Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 14: – KHI GƯƠNG KHÔNG PHẢN CHIẾU
Diệp ngồi trên bậc thềm dẫn lên sân thượng, lưng tựa cánh cửa gỗ khép hờ.
Từ đây, cô th cả hành lang dài hun hút – những chiếc đèn huỳnh quang chớp tắt.
Kim đồng hồ nhích từng nhịp. 22 giờ 48 phút.
Chỉ còn hơn mười phút nữa.
Mỗi giây trôi qua, ký ức trong đầu cô lại trở nên mơ hồ.
Cô kh chắc nhớ rõ gương mặt cha mẹ.
Kh chắc những kỷ niệm mùa hè năm lớp 9 là thật, hay chỉ là mảnh ghép ai đó c vào.
Cô sợ… nếu đêm nay thất bại, sáng mai thức dậy sẽ chỉ còn một vỏ rỗng, tự tin rằng là Diệp – dù đã bị thay thế.
Tiếng bước chân vang lên cuối hành lang.
Tuấn Minh.
thở dốc, tay nắm chặt một cuốn sổ đen:
– tìm thêm được hồ sơ gốc. Về… Ngô Th Thảo.
Diệp đón l, tay run lên.
Trang đầu là bức ảnh mờ nhòe – thiếu nữ tóc dài, khuôn mặt che một nửa, ánh mắt mờ tối.
“Chủ thể: Ngô Th Thảo.”
“Tình trạng: Phân mảnh cấp ba – bản tự phát sinh, kh phụ thuộc ký ức gốc.”
Cô ngẩng lên:
– Tức là… bản của cô ta kh tan biến kể cả khi cô ta biến mất?
Tuấn Minh nuốt khan:
– . Và… nó cần ký ức mới để duy trì hình dạng. Nếu kh, nó sẽ lụi dần.
– Nên nó… – cô nói khẽ, – bám vào .
– Vì yếu nhất khi chiến đấu với bản của chính . – Tuấn Minh siết vai cô. – Lúc đó, nó chui vào ký ức trống mà vừa bỏ lại.
Cô nhắm mắt.
Cái lạnh rỉ từ xương sống lên đỉnh đầu.
Bao năm qua, cô căm ghét phần yếu đuối của .
Đến khi dũng cảm đối mặt, cô kh biết… chính lòng tin “ đã hoàn chỉnh” đã mở cánh cửa cho kẻ khác bước vào.
Kim đồng hồ chỉ 22 giờ 59 phút.
Tuấn Minh hạ giọng:
– kh một . …
– Kh. – cô lắc đầu. – Nếu kh tự bước qua lần này, thì chẳng bao giờ thể khẳng định là ai.
cô lâu.
khẽ gật đầu, lùi lại.
Cô đẩy cửa sân thượng.
Gió đêm lạnh lẽo ập vào mặt.
Căn sân trống kh, chỉ còn dãy lan can sắt đã rỉ.
Nhưng giữa sàn xi măng, một tấm gương cao hơn đầu , được dựng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-14-khi-guong-khong-phan-chieu.html.]
Khi cô tiến gần, ánh trăng phản chiếu nhợt nhạt – kh th bóng cô đâu.
Chỉ khoảng trống tối đen.
hình ảnh dần hiện lên.
Một cô gái mặc đồng phục nữ, tóc dài phủ mặt, đứng yên lặng.
Khi cô cất giọng, âm th vọng như phát ra từ chính lồng n.g.ự.c Diệp :
– Mày kh thắc mắc vì tao vẫn nhớ tất cả, còn mày thì kh?
Cô siết tay:
– Mày kh tao. Mày chưa bao giờ là tao.
Hình trong gương chậm rãi ngẩng đầu.
Khuôn mặt nó hoàn toàn giống cô – chỉ khác duy nhất ánh mắt:
Trống rỗng. Lạnh lẽo. Kh một tia cảm xúc.
– Tao kh cần là mày. Tao chỉ cần chỗ của mày.
Gió quất mạnh, tấm gương khẽ rung.
Trong giây lát, Diệp th phản chiếu sau lưng – Tuấn Minh đứng ngoài cửa.
Nhưng kh hề cử động, như một bức tượng.
Cô hiểu – đây là r giới.
Nếu cô quay lưng chạy, nó sẽ chiếm ký ức cô vĩnh viễn.
Nếu cô đối mặt, lẽ… sẽ kh còn cơ hội lùi.
Hình trong gương mỉm cười:
– Tao đã ăn ký ức của Ngô Th Thảo. Tao biết cảm giác biến mất. Tao sẽ kh để nó xảy ra lần nữa.
– Vì vậy mày l tên tao?
– Vì vậy tao trở thành mày.
Diệp hít sâu.
Tất cả run rẩy, sợ hãi, giận dữ – dồn thành một luồng lạnh buốt nơi lồng ngực.
Giọng cô nghèn nghẹn:
– Vậy đêm nay, chỉ một trong hai chúng ta được tồn tại.
Hình trong gương nghiêng đầu:
– Đúng.
– Và mày sẽ là đứa tan biến.
Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra một ều:
Kh mọi thứ tách khỏi đều xấu xa.
Nhưng cũng kh mọi thứ muốn nhập vào đều đáng tin.
Kim đồng hồ ểm 23 giờ.
Gió ngừng hẳn.
Hai Diệp – một thật, một ảo – nhau qua mặt gương kh còn phản chiếu.
Sẽ kh còn lối thoát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.