Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 15: – TRÒ CHƠI KÉO DÀI
Diệp hít sâu, lòng bàn tay lạnh buốt, mồ hôi tứa ra đến rịn ướt quai đồng phục.
Trên tấm gương dựng thẳng giữa sân thượng, cô gái kia vẫn đứng nguyên, ánh mắt trống rỗng dán chặt vào cô.
Kh chỉ là phản chiếu.
Nó đang quan sát, như thể cô mới là hình ảnh giả tạo sắp bị gạt bỏ.
– Mày biết tao sợ nhất ều gì kh? – Diệp cất giọng, run nhẹ. – Kh mày. Kh ký ức tao đã quên.
– Mà là… một ngày tao thức dậy, kh còn chắc là ai.
Hình trong gương nghiêng đầu, nụ cười hé rộng:
– Vậy mày nên vui. Vì từ mai, mày sẽ kh tự hỏi nữa.
Gió đêm quét qua, lay động rì rào.
Tuấn Minh vẫn đứng phía xa – hoặc thứ gì đó mang hình dáng Tuấn Minh, cô kh biết nữa.
Trước giờ phút này, cô hiểu: kh ai thể cứu cô.
Chỉ cô – và thực thể kia.
Hình trong gương giơ tay lên.
Một vệt xám loang dần trên mặt kính, như dầu loang vào nước.
Mọi ký ức Diệp từng cố giấu giếm – cảnh cha mẹ cãi nhau, những ngày bị bạn bè cô lập, đêm mưa cô lạc đường – đồng loạt hiện lên xung qu tấm gương.
Cô nghẹn thở.
Bao nhiêu năm, cô tin đã vượt qua, đã dũng cảm để trở nên hoàn chỉnh.
Nhưng hóa ra tất cả chỉ là lớp sơn mỏng, dễ dàng bong tróc.
– Mày kh cần giữ chúng. – giọng nói vang lên. – Tao sẽ nhận hết.
– mày sẽ sạch sẽ, trống rỗng, yên ổn.
Diệp lắc đầu:
– Mày kh hiểu. Kh ký ức – dù tệ hại đến đâu – tao sẽ kh còn là tao.
Hình kia khẽ cười, tay đặt lên mặt gương.
Ngay khoảnh khắc , một áp lực lạnh lẽo tỏa ra.
Cô cảm th ký ức bị hút khỏi lồng ngực, từng mảnh rời rạc bay về phía bề mặt kính đang sẫm lại như vực thẳm.
– Dừng lại… – Cô lùi nửa bước, cố hít thở. – Mày kh tao!
Trong giây lát, một hình ảnh loé lên sau gáy cô – bóng dáng Ngô Th Thảo giữa hành lang tối tăm, miệng há ngoác, mắt trắng dã.
Hồ sơ cũ của Th Thảo từng viết:
“Bản tự phát sinh kh cần nhân cách hoàn chỉnh – nó là hố đen ký ức, càng chiếm đoạt càng lớn lên.”
Diệp hiểu ra – nếu nó nuốt trọn những gì cô đã trải qua, nó sẽ đủ sức mạnh để kh chỉ giả dạng, mà thay thế cô hoàn toàn.
Cô gồng chống lại, bám l ký ức đang run rẩy trượt khỏi tay:
Bàn tay ấm của Tuấn Minh lúc giơ ra kéo cô dậy.
Bóng mẹ ngồi gập khóc giữa đêm cô mất tích.
Những ngày hè ồn ào, cô và nhóm bạn từng tin sẽ mãi bên nhau.
Hình trong gương rít lên, tay nó đập mạnh vào mặt kính, tạo một tiếng vỡ chát chúa.
Mảnh gương nứt toác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-15-tro-choi-keo-dai.html.]
Nhưng kh rơi.
Nó bám dính thành từng khe nứt, như một lớp da nứt nẻ khổng lồ.
– Mày sẽ biến mất. – nó thì thầm. – Mày yếu đuối. Mày chỉ giỏi chối bỏ.
– Còn tao… tao là tất cả những thứ mày đã vứt .
Cô bật khóc.
– nó nói đúng một phần.
Cô đã từng muốn biến mất.
Đã từng khát khao ai đó mạnh hơn, dứt khoát hơn, thay chịu mọi tổn thương.
Nhưng nếu bây giờ cô để mặc, thì cả chút bản chất mong m cuối cùng – niềm tin xứng đáng được sống thật – cũng sẽ bị xóa sổ.
Cô khàn giọng:
– Mày nói tao là tất cả nỗi sợ, hèn yếu. Nhưng tao thà giữ chúng còn hơn để mày… thành tao.
Mắt nó tối lại:
– Vậy thì tao sẽ l cả ý chí đó.
Nó vươn tay xuyên qua lớp gương đã nứt.
Đầu ngón tay lạnh toát chạm bờ vai cô.
Một luồng tê buốt xuyên dọc cột sống.
Hình ảnh xung qu mờ – hành lang, mái trường, sân thượng – tất cả tan biến.
Chỉ còn cô và nó đứng trong một khoảng kh trắng toát.
Cô cảm giác cơ thể bắt đầu nhạt dần, như thể đang hóa thành khói.
Tiếng nó vang lên, vang dội như trăm giọng nói cùng lúc:
– Tao là mày kh sợ hãi.
– Tao là mày kh còn ký ức.
– Tao là mày hoàn hảo.
Giây cuối cùng, cô nhắm mắt, thì thầm:
– Kh. Mày chỉ là hố đen trống rỗng.
cô mở mắt – siết tay.
Toàn bộ ký ức, tệ và đẹp, cô ôm chặt l, kh bu.
Một tiếng nứt vang lên chói tai.
Tấm gương nổ tung thành hàng ngàn mảnh sáng.
Cô ngã quỵ giữa sân thượng, hơi thở đứt quãng.
Tất cả im lặng.
Kh còn hình bóng nào.
Chỉ còn cô – kiệt sức, run rẩy, kh chắc vừa tg hay thua.
Ở góc sân, Tuấn Minh chạy tới, ôm l cô.
Nhưng cô kh thể chắc – thật sự ở đây, hay cũng chỉ là một hình nhân mới.
Trên sàn xi măng, một mảnh gương cuối cùng lấp lánh ánh trăng.
Trong mặt gương bé xíu, phản chiếu một đôi mắt lạ lẫm – sâu hoắm, kh chút cảm xúc nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.