Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chỉ Có Thể Là Yêu

Chương 1:

Chương sau

“Vân lớp 3A, em ra đây mau lên.”

đang ngồi vẽ m bức hình thuỷ thủ Mặt trăng liền giật bởi tiếng nói lớn của ai đó. hít sâu một hơi, cuối cùng ngày này cũng đến, cái ngày cho ta biết đừng bao giờ động vào Vân này.

bước ra khỏi lớp, nam sinh trước mặt:

muốn nói gì?”

ta th dáng vẻ đ đá của liền bật cười:

“Em chính là đứa nhóc đem tr ra dụ dỗ con gái nhà lành đ hả?”

kh nói gì. vẽ tr để đổi l thứ muốn thì chứ? Ít ra cũng kh ăn trộm của ai.

ta nheo mắt hỏi:

“Em cũng sưu tầm tem à?”

liên quan gì tới ?”

ta cười thành tiếng:

“Theo được biết em chỉ dụ dỗ con bé Ngọc nhà đổi tr vẽ l tem. Mà tem đó là cất c sưu tầm. Em thử nói xem, như vậy liên quan tới hay kh?”

kh hề sợ hãi, nói đúng hơn là một lần nữa rõ bản mặt của ta khiến m.á.u nóng trong sôi trào. nheo mắt lại, tỏ vẻ nguy hiểm:

nhớ đã từng nói dối một bé gái kh?”

ta bật cười:

“Bé gái nào chứ?”

chỉ tay về phía trường mẫu giáo gần đó, hai mắt đỏ dần lên:

“Năm năm trước, lúc đứng chờ nhà, đã nói dối rằng mẹ sẽ kh bao giờ tới đón nữa. đã sợ hãi nên tự bộ về. Trên đường đã gặp tai nạn.”

Nghe tới đây mặt ta liền biến sắc:

chưa từng gặp em nhóc ạ. Hơn nữa kh bao giờ trêu trẻ con như vậy.”

Nói xong, ta kéo tay :

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Đi thôi. biết gây ra chuyện này.”

ngơ ngác hai em sinh đôi nhà họ Phạm. Hoá ra trút giận nhầm . Ngọc tới hai trai, vậy mà tưởng chỉ một tên Sơn học lớp 9B mà thôi. bị l mất m chiếc tem nước ngoài kh hề liên quan tới tai nạn năm đó.

Nghĩ nghĩ lại vẫn bực , nếu kh vì lời nói dối , đã kh bị ngã tới mức trật khớp khuỷu tay. Hơn nữa sinh ra đã kh bố ở bên, một mẹ nuôi khôn lớn. Mẹ chính là quan trọng nhất với , vì lời nói dối đã khóc nhiều. sợ mẹ thực sự kh còn cần tới nữa, sợ mẹ cũng giống như bố mà bỏ lại bơ vơ trên cõi đời này.

cũng là hiểu chuyện, th sai nhất định sẽ xin lỗi. ngước mắt trước mặt:

“Em xin lỗi Sơn. Em nhầm với Tiến. Em sẽ trả lại m cái tem kia. Chỉ ều em cho chị họ . Em xin lại đã.”

Sơn nhoẻn miệng cười:

“Chuyện này là em trai của sai. M cái tem đó coi như đền cho em.”

vội lắc đầu:

“Kh cần đâu ạ.”

Nói xong, liền giơ nắm đ.ấ.m về phía còn lại. Từ đầu tới cuối ta kh hề hối hận, kh mở miệng xin lỗi l một câu.

Th hành động của , Tiến bật cười, “Được . Được . xin lỗi.”

đền cho nhóc một trai được kh?”

còn chưa kịp lên tiếng thì tiếng trống báo hết giờ ra chơi vang lên. Cả ba chúng vội vàng quay lại lớp học của .

Đã sáu năm trôi qua, Sơn luôn quan tâm, bảo vệ , kh những thế còn cùng tập vẽ, thả diều.

Trong khi , Tiến vẫn như xưa, thường bày trò để trêu chọc, kh ít lần Sơn đứng ra làm trọng tài để phân xử cho hai chúng .

Thú thực là rung rinh trước Sơn nhiều lắm, kh ít lần mở miệng nói, “Em thích ” nhưng dường như bỏ ngoài tai những lời của .

Sơn chỉ cười, nhắc nhở chăm chỉ học hành.

Những lúc như vậy kh biết làm , vội chạy thật nh về nhà chui vào một góc, khóc oà lên như một đứa trẻ.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...