Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 13: Trở Về… Hay Tiếp Tục Trốn Chạy
Sáng hôm sau
Hạ An tỉnh dậy trong căn hộ cao cấp của .
Ánh nắng chiếu qua rèm cửa.
Nhưng tâm trí cô… vẫn ở lại đêm qua.
Trong căn phòng kín.
Trong ánh mắt của .
Trong nụ hôn… kh thể thoát.
Cô siết chặt tay.
“Kh thể tiếp tục như vậy…”
Cô tự nhủ.
Ba năm
Cô đã cố gắng nhiều để đứng vững.
Kh thể vì … mà quay lại ểm bắt đầu.
Điện thoại rung.
Một tin n.
“10 giờ. Xuống sảnh.”
Ngắn gọn.
Kh tên.
Nhưng cô biết
Là .
Hạ An nhíu mày.
Kh trả lời.
Cô thay đồ, chuẩn bị làm.
Coi như… kh chuyện gì.
9 giờ 50.
Cô bước ra khỏi tòa nhà.
Và
Khựng lại.
Chiếc xe quen thuộc đỗ ngay trước cửa.
đứng đó.
Tựa vào xe.
Ánh mắt thẳng về phía cô.
Kh né tránh.
Kh giấu giếm.
Tim cô… chệch nhịp.
Nhưng nh
Cô l lại bình tĩnh.
Bước tiếp.
Như kh th .
“Đi đâu?”
Giọng vang lên.
Trầm.
Rõ.
“Đi làm.”
Cô trả lời.
Kh dừng lại.
“Lên xe.”
“Kh cần.”
Một cuộc đối thoại
Ngắn.
Nhưng đầy căng thẳng.
bước tới.
Nh.
Chặn trước mặt cô.
“Em nghĩ… sẽ để em như vậy?”
Hạ An ngẩng lên.
Ánh mắt bình tĩnh.
“ kh quyền quản .”
“Vậy ?”
khẽ cười.
Đưa ra một tập hồ sơ.
“C ty em… vừa ký hợp đồng với Lục thị.”
Cô sững lại.
“”
“Dự án này”
cắt ngang.
Ánh mắt sâu.
“… trực tiếp phụ trách.”
Kh khí im lặng.
“ đang ép .”
Cô nói.
Giọng lạnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đúng.”
trả lời.
Kh do dự.
Một câu
Khiến tim cô siết lại.
“Vậy em chọn.”
nói tiếp.
“Làm việc với …”
tiến gần hơn.
“…hay phá hợp đồng, bồi thường gấp ba.”
Hạ An siết chặt tay.
Kh còn là của ba năm trước.
Mà là…
Nguy hiểm hơn.
Quyết liệt hơn.
“ nghĩ tiền thể giải quyết tất cả?”
Cô hỏi.
“Kh.”
cô.
Chậm rãi.
“ chỉ đang tìm cách giữ em lại.”
Một câu
Khiến cô nghẹn lại.
Kh khí trở nên nặng nề.
Vài giây sau
Hạ An hít sâu.
“Được.”
Cô nói.
“C việc là c việc.”
“Chỉ vậy thôi.”
Ánh mắt lóe lên.
Nhưng kh nói gì.
Chỉ mở cửa xe.
“Lên .”
Cô bước vào.
Kh .
Chiếc xe lăn bánh.
Kh gian bên trong im lặng.
Nhưng
Kh hề bình yên.
“Đừng vượt quá giới hạn.”
Cô nói.
thẳng phía trước.
“Giới hạn?”
lặp lại.
Giọng thấp.
“Chúng ta chỉ là đối tác.”
Cô nói.
Rõ ràng.
Dứt khoát.
cô.
Một lúc lâu.
Khẽ cười.
“Được.”
nói.
Giọng nhẹ.
Nhưng ánh mắt… kh hề nhẹ.
“Vậy thì bắt đầu lại từ đầu.”
Hạ An khựng lại.
“ sẽ theo đuổi em.”
nói.
Từng chữ rõ ràng.
“C khai.”
“Đàng hoàng.”
“Cho đến khi em… kh thể từ chối nữa.”
Tim cô… đập loạn.
Cô kh trả lời.
Nhưng
Ánh mắt đã d.a.o động.
Cô kh biết
Cuộc chơi này…
Ai sẽ là thua trước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.