi.
Giọng nhỏ.
im lặng vài giây.
nói
“ muốn em.”
Ba chữ.
Thẳng t.
Kh né tránh.
Tim cô… lệch nhịp.
“Kh thể.”
Cô trả lời ngay.
Nhưng giọng… kh còn chắc.
“Tại ?”
hỏi.
Ánh mắt sâu.
Hạ An siết chặt tay.
“Vì ba năm trước em đã chọn rời .”
“Và bây giờ”
Cô thẳng vào .
“…em kh ý định quay lại.”
Một câu
Khiến kh khí lạnh .
cô.
Kh nói.
Nhưng ánh mắt…
Tối lại từng chút.
“Em nghĩ…”
cúi xuống.
Giọng trầm, chậm.
“…mọi thứ thể kết thúc dễ dàng vậy ?”
Hạ An chưa kịp trả lời
đã kéo cô lại lần nữa.
Lần này
Kh còn dữ dội.
Mà chậm hơn.
Nhưng sâu hơn.
Nụ hôn kéo dài.
Kh gấp.
Kh vội.
Nhưng khiến ta…
Kh thể thoát.
Hạ An khẽ run.
Tay vô thức nắm l áo .
Một giây yếu lòng
Ba năm phòng thủ… sụp đổ.
Khi bu ra
Trán hai chạm nhau.
Hơi thở hòa quyện.
“Ba năm trước em chạy được.”
nói khẽ.
“Nhưng lần này…”
Ngón tay khẽ siết cằm cô.
“… sẽ kh để em nữa.”
Hạ An .
Tim… hỗn loạn.
Cô biết
Cuộc chiến lần này…
Mới thật sự bắt đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.