Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 12: – KÝ ỨC KHÔNG CÓ TRONG LỊCH SỬ
Diệp ngồi bất động suốt nhiều giờ trong phòng.
Đèn bàn hắt ánh sáng yếu ớt lên cuốn sổ ghi chép – những trang gi đã cũ, những dòng chữ từng giúp cô tin cuối cùng cũng toàn vẹn.
“Tao . Nhưng mày sống.”
Câu chữ của bản cũ vẫn còn nguyên.
Lúc đó, cô từng tin đã kết thúc – kh còn phần tối nào chờ chực chiếm chỗ.
Nhưng bây giờ, mọi thứ lại bắt đầu nứt ra lần nữa.
Cô cầm ện thoại, lướt lại tin n vô d:
“ kh biết gì. gặp hôm đó… kh Nguyễn Bảo Lâm thật.”
Kh thể nào.
Nếu bản đã biến mất ở tầng sâu nhất, tại vẫn còn kẻ thể giả mạo khác?
Một thứ kh tiếng nói trong đầu, mà thật, hiện hình, cô bằng mắt của một .
Rạng sáng hôm sau, cô quyết định đến trường.
Hồ sơ cũ – những tệp học sinh mất tích – bị xoá khỏi hệ thống.
Nhưng cô nhớ rõ, trong sổ tay tâm lý ghi lại một cái tên: Ngô Th Thảo – cô gái lớp trên từng biến mất, cũng là cuối cùng bị nghi tự tử trên tầng thượng, trước khi chính Diệp gặp tai nạn.
Cô tìm đến phòng lưu trữ gi tờ vật lý – khu vực cũ kỹ, đầy bụi bặm.
Tuấn Minh đã chờ ở đó, tay cầm chùm chìa khoá.
– chắc muốn lục lại chuyện này à? – hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ.
– cần biết. – Diệp nói khẽ. – Nếu đây kh là bản của … vậy thì nó là ai?
Họ mở tủ hồ sơ đánh số N-T.
Bìa hồ sơ Ngô Th Thảo vẫn còn – nhưng bên trong trống rỗng.
Kh gi tờ, kh hồ sơ tâm lý, kh sổ liên lạc.
Như thể chưa từng tồn tại.
Cô ngẩng lên Tuấn Minh. im lặng, kéo một tấm bìa khác ra – Nguyễn Bảo Lâm.
Trong bìa chỉ một mẩu gi rách:
“ kh một. là tất cả.”
Diệp cứng .
Câu chữ quá quen – đó là cách diễn đạt của bản từng tồn tại trong cô.
Giọng nói đêm nào lại văng vẳng:
“Nếu mày kh hợp nhất, tao sẽ thành thứ khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-12-ky-uc-khong-co-trong-lich-su.html.]
Nhưng kh – cô đã hợp nhất .
Vậy ai viết câu này?
Rời khỏi kho lưu trữ, Diệp bỗng nhận ra tấm kính hành lang đang phản chiếu hình ảnh cô và Tuấn Minh.
Nhưng kỳ lạ – bóng lưng Tuấn Minh trong kính quay mặt về phía ngược lại.
Cô giật quay lại – Tuấn Minh vẫn đứng cạnh, cô.
Còn trong kính, … chậm rãi quay đầu, ánh mắt đen đặc kh hề chớp.
– Diệp … – giọng Tuấn Minh thật run lên – cái gương kia… th…
– Th. – cô nuốt khan – Nó kh .
Bóng trong kính hơi nghiêng đầu, nở nụ cười nhạt.
Trên mặt kính, xuất hiện hàng chữ mờ mờ, như khắc bằng dao:
“Khi mày nghĩ đã là một, tao mới bắt đầu thành hình.”
Cô thở dốc, đột ngột nhớ lại:
Ngày tỉnh dậy sau trận chiến nội tâm (chương 9), cô đã quá tin bản biến mất hoàn toàn.
Nhưng trong khoảnh khắc hợp nhất, cô đã nghe th một âm th nhỏ như tiếng vỡ – kh tiếng hợp nhất, mà là… thứ gì đó thoát ra ngoài.
Một mảnh ký ức cuối cùng – mảnh kh thuộc về cô, kh thuộc về bản cũ – đã trốn khỏi tầng sâu nhất.
Tuấn Minh nắm chặt vai cô:
– Diệp , nghe . Cái này kh bệnh. Kh do tưởng tượng. Nó… nó đang thật ở đây.
– biết. – cô run rẩy. – Nhưng kh biết… nó là ai.
Điện thoại rung lên.
Tin n từ số lạ quen thuộc:
“Ngô Th Thảo đã kh chịu hợp nhất. Cô ta biến mất, còn thứ kia – bây giờ đang mượn mọi gương mặt.”
“Mày sắp trở thành cái vỏ tiếp theo.”
Đêm hôm đó, Diệp trở về nhà.
Trong gương phòng tắm, hình ảnh phản chiếu đã trở lại bình thường.
Cô khẽ khàng giơ tay chạm mặt kính.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào bề mặt lạnh, hình phản chiếu kh cử động theo.
Nó cô – bằng ánh mắt cô chưa bao giờ biết .
Và nở một nụ cười mỏng dính:
“Đêm mai. Tầng thượng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.