Chạm Vào Thương Nhớ
Chương 7: Trái Tim Rung Động… Nhưng Lý Trí Không Cho Phép
Cánh cửa phòng làm việc khép lại.
Kh gian trở nên yên tĩnh.
Nhưng trái tim Hạ An… lại kh thể bình tĩnh.
“Tránh xa khác. Ở bên .”
Câu nói đó
Vẫn vang trong đầu cô.
Rõ ràng.
Mạnh mẽ.
Và… khiến cô kh thể giả vờ như kh nghe th.
Hạ An bước nh ra khỏi phòng.
Kh dám quay đầu lại.
Cô cần kh gian.
Cần thời gian… để thở.
Nhưng vừa bước ra
Ánh mắt mọi lại đổ dồn về phía cô.
Những tiếng thì thầm lại bắt đầu.
“Lại từ phòng tổng giám đốc ra…”
“Lần này còn lâu hơn…”
“Chắc c gì …”
Hạ An siết chặt tay.
Cô kh muốn trở thành chủ đề bàn tán.
Kh muốn cuộc sống của … bị đảo lộn.
Buổi chiều.
Cô xin nghỉ sớm.
Lần đầu tiên… muốn trốn tránh.
Bầu trời xám xịt.
Hạ An bước chậm trên con đường quen thuộc.
Gió nhẹ thổi qua.
Nhưng kh thể làm dịu tâm trạng rối bời.
“Chỉ là cảm xúc nhất thời…”
Cô tự nhủ.
“Kh tình yêu…”
“Kh …”
Nhưng
Hình ảnh .
Ánh mắt .
Nụ hôn đó
Cứ lặp lặp lại trong đầu.
Kh thể xóa.
“Em định tránh đến bao giờ?”
Một giọng nói vang lên phía sau.
Hạ An khựng lại.
Tim… đập mạnh.
Cô quay lại.
đứng đó.
Vẫn là dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc.
Nhưng ánh mắt… lại kh giống trước.
Kh còn xa cách.
Mà là… trực diện.
Kh né tránh.
“… lại ở đây?”
Cô hỏi.
Giọng kh giấu được bất ngờ.
“Đưa em về.”
Ba chữ.
Đơn giản.
Nhưng khiến tim cô chệch nhịp.
“Kh cần”
“Cần.”
cắt ngang.
Tiến lại gần.
“Trời sắp mưa.”
“Em tự về được.”
“Kh an toàn.”
“…”
Mỗi câu của cô
Đều bị chặn lại.
Kh cho đường lui.
Hạ An hít sâu.
“ đừng như vậy…”
Cô nói nhỏ.
Lần đầu tiên… kh vì sợ.
Mà vì
Kh muốn bản thân mềm lòng thêm nữa.
dừng lại.
Ánh mắt cô.
Sâu.
Chậm rãi.
“Như vậy là như thế nào?”
Hạ An ngẩng lên.
“Đừng quan tâm như vậy.”
Câu nói vừa dứt
Kh khí như chững lại.
cô vài giây.
bất ngờ bước tới.
Rút ngắn khoảng cách.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Kh quan tâm?”
lặp lại.
Giọng thấp xuống.
“Vậy em muốn bỏ mặc em bị khác bắt nạt?”
“Kh ”
“Hay là…”
cúi xuống.
Sát lại gần.
Hơi thở lướt qua môi cô.
“…em sợ?”
Hạ An cứng .
“Sợ cái gì?”
“Em sợ… bản thân sẽ quen với .”
Câu nói như chạm thẳng vào tim cô.
Cô kh trả lời.
Nhưng ánh mắt… đã d.a.o động.
cô.
nhẹ nhàng đưa tay lên.
Chạm vào má cô.
Kh mạnh.
Kh ép buộc.
Chỉ là… dịu dàng đến lạ.
“Ở bên … khó vậy ?”
Giọng trầm.
Kh còn áp đặt.
Mà là… chân thành.
Hạ An siết chặt tay.
“ là tổng giám đốc…”
“Và?”
“Còn … chỉ là nhân viên.”
“Vậy thì ?”
Cô nghẹn lại.
Kh biết trả lời thế nào.
cô.
khẽ cười.
Một nụ cười nhẹ.
Nhưng đủ khiến tim cô rung lên.
“Em nghĩ quan tâm đến m thứ đó?”
nói.
Chậm rãi.
“ chỉ quan tâm…”
tiến thêm một bước.
Khoảng cách gần như biến mất.
“…đến em.”
Tim Hạ An… như ngừng đập một giây.
Gió thổi qua.
Mang theo chút lạnh.
Nhưng cơ thể cô… lại nóng lên.
Kh hiểu vì
Cô kh lùi lại.
Kh tránh.
Chỉ đứng đó.
Đối diện với .
Ánh mắt hai khóa chặt.
Kh ai nói gì.
Nhưng mọi thứ… đã quá rõ ràng.
cúi xuống.
Chậm.
Kh còn gấp gáp như trước.
Kh ép buộc.
Như đang cho cô… cơ hội từ chối.
Nhưng
Hạ An kh né.
Nụ hôn chạm xuống.
Nhẹ hơn.
Nhưng sâu hơn.
Kh còn là chiếm hữu.
Mà là… rung động thật sự.
Cô khẽ nhắm mắt.
Tay vô thức nắm l áo .
Nhịp tim… hòa vào nhau.
Lần này
Cô kh chống cự.
Cũng kh trốn tránh.
Khi nụ hôn kết thúc
vẫn chưa rời xa.
Trán chạm trán.
Hơi thở hòa quyện.
“Ở bên .”
nói khẽ.
Kh còn là mệnh lệnh.
Mà là… lời đề nghị.
Hạ An .
Tim… mềm từng chút.
Cô biết
đang bước vào một thứ…
Kh thể quay đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.