Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chỉ Một Người Biết Sự Thật

Chương 1: Trở Lại Lớp 10

Chương sau

Tiếng trống trường vang lên chói tai.

Ngô Diệp giật mở mắt, cả toát mồ hôi lạnh. Cô ngồi bật dậy, bàn tay run rẩy nắm l vạt áo đồng phục trắng x đã nhàu nát. Trên đầu, chiếc quạt trần xoay lười biếng, phát ra âm th đều đều quen thuộc đến mức ám ảnh.

Căn phòng... này?

qu, trái tim như bị bóp nghẹt. Là phòng ngủ cũ của , căn phòng ở nhà ba mẹ tại quận Tân Bình. Mọi thứ y như năm lớp 10: bàn học chất đầy sách luyện thi, gấu b nhỏ treo lủng lẳng bên cửa sổ, và... tờ lịch cũ ghi ngày tháng mười, năm 2020.

Kh thể nào. Năm 2020?

Cô nhớ đã chế.t. Một cái ngã từ tầng ba trong năm cuối cấp. Đầu va mạnh xuống sàn bê t, m.á.u loang đầy đồng phục. Khi đó, ánh mắt cuối cùng cô th là của Trần Tuấn Minh, bạn mà cô từng chưa bao giờ thật sự hiểu.

Làm cô lại trở về được?

Tiếng gõ cửa vang lên:

- Diệp ! Xuống ăn sáng học kẻo trễ con ơi!

Là giọng mẹ. Trẻ trung và sốt ruột, y hệt năm .

Cô lảo đảo bước xuống giường, rửa mặt, thay đồ, tay run đến mức cài nút áo cũng mất gần năm phút. Trong gương, một gương mặt trẻ trung, chưa nếp nhăn mỏi mệt, chưa đôi mắt thâm quầng vì áp lực học hành và tình cảm. Là chính cô – Ngô Diệp của tuổi 15.

Lúc ngồi sau xe ba, gió thổi qua má lạnh buốt, Diệp vẫn chưa hết hoang mang. Nhưng trái tim cô lại đập mạnh một cách kỳ lạ. Nếu đây là mơ… thì cũng thật quá rõ ràng. Mọi thứ đều mùi, xúc cảm, cả tiếng còi xe đầu đường và nắng h h qua những tán cây bàng quen thuộc.

Nếu đây là thật...

Thì cô đã được sống lại.

Và lần này - cô sẽ kh để mọi thứ lặp lại như trước nữa.

Trường THPT Việt Tân vẫn kh thay đổi gì. Những dãy lớp sơn vàng, hành lang hẹp, ghế đá khắc tên học sinh nghịch dại bằng bút xóa, những buổi sáng rộn ràng tiếng bước chân và chào hỏi. Mọi thứ giống y như lần đầu cô bước vào lớp 10.

Cô đứng ở cửa lớp 10A2, bảng tên dán trên cửa. Tên cô nằm chính giữa d sách. Chữ viết nắn nót của giáo viên chủ nhiệm khiến trái tim cô se lại.

“Chào buổi sáng, lớp trưởng.”

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên sau lưng.

Diệp quay lại.

Là Trần Tuấn Minh.

Gương mặt , ánh mắt - kiệm lời, vô cảm, lặng lẽ. Vẫn là dáng cao gầy đó, áo sơ mi luôn phẳng phiu, kh bao giờ trò chuyện nhiều với ai.

Ở kiếp trước, cô từng mặc định là “mọt sách lạnh lùng”, chẳng đáng bận tâm. Mãi đến khi cô hấp hối, chính Tuấn Minh là bế cô xuống cầu thang, m.á.u từ trán cô vương đầy lên vai áo trắng của .

đã khóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-1-tro-lai-lop-10.html.]

Cô nhớ ánh mắt run rẩy , nhưng giờ đây - lại đang cô như thể… chẳng gì xảy ra.

Tất nhiên . chưa từng biết gì cả.

- Ừm... chào . – Cô đáp khẽ, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang cầm quyển sách Sinh học.

Tuấn Minh khẽ gật đầu bước vào lớp.

Diệp theo bóng lưng , lần đầu tiên nhận ra: đã từng bỏ lỡ nhiều ều, chỉ vì mãi chạy theo ánh hào quang giả tạo.

Lớp học bắt đầu bằng tiếng giới thiệu của cô giáo chủ nhiệm - cô Thảo. Bài giảng Văn hôm đó là đoạn trích “Chữ tử tù” - cô vẫn nhớ rõ. Kiếp trước, cô ngồi giữa dãy bàn đầu, luôn giơ tay phát biểu, là học sinh ưu tú mà ai cũng ngưỡng mộ.

Lần này, cô chọn bàn cuối. Cạnh cửa sổ. Nơi gió thổi nhẹ qua tóc và ánh sáng loang loáng trên trang vở.

Ngồi bên cạnh cô là Phạm Gia Hân - bạn thân từng kề vai sát cánh với cô suốt ba năm.

Và cũng là đẩy cô ngã trong đêm tối hôm đó.

- Nè Diệp , ngồi bàn cuối chi vậy? Kh thích nổi bật nữa à? – Gia Hân bật cười, lém lỉnh - Bớt “nữ thần học đường” hả?

Diệp mím môi. Giọng Gia Hân vẫn như xưa, thân mật và dễ thương. Nhưng giờ đây, cô kh còn tin vào những ngọt ngào dễ dãi nữa.

- muốn học bình thường thôi. cũng biết, nổi bật quá mệt lắm.

Gia Hân nheo mắt, gật gù như hiểu ý.

kh biết - Diệp đang đôi mắt long l kia với ánh sắc hơn. Kiếp trước, cô từng trao mọi bí mật cho Gia Hân. Còn giờ, cô muốn giữ lại mọi thứ.

đã từng c.h.ế.t một lần , Diệp hiểu - kh ai mỉm cười với cũng là tử tế.

Tiết cuối cùng kết thúc. Cả lớp ùa ra như ong vỡ tổ. Tuấn Minh vẫn yên lặng xếp sách, kh bị cuốn theo đám đ. Diệp đứng dậy, bước lại gần bàn .

- Tuấn Minh.

ngẩng lên. Ánh mắt lạnh, nhưng vẫn gì đó d.a.o động nhẹ.

- ?

- thể ngồi đây một chút kh? Chỉ... muốn nghỉ chút thôi.

cô vài giây gật đầu. Cô ngồi xuống, mắt lên trần lớp học, chậm rãi hít một hơi thật sâu.

Từ đây, mọi thứ sẽ thay đổi.

Cuối chương, Diệp về nhà, mở nhật ký cũ – quyển sổ mà cô từng viết trong năm lớp 10. Một mảnh gi lạ rơi ra từ trong bìa sau, ghi bằng nét chữ nguệch ngoạc:

“Coi chừng đứa ngồi cạnh mày. Nó kh bạn mày đâu.”

Mảnh gi này… kh của cô.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...