Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 11: BẢN SAO KHÔNG TỒN TẠI TRONG GƯƠNG
Thứ ba, 16h35 chiều.
Diệp đứng lặng trước cổng sau thư viện thành phố, tay cầm tờ ảnh lớp cũ với dòng chữ:
“Trong số này, chỉ còn lại ba đứa.”
“Tụi nó đã bắt đầu truy vết lại .”
“Chạy, hoặc tham gia.”
Cô đã n tin cho Nguyễn Bảo Lâm từ trưa. Kh ai trả lời. Nhưng vị trí GPS của tấm ảnh đính kèm thư lại trùng khớp với nơi này.
Cửa thư viện mở ra, và Nguyễn Bảo Lâm xuất hiện.
Vẫn là dáng vẻ ềm đạm của trai từng ngồi cạnh cô một thời gian ngắn – khi còn trong d sách học sinh chuyển đến tạm thời.
Cô bước đến, cất giọng:
– gửi những tấm ảnh đó đúng kh?
Lâm khựng lại.
– Ảnh gì?
– Tấm ảnh lớp với ba cái tên bị gạch. Ký hiệu ba vòng tròn cắt nhau. Clip Gia Hân. Ghi âm tầng thượng.
– kh biết đang nói gì. – Lâm đáp, giọng khô khốc.
– nói từng nhớ mọi thứ. Từng trọng sinh. Chính nói với : “Kh ai trở lại cũng được chọn.” Câu đó... là của !
Lâm siết quai cặp, thẳng vào cô. Một lúc sau, khẽ thở ra:
– ... chưa bao giờ nói chuyện đó với . thể... nhớ nhầm .
Diệp c.h.ế.t lặng.
Cô còn nhớ rõ lời nói, sắc mặt, mọi thứ hôm đó. Cô kh thể nhớ nhầm. Nhưng nếu Lâm khẳng định chưa từng nói ra...
Vậy thì ai?
Họ ngồi trong quán nước gần đó. Lâm uống trà đá, mắt lơ đãng qua cửa kính. nói:
– thể... đã giả giọng . Hoặc thật sự từng gặp ai đó giống .
– Kh thể nào giống y như thế. Ký ức đó quá rõ ràng. cũng từng là một “phân mảnh”. biết rõ nói gì hôm đó.
Lâm gằn giọng:
– kh “phân mảnh”. là một. kh trọng sinh, kh gửi thư, kh theo dõi ai hết.
Câu nói đó làm Diệp lạnh . Giống hệt như bản thể thứ hai của cô từng nói ở chương 9:
“Tao là một. Kh cần chia sẻ thân xác.”
Lúc đó, chu ện thoại của cô rung. Tin n đến từ số lạ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-11-ban--khong-ton-tai-trong-guong.html.]
“ kh biết gì. gặp hôm đó... kh Nguyễn Bảo Lâm thật.”
Cô cho Lâm xem.
Lâm chỉ nhíu mày, khẽ lắc đầu.
– thật sự kh biết ai đang làm chuyện này. Nhưng thể… đó đã mượn d , mượn hình dạng .
– chắc gặp thật chứ, Diệp ?
Cô im lặng.
Những dữ kiện bắt đầu lướt qua đầu như phim tua chậm:
gửi USB trong chương 1 biết rõ chuyện cô từng ngã.
Giọng nói trong ghi âm chương 6 là của cô, nhưng kh ai xác nhận mặt cùng cô lúc đó.
Tập hồ sơ tâm lý bị giấu kỹ (chương 7) từng đề cập đến “bản tồn tại đồng thời”.
Bản thể thứ hai của cô đã biến mất (chương 9), nhưng sau đó xuất hiện ký hiệu ba vòng tròn, vượt khỏi giới hạn của một bản ngã cá nhân.
Vậy nếu... một bản thể nào đó kh thuộc về cô – mà là của khác – đang mượn hình dạng của quen?
Cô về nhà lúc 19h, mở lại máy tính. Tập tin mirror_shadow.zip xuất hiện trên desktop – kh ai lưu.
Cô mở ra.
Bên trong là một đoạn ghi hình từ camera trường – ngày cô bị tai nạn.
Nhưng lần này... ều khác.
Khung hình rộng hơn, lộ thêm một góc hành lang phía sau. Và ở đó, một mặc áo khoác đen, đội nón, đang quay lưng bỏ ngay khi Diệp rơi xuống.
Kh th rõ mặt. Nhưng vóc dáng…
Giống Nguyễn Bảo Lâm.
Cô run rẩy. Liệu đó là "Lâm thật", hay chỉ là một bản của ai đó đang mượn gương mặt quen thuộc?
Một đoạn chữ xuất hiện ở cuối clip, như được lập trình sẵn:
“Ảnh trong gương kh luôn phản chiếu đúng thật.
Một số ‘bản ’... kh bao giờ để lại bóng.”
Cô bật khóc. Lần đầu tiên sau trận chiến nội tâm ở chương 9, cô lại sợ.
Kh sợ chính . Mà sợ một ều gì đó ngoài cô – đã biết hết về cô.
Một dòng mail mới gửi tới từ tài khoản vô d:
“Câu hỏi kh còn là: là ai?
Mà là: Kẻ kia đang giả dạng ai trong số chúng ta?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.