Chân Tâm Chưa Muộn
Thái tử chê ta là kẻ câm, không chịu cưới ta.
Hoàng hậu di mẫu liền làm chủ, chỉ hôn ta cho vị Trạng nguyên lang có gia cảnh bần hàn.
Trạng nguyên lang đối xử với ta cực kỳ tốt, cùng ta cầm sắt hòa minh.
Thái tử lại không tin.
Tại thọ yến của Hoàng hậu, hắn buông lời sỉ nhục chàng:
“Đều nói Trình ái khanh gia cảnh nghèo rớt mồng tơi, lấy một tiểu nha đầu câm...
Chẳng lẽ là nhìn trúng thân phận Quận chúa của nàng, muốn mượn cái danh này để một bước lên mây?"
“Sao có thể chứ?
Thần đối với Quận chúa là vạn phần chân tâm."
Trình Tuân liếc nhìn ta một cái, nụ cười mang theo vài phần thẹn thùng.
“Nàng hoạt bát rạng rỡ, ca hát lại rất hay, thần một ngày không nghe... liền khó lòng đi vào giấc ngủ."
Thái tử tức giận đến đỏ bừng cả mắt.
Vài hơi thở sau, “xoảng" một tiếng, hắn bóp nát chén rượu, cười lạnh nhìn về phía ta.
“A Đào, cô sao lại nghe không hiểu thế này?"
“Hắn là đang nói "
“Ngươi một kẻ câm, ngày ngày ca hát cho hắn nghe sao?"
Chưa có bình luận nào.