Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 2: Ánh Nhìn Sau Mắt Kính
Mảnh gi rơi từ cuốn nhật ký mỏng, đáp xuống nền gạch kêu một tiếng khẽ.
Diệp cúi xuống nhặt. Trái tim cô như khựng lại khi đọc dòng chữ được viết nguệch ngoạc bằng mực x đã nhòe:
“Coi chừng đứa ngồi cạnh mày. Nó kh bạn mày đâu.”
Kh ghi tên. Kh đề ngày. Kh bất kỳ dấu hiệu nhận biết nào.
Thế nhưng từng chữ lại như xoáy vào trí nhớ cô một cách lạnh lẽo.
Đứa ngồi cạnh… là Phạm Gia Hân. bạn thân nhất của cô suốt cả ba năm cấp ba, cũng là mà cô đã tin tưởng đến tận giây phút cuối cùng.
Diệp ngồi thừ ra, ngón tay siết chặt góc gi.
Kiếp trước, cô chưa bao giờ tìm th tờ này. Mãi đến tận lúc chết, cô vẫn kh biết tại Gia Hân lại thể quay lưng với . Tại một cái đẩy vô tình, một ánh mắt vô cảm, lại thể đến từ từng ôm cô khóc dưới cổng trường năm lớp 11.
Giờ thì khác .
Hôm sau, Diệp đến trường sớm hơn thường lệ. Cô đứng dựa bên cửa lớp, lặng lẽ quan sát từ hành lang. Lũ học sinh bắt đầu kéo đến, ríu rít như chim non. thì kể chuyện phim, thì buôn chuyện thầy cô. Nhộn nhịp và ồn ào – y hệt như lần đầu cô bước vào tuổi mười lăm.
Và , trong khung cảnh , Trần Tuấn Minh lặng lẽ bước qua.
đeo kính gọng đen, cặp đeo chéo một bên vai, áo sơ mi trắng phẳng phiu và kh bao giờ bỏ ngoài quần. Mỗi bước chân đều nhẹ, đều, gần như chẳng tạo tiếng động gì. như kh thuộc về sự náo nhiệt của cái trường này.
Thế nhưng, ánh mắt của chỉ thoáng chạm Diệp lại khiến cô bất giác khựng .
Lạnh. Nhưng kh vô hồn. Như thể sau mắt kính kia, vẫn thứ gì đó đang... thấu cô.
Diệp bối rối quay . Kh hiểu vì , từ khi trọng sinh, cô luôn cảm giác ánh mắt của Tuấn Minh... kh còn giống như trước nữa. Hoặc là, chính cô mới là bắt đầu khác .
– Ê ê, Diệp . Đi căn-tin kh?
Gia Hân vỗ nhẹ lên vai cô, cười rạng rỡ.
– Tí xuống. trước , còn ghi lại bài Sinh.
– Trời, ai lại học bài lúc ra chơi chứ! Mà nhớ nhé, cuối tuần này sinh nhật , đừng lặn nha.
– Ừ, nhớ mà.
Gia Hân nhún vai, bước với tiếng guốc gõ lách cách nhẹ trên nền gạch. Diệp theo, im lặng.
Kiếp trước, cũng trong dịp sinh nhật , cô đã uống cốc nước ngọt do Gia Hân đưa. Cô tưởng say vì vui quá, ai ngờ lại loạng choạng cả buổi tiệc. Đêm đó, cô bị lừa lên sân thượng... và rơi.
Giờ nghĩ lại, mọi dấu hiệu đều đã ở đó. Chỉ là cô kh muốn th.
Trưa hôm đó, trong giờ ra chơi, Tuấn Minh lại một lần nữa khiến cô bối rối.
đứng cạnh cửa sổ cuối lớp, nơi Diệp hay ngồi, mắt xa xăm ra sân trường. Trời x, nắng nhẹ, từng tán lá run rẩy dưới gió. Cảnh tượng ... yên bình đến khó tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-2--nhin-sau-mat-kinh.html.]
Cô bước đến, đứng cách một khoảng.
– hay ra ngoài thế?
Tuấn Minh khẽ quay sang, ánh mắt hờ hững:
– Vì ở trong này... nhiều giả tạo quá.
Diệp ngẩn ra. Cô kh nghĩ lại nói thẳng như vậy.
– Ý là...
– những cười nói cả ngày, nhưng sau lưng lại đ.â.m khác. Kh lạ gì.
Cô im lặng. Câu nói đó – dù kh chỉ đích d ai – lại khiến cô cảm giác như bị thấu. Giống như Tuấn Minh biết. Biết gì đó. Hoặc ít nhất, từng th ều gì cô chưa từng ngờ tới.
– nghĩ... tất cả bạn bè đều như vậy ?
– Kh tất cả. Nhưng phần lớn là vậy. – đáp, quay . – Chỉ ều, ta chỉ th được bản chất khác... khi đã mất quá nhiều.
Diệp đứng c.h.ế.t lặng giữa lớp học chật hẹp. Đột nhiên, tim cô đập loạn lên.
Chiều hôm đó, trong giờ Ngữ văn, cô giáo Thảo bất ngờ đổi chỗ ngồi cả lớp để tạo ều kiện cho học nhóm.
– Diệp , em đổi xuống ngồi với Tuấn Minh. Hai đứa đều học tốt, thể hỗ trợ nhau nhé.
Cả lớp ồ lên. tiếng ai đó trêu:
– Cặp đôi lạnh lùng với nữ thần học đường kìa!
Diệp đỏ mặt, kh nói gì. Tuấn Minh chỉ nhấc cặp lên, nhích sang một chút, ánh mắt kh đổi.
Cô ngồi xuống bên cạnh . Mùi sách mới, mùi gi vở, mùi nắng ban trưa còn đọng lại trong áo đồng phục. Lần đầu tiên sau nhiều năm – hay đúng hơn là hai kiếp – cô được ngồi cạnh .
Trần Tuấn Minh kh nói gì, nhưng cô thể cảm nhận được... sự hiện diện vững chãi từ . Lặng lẽ, kh ồn ào, nhưng rõ ràng.
Tan học. Trên đường ra về, Diệp rút mảnh gi cũ từ túi áo, đọc lại lần nữa. Mực đã nhòe, nhưng chữ vẫn còn đủ để hiểu.
“Coi chừng đứa ngồi cạnh mày. Nó kh bạn mày đâu.”
Nhưng lần này, ngồi cạnh cô... kh còn là Gia Hân nữa.
Cô liếc sang bàn học mới bên cạnh.
Trần Tuấn Minh đang cẩn thận gấp sách vở, cặp đeo một bên vai. đứng dậy, bước chậm rãi, kh lại.
Nhưng khi ngang qua cô, khẽ nói – đủ nhỏ để kh ai nghe được:
– Nếu đã trọng sinh... thì đừng mắc lại sai lầm cũ.
Tim Diệp ngừng đập trong một giây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.