Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 6: Cái Bẫy… Và Cơn Giận Không Thể Kiềm Chế
Chương 6: Cái Bẫy… Và Cơn Giận Kh Thể Kiềm Chế
Tin đồn lan nh hơn Hạ An tưởng.
Chỉ sau một buổi chiều
Cả c ty gần như đều biết.
Cô… “liên quan đặc biệt” với tổng giám đốc.
Ánh xung qu thay đổi.
tò mò.
ghen tị.
Và… kh ít ác ý.
Buổi chiều, Hạ An được gọi lên phòng họp.
“ khách hàng quan trọng, em phụ trách tài liệu nhé.”
Quản lý nói nh.
Cô gật đầu.
Kh nghĩ nhiều.
Phòng họp tầng 20.
Yên tĩnh.
Quá yên tĩnh.
Hạ An bước vào, đặt tài liệu lên bàn.
“ ai kh ạ?”
Kh ai trả lời.
Cô hơi nhíu mày.
Đúng lúc đó
Cạch.
Cánh cửa phía sau đóng lại.
Hạ An quay phắt lại.
Lâm Vy đứng đó.
Khóa cửa.
Nụ cười nhếch lên.
“Chị…”
Hạ An khựng lại.
Một cảm giác kh lành chạy dọc sống lưng.
“Kh cần gọi ngọt như vậy.”
Lâm Vy bước lại gần.
Từng bước… chậm rãi.
“Em nghĩ… chị thật sự chỉ đến để nói chuyện ?”
Hạ An giữ bình tĩnh.
“Chị muốn gì?”
“Muốn gì?”
Lâm Vy bật cười nhẹ.
bất ngờ giơ tay.
Xoảng!
Ly nước trên bàn bị hất xuống.
Nước văng tung tóe… lên Hạ An.
Cô giật .
Chưa kịp phản ứng
Lâm Vy đã hét lên.
“Cô làm cái gì vậy?!”
Cánh cửa bật mở.
Mọi bên ngoài ùa vào.
Hạ An đứng c.h.ế.t lặng.
Quần áo ướt.
Tình huống… hoàn toàn bị đảo ngược.
“… kh”
“Đủ !”
Lâm Vy cắt ngang.
Giọng run run, như đang cố kìm nén.
“Chỉ vì chút chú ý của … mà cô dám làm vậy với ?”
Ánh mắt mọi lập tức thay đổi.
Tất cả… đều Hạ An.
Kh ai biết sự thật.
Nhưng ai cũng tin vào những gì họ th.
Hạ An siết chặt tay.
Cảm giác bị dồn vào góc.
Kh thể giải thích.
“Chuyện gì đang xảy ra?”
Một giọng nói vang lên.
Cả căn phòng im bặt.
bước vào.
Ánh mắt lạnh như băng.
Kh khí lập tức hạ nhiệt.
Kh
Là đóng băng.
qu.
dừng lại ở Hạ An.
Ánh mắt khựng lại một giây.
Khi th cô ướt.
Và… đứng một giữa những ánh chỉ trích.
“Cô nói .”
quay sang Lâm Vy.
Giọng thấp.
“Chuyện gì?”
Lâm Vy c.ắ.n môi.
“Em… chỉ muốn nói chuyện với cô …”
“?”
“Cô ta… tức giận nên”
“Đủ.”
Một chữ.
Dứt khoát.
bước tới.
Kh Lâm Vy thêm lần nào.
Chỉ thẳng đến chỗ Hạ An.
Dừng lại trước mặt cô.
gần.
“Cô làm?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
hỏi.
Giọng kh lớn.
Nhưng… rõ.
Hạ An .
Trong một khoảnh khắc
Cô muốn giải thích.
Muốn nói tất cả.
Nhưng …
Ánh mắt xung qu khiến cô nghẹn lại.
“Kh …”
Cô nói nhỏ.
Nhưng đủ để nghe.
Chỉ cần vậy.
Ánh mắt thay đổi.
Ngay lập tức.
quay lại.
thẳng vào Lâm Vy.
Ánh lạnh đến đáng sợ.
“Xin lỗi cô .”
Cả căn phòng… sững lại.
Lâm Vy kh tin vào tai .
“ nói cái gì?”
“ nói”
lặp lại, từng chữ rõ ràng.
“Xin lỗi. Cô. Ấy.”
Kh khí căng đến nghẹt thở.
“ tin cô ta… mà kh tin em?”
Giọng Lâm Vy run lên.
“ biết em là ai kh?!”
“Biết.”
trả lời.
Kh do dự.
“Nhưng ều đó kh liên quan.”
Câu nói như một cái tát.
Lâm Vy tái mặt.
“… vì cô ta mà làm vậy với em?”
kh trả lời.
Chỉ quay lại.
Nắm l cổ tay Hạ An.
“Đi.”
Giọng trầm.
Kh cho phép từ chối.
Cánh cửa phòng làm việc đóng lại.
Mạnh.
Hạ An còn chưa kịp phản ứng
Đã bị kéo sát vào .
“Ngốc.”
nói.
Giọng thấp, khàn.
Kh trách móc.
Mà là… tức giận.
“Bị bắt nạt mà kh biết phản ứng?”
Hạ An sững lại.
“…”
Cô chưa nói xong
đã đưa tay nâng cằm cô lên.
Ánh mắt đối diện.
Gần đến mức… kh thể trốn.
“ ở đây.”
nói.
Chậm rãi.
Rõ ràng.
“Kh ai được phép làm vậy với cô.”
Tim Hạ An… lệch nhịp.
“Nhưng kh muốn…”
“Kh muốn cái gì?”
hỏi.
Ánh mắt sâu hơn.
“Kh muốn dính líu đến ?”
Cô im lặng.
Kh trả lời.
Nhưng sự im lặng đó
Đã là câu trả lời.
Ánh mắt tối lại.
Một giây sau
kéo cô lại.
Nụ hôn rơi xuống.
Mạnh.
Như mang theo cả cơn giận vừa nãy.
Nhưng cũng…
Chứa đầy cảm xúc.
Kh còn chỉ là chiếm hữu.
Mà là… khẳng định.
Hạ An run lên.
Tay vô thức bám l áo .
Nhịp tim… hoàn toàn mất kiểm soát.
giữ cô chặt.
Như thể
Nếu bu ra, cô sẽ biến mất.
Đến khi cả hai đều thở dốc
mới dừng lại.
Trán chạm trán.
“Tránh xa khác.”
nói khẽ.
“Ở bên .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.