Chỉ Có Thể Là Yêu
Chương 2:
Năm mười tám tuổi, lại một lần nữa tỏ tình với Sơn.
Lần này kh dùng câu thần chú “Em thích ” nữa vì nó vẻ kh hiệu nghiệm. cầm tờ gi báo nhập học, đứng trước mặt Sơn, nói lớn:
“Em yêu .”
biết Sơn cũng quý mến , nếu kh chắc hẳn đã kh dành thời gian dạy thêm, giúp thi đậu vào khoa Kiến trúc đại học A.
lẽ sai , ảo tưởng sự quan tâm đó là tình cảm dành cho .
Sơn mỉm cười, l tay xoa nhẹ mái tóc của :
"Nhóc con, em đừng tuỳ tiện nói ra những lời đó. Em chỉ là một đứa trẻ mới lớn. những việc em chưa hiểu hết đâu.”
Hai mắt ngấn lệ:
" kh thích em ?”
Sơn trùng xuống, khẽ gật đầu:
“Kh thích.”
kh còn kiềm chế được mà bật khóc, những giọt nước mắt trong veo cứ đua nhau lăn dài trên má.
Sơn định đưa tay lau nước mắt cho lại thôi.
bấm ện thoại gọi cho Tiến:
“Mau tới đưa Vân về .”
lau nước mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Em kh làm phiền nữa.”
…
Sau ngày hôm đó kh tới tìm Sơn và tránh mặt cả hai em Tiến, Ngọc.
Chỉ ều Sơn là giảng viên trong trường nên mọi th tin về kh cần tìm hiểu cũng tự khắc sẽ tới tai đám sinh viên chúng .
Nghe đâu mới bạn gái, kh những thế cô còn xinh đẹp, dịu dàng.
lại bản thân, một con nhỏ đen nhẻm lại đ đá như làm gì cửa chứ. Nhất định đối xử tốt với là vì thương hại mà thôi.
…
Trường đồn ầm lên là sắp ra nước ngoài. nghe xong chỉ biết mừng cho , lẽ thực sự tìm được miền đất hứa của .
Nếu nói kh buồn thì là nói dối . Từ nay sẽ chẳng thể th nữa.
Ngày lên đường, Ngọc chạy tới tìm . Cô đưa vào tay cuốn album của Sơn.
những con tem nhỏ nhỏ xinh xinh bật cười:
“Vì m cái tem này mới quen .”
Ngọc mếu máo:
"Mau xem . Đằng sau những con tem lời n.”
vội vàng làm theo lời Ngọc. Trên mỗi con tem là những dòng ngắn giống như nhật ký của Sơn. lật từng con tem lên đọc nội dung phía sau. Chẳng m chốc hai mắt đã nhoè vì xúc động.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
…
“Nhóc con thật đ đá.”
“Nhóc thích vẽ giống .”
…
“Nhóc tự tay làm bánh.”
“Vị bánh thật tệ nhưng vẫn vui.”
…
“Nhóc tỏ tình.”
…
“Nhóc tỏ tình lần 2.”
…
“ kh xong .”
…
“Nhóc tỏ tình lần 3.”
…
“Mắt kém nhiều.”
…
“Nhóc nói yêu .”
“ kh thể làm gì hơn ngoài từ chối.”
…
“ sẽ làm phẫu thuật. Hy vọng thành c.”
Đọc tới đây liền khóc nức nở. khóc kh vì Sơn kh thích mà vì căn bệnh quái ác mắc .
Một bình thường mà đôi mắt mất ánh sáng đã khó khăn , với một kiến trúc sư như Sơn sự thật này càng khó chấp nhận.
Thì ra kh ra nước ngoài sống như lời đồn ở trường. Thực chất Sơn sang đó chữa bệnh, ngay cả Ngọc và Tiến cũng mới biết ều này.
Đúng lúc này Tiến gọi ện cho Ngọc:
“Hai đứa ra cổng ký túc xá nh lên. Biết đâu còn kịp.”
Thì ra Tiến và Ngọc thực sự tin vào chuyện Sơn khác, em họ giận Sơn vì đột ngột ra nước ngoài nên kh ra tiễn tại sân bay.
Mãi tới khi Ngọc phát hiện ra bí mật kia, cả hai mới tìm cả đám vội vàng đến gặp Sơn trước lúc lên đường.
Sơn đã kh còn ở đó, một tin n được gửi tới máy của Tiến:
“ biết m đứa giận về quyết định đường đột này. qua đó ở lại luôn. Hãy thay chăm sóc cho Ngọc và Vân .”
kh nhịn được mà bật khóc. Từ nay chẳng thể gặp Sơn nữa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.