Chẳng Qua Là Không Thích
Chương 7:
Sau khi cùng v.ú nuôi bỏ trốn, chúng ta một đường hướng về phương Nam, cuối cùng cũng tìm được một nơi khí hậu tốt để an cư.
Mỗi ngày ăn ngủ, ngủ ăn, kh cần l lòng bất kỳ ai nữa.
Nửa tháng sau, ta nghe được tin tức về Phó Vân Chương.
Nghe nói vị Thành Dương Hầu nổi tiếng lạnh lùng vô tình kia, khi nghe tin phu nhân gặp chuyện đã hoảng loạn đến mức kh thể lên nổi ngựa, quãng đường từ ền trang ngoại ô về Hầu phủ vốn mất nửa ngày, nhưng Hầu gia lại chỉ chạy chưa đến một c giờ.
Khi th Hầu phủ lửa cháy ngút trời, Thành Dương Hầu suýt chút nữa ngã khỏi ngựa, cứ thế bất chấp x thẳng vào viện của ta.
Nhưng lại bị hạ nhân trong phủ ngăn cản. Thành Dương Hầu trải qua một chặng đường dài, lại thêm cú sốc lớn, thế mà lại trực tiếp ngất .
Hiện giờ Kinh thành đều nói Thành Dương Hầu mới là kẻ si tình thật sự. Ta bỏ một viên mứt vào miệng, cảm th Phó Vân Chương lẽ là đau lòng vì cái viện của hơn thì đúng hơn.
Vú nuôi thì lo lắng kh thôi.
Phó Vân Chương hôm đó tỉnh lại, nghe tin ‘ta’ c.h.ế.t liền thổ ra một ngụm m.á.u tươi, khi th t.h.i t.h.ể cháy đen mà ta đã chuẩn bị sẵn, càng kh đứng vững.
“Nàng kh nói sẽ đợi ta trở về , Đậu Tiểu Chiêu, vì nàng lại lừa ta!“
Nghe nói từ sau đó Phó Vân Chương lâm trọng bệnh một trận, ngay cả giường cũng kh thể bước xuống. Ta vốn nghĩ lần sau nghe tin tức về đại khái sẽ là tin kết hôn với một quý nữ nào đó, dù đây cũng là lý do Tổ mẫu đồng ý giúp ta giả c.h.ế.t thoát thân.
Nhưng khi th xuất hiện ngay trước cửa nhà mới của ta, ta sợ đến mức suýt kh đứng vững.
Khi th ta, Phó Vân Chương lập tức ôm chầm l ta mà kh màng đến gì khác.
“Đậu Tiểu Chiêu, nàng... nàng kh c.h.ế.t, vì kh nói cho ta biết?“
“Nàng biết kh, khi ta nghĩ nàng gặp chuyện, lòng ta như trống rỗng!“
Phó Vân Chương siết chặt l ta, giống như ôm món bảo vật đã mất mà tìm lại được.
“Nếu kh ta nhận ra ều kh ổn, tra ra được tung tích của nàng, nàng định cả đời kh bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa kh?“
Mắt Phó Vân Chương đỏ hoe, ta kh phản ứng quá lớn, chỉ trả lời : “Đúng vậy.“
Phó Vân Chương sững sờ. Lợi dụng lúc nới lỏng lực tay, ta vội vã đẩy ra.
“Ta biết vẫn luôn kh thích ta. Trận hỏa hoạn lần này tuy đã thiêu rụi cái viện của nhà , nhưng cũng kh hoàn toàn là chuyện xấu. Ít nhất, cuối cùng cũng thể cưới một vợ mà yêu thương .“
Lời ta còn chưa dứt, Phó Vân Chương đã gầm lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chang-qua-la-khong-thich/chuong-7.html.]
“Đậu Tiểu Chiêu, ta kh cưới khác, ta chỉ muốn nàng!“
Phó Vân Chương nói lại nghẹn ngào:
“Ta thừa nhận, ban đầu ta quả thực kh thích nàng. Ta kh thích nàng xuất thân tiểu môn tiểu hộ, ta cũng kh thích nàng ngu ngốc lộ liễu, nhưng nàng lại ngày ngày bám l ta. Nếu đã khiến ta thích nàng, thì nàng chịu trách nhiệm với ta!“
Phó Vân Chương c.ắ.n răng, đưa tay lau nước mắt:
“Nha đầu Tuy Hòa đó, là tai mắt do Ninh Vương phế nhân đặc biệt cài vào phủ ta. Ta... ta nâng đỡ nàng ta, sủng ái nàng ta, chỉ là để nàng ta sớm mắc câu mà thôi. Ta đ.á.n.h nàng, cũng là bất đắc dĩ!“
“Nhưng ta đã nói với nàng đợi ta trở về, ta sẽ cho nàng một lời giải thích thỏa đáng kia mà? Vì nàng kh chờ, vì lại lén lút bỏ ! Nếu hôm nay ta kh tìm đến, chẳng lẽ nàng định cả đời kh quay về tìm ta ?“
Phó Vân Chương lải nhải một tràng dài, ta nghe đến đau đầu, chỉ trả lời câu cuối cùng: “Đúng vậy.“
Phó Vân Chương ngây , ngơ ngác hỏi: “Cái gì?“
Nhớ lại m năm gian nan kiếm sống dưới tay Phó Vân Chương, ta nói:
“Phó Vân Chương, sống cùng quá mệt mỏi, quá tổn thương . ngày nào cũng bắt nạt ta, mùa đ thì trêu đùa bắt ta đội tuyết đưa ểm tâm cho , mùa hè lại trêu chọc ta, bắt ta ở trong phòng bếp nóng đến mồ hôi đầm đìa, cũng làm đồ ăn cho .“
“ rõ ràng biết ta ở trong phủ sống kh hề dễ chịu, nhưng lại kh dành cho ta dù chỉ một chút tôn trọng, còn đích thân dẫn đầu trong phủ mà chà đạp ta.“
Phó Vân Chương luống cuống:
"Kh... kh như vậy."
Phó Vân Chương tự th thật kỳ lạ. ghét ta, nhưng lại muốn th ta; muốn trêu chọc ta, nhưng khi thực sự th ta t.h.ả.m hại rơi xuống ao hồ, lại bực bội hơn bất cứ ều gì khác.
biết rằng kh thể biện bạch, cuối cùng đành nắm l tay ta.
"Trước kia là ta sai, nhưng từ nay về sau... ta nhất định sẽ thay đổi. Nàng theo ta trở về , ta sẽ kh để nàng chịu thêm bất kỳ ủy khuất nào nữa, được kh?"
Ta khẽ lắc đầu, thoát khỏi bàn tay của Phó Vân Chương.
"Phó Vân Chương, trước kia ta đã thành tâm thành ý muốn cùng sống một cuộc đời tốt đẹp, nhưng nếu chúng ta đã kh duyên phận này, vậy thì chúng ta... cũng đừng nên miễn cưỡng nhau nữa."
Phó Vân Chương ngây đứng phía sau, một lẳng lặng rơi lệ.
Kh vì luyến tiếc ta.
Mà là vì lúc nãy, ta đã dốc hết sức lực toàn thân, bật dậy, giáng trả Phó Vân Chương cái tát mà từng đ.á.n.h ta trước kia.
Đáng đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.