Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chẳng Qua Là Không Thích

Chương 6:

Chương trước Chương sau

7.

Chuyện Thành Dương Hầu vì một thất mà tát chính thất đã nổi d khắp Kinh thành.

Chút chuyện xấu trong nhà của ta và Phó Vân Chương đã bị phơi bày hoàn toàn trước mặt mọi .

Ta trước kia mặt mũi mỏng, Phó Vân Chương chỉ cần nói một câu nặng lời là ta kh chịu được, sợ khác cười nhạo, khinh thường ta.

Nhưng đến nước này, ta ngược lại th thảnh thơi, còn thể vực dậy tinh thần an ủi v.ú nuôi:

“Kh cả, loại ngày này sẽ kh kéo dài bao lâu nữa, chúng ta sắp được giải thoát ...“

Lời ta còn chưa dứt, bỗng nghe th tiếng nha hoàn bên ngoài th báo.

Hóa ra là Phó Vân Chương đã đến.

Kể từ lần bị Phó Vân Chương tát đó, chúng ta đã hai mươi ngày kh gặp mặt.

Trước đây khi gặp ta, luôn bày ra vẻ mặt như thể chuẩn bị chiến đấu, còn ta thì rụt rè, ngồi kh dám ngồi, đứng kh dám đứng.

Giờ đây gặp lại, cả hai chúng ta đều cảm th ngượng nghịu khi nói chuyện với đối phương.

Cuối cùng vẫn là Phó Vân Chương ho nhẹ một tiếng, nói với ta: “Ngồi .“

Ta cúi mắt ngồi bên cạnh Phó Vân Chương, chờ mở lời.

“Vết thương trên mặt thế nào ?“

Ta rũ mắt đáp: “Đã dưỡng tốt .“

Đây là lần đầu tiên ta th Phó Vân Chương mất tự nhiên đến vậy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chang-qua-la-khong-thich/chuong-6.html.]

“Chuyện hôm đó, ta kh cố ý, ta...“

Phó Vân Chương tự cũng kh nói ra được lý do, ta mỉm cười với , nói:

“Qua .“

Bình thường khi ngồi cùng Phó Vân Chương, ta luôn vắt óc tìm chuyện tầm phào để nói với . Giờ ta kh mở miệng, mãi đến một lúc lâu sau Phó Vân Chương mới nói:

“Tên Hàn Triệu kia thích hưởng thụ nhất, mời chúng ta cùng đến ền trang suối nước nóng của thư giãn vài ngày. Nàng... ta nhớ nàng sức khỏe cũng kh tốt lắm, muốn cùng ta kh?“

Ta hỏi Phó Vân Chương: “ định đưa Tuy Hòa kh?“

Phó Vân Chương nghẹn lại một thoáng, nói: “Ta đã hứa với nàng ta, ta...“

Ta nhắm mắt lại mở ra, nói:

“Ta và Tuy Hòa xích mích, nếu ta cùng, khó tránh khỏi mọi đều kh thoải mái. Nếu đã vậy, cứ đưa một Tuy Hòa là được.“

Mỗi lần Phó Vân Chương ra ngoài, ta đều bám dính l , đây là lần đầu tiên ta tỏ ra hào sảng đến thế. Phó Vân Chương theo bản năng cau mày, luôn cảm th ều gì đó kh giống trước, nhưng lại kh thể nói rõ.

Khi Phó Vân Chương sắp khởi hành, mọi việc trong ngoài phủ đều được ta sắp xếp vô cùng thỏa đáng. Trước khi lên ngựa, tay phá lệ vuốt ve má ta, nói:

“Đợi ta trở về, những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, ta nhất định sẽ cho nàng một lời giải thích thỏa đáng.“

Ta hiếm khi cười ôn nhu đến thế: “Vâng, ta chờ .“

Nói dối, ta kh hề chờ.

Phó Vân Chương vừa mới rời , ngay sau đó, dưới sự cho phép của Tổ mẫu , ta đã châm lửa đốt cháy căn viện mà ta đã sống bao nhiêu năm.

Ngọn lửa lớn ở Thành Dương Hầu phủ đã nhuộm đỏ cả nửa bầu trời. Vị chính thất kh được Hầu gia yêu thương kia, t.h.i t.h.ể được khiêng ra đã cháy thành than.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...