Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 15: Người Thứ Ba Xuất Hiện… Và Ánh Mắt Ghen Không Che Giấu
Chiều hôm đó
Hạ An vừa kết thúc buổi họp với đối tác.
Cô bước ra hành lang, đang định quay về văn phòng
“An?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Cô khựng lại.
Tim… chợt lỡ một nhịp.
Cô quay lại.
Và
Sững .
“Lâu kh gặp.”
đàn đứng trước mặt cô mỉm cười.
Ánh mắt dịu dàng.
Ấm áp.
Khác hẳn… một nào đó.
“… Minh Khải?”
Giọng cô khẽ run.
bước lại gần.
Khoảng cách vừa đủ.
Kh áp lực.
Kh chiếm hữu.
Chỉ là… dễ chịu.
“Cuối cùng cũng gặp lại em.”
nói.
Giọng trầm ấm.
Ba năm trước
Khi Hạ An rời
Chính Minh Khải là đã giúp cô ổn định cuộc sống.
Ở bên cạnh cô.
Nhẹ nhàng.
Kh ép buộc.
“ về nước khi nào?”
Cô hỏi.
“Vừa về.”
cười.
“Và nghe nói… em đang ở đây.”
Hạ An khẽ cười.
Một nụ cười…
Hiếm khi xuất hiện.
Kh xa đó
Một ánh mắt… đã th tất cả.
đứng ở cuối hành lang.
Kh lên tiếng.
Kh bước tới.
Chỉ .
Ánh mắt
Lạnh.
Và… tối dần.
“Em vẫn vậy.”
Minh Khải nói.
cô.
“Chỉ là… mạnh mẽ hơn.”
“Còn thì vẫn vậy.”
Cô đáp.
“Lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc.”
Hai nhau.
Kh cần nói nhiều.
Nhưng đủ hiểu.
“Em rảnh kh?”
Minh Khải hỏi.
“Ăn tối với ?”
Hạ An do dự.
Một giây.
Hai giây.
“Được.”
Cô gật đầu.
Khoảnh khắc đó
Kh khí phía sau… như đóng băng.
bước tới.
Kh nh.
Nhưng từng bước
Đều mang theo áp lực.
“Cô Hạ.”
Giọng vang lên.
Cả hai quay lại.
đứng đó.
Ánh mắt dừng trên Hạ An.
Chuyển sang Minh Khải.
“Đối tác mới?”
hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giọng bình tĩnh.
Nhưng ánh mắt… kh hề bình tĩnh.
“Kh.”
Minh Khải trả lời.
Mỉm cười.
“Bạn cũ.”
“Bạn cũ?”
lặp lại.
Ánh mắt hai đàn chạm nhau.
Kh cần lời.
Nhưng
Đầy căng thẳng.
Hạ An cảm nhận được.
rõ.
“Chúng hẹn.”
Minh Khải nói thêm.
thẳng vào .
Một câu
Rõ ràng.
Kh né tránh.
Kh khí trở nên nặng nề.
Hạ An.
Kh nói gì.
Chỉ là
Ánh mắt đó.
Khiến cô kh thể bình tĩnh.
“Em trước.”
Cô nói.
Giọng nhẹ.
Nhưng
Chưa kịp bước
Cổ tay cô bị giữ lại.
Là .
“Em quên gì .”
nói.
Giọng thấp.
“Gì?”
kh trả lời.
Chỉ kéo cô lại gần.
Trước mặt Minh Khải.
Trước mặt mọi .
“Em là của .”
Ba chữ.
Rơi xuống.
Nặng nề.
Hạ An sững lại.
“!”
“ của ?”
Minh Khải nhíu mày.
thẳng vào Minh Khải.
Kh né tránh.
“Đúng.”
Kh khí… căng đến cực ểm.
Hạ An siết chặt tay.
“Đủ .”
Cô nói.
Giọng lạnh.
Cả hai đàn đều cô.
“Em kh của ai cả.”
Một câu
Khiến kh khí chững lại.
Cô rút tay ra.
Lần này
kh giữ.
“Em với ai…”
Cô .
“…là quyền của em.”
Ánh mắt tối lại.
Nhưng
Kh cản nữa.
Hạ An quay .
Cùng Minh Khải rời khỏi.
Để lại đứng đó.
Một .
Bàn tay siết chặt.
Ánh mắt… lạnh đến đáng sợ.
“Được.”
khẽ nói.
“Chơi với lửa…”
Ánh mắt hướng về phía cô.
“…thì đừng trách kh bu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.