Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 20: – TÊN GỌI SAU CÙNG
Ngày cuối năm học, trường đ nghịt học sinh.
Tiếng nói cười vang dội hành lang, rộn ràng như chưa từng đêm mưa, chưa từng những câu chuyện kỳ lạ len lỏi giữa lớp học này.
Diệp ngồi hàng ghế cuối, cầm bảng ểm trên tay.
Chữ in đen thẫm, cột ểm trống nhiều chỗ – những tiết học cô đã kh thể tham dự.
Cô kh buồn.
Cũng kh th xấu hổ.
Cô biết, một phần của đã mất – hoặc đang ngủ quên ở đâu đó.
Và một phần khác – phần mà cô từng căm ghét vì yếu đuối – giờ đã trộn lẫn kh thể phân tách.
– định thế nào? – Tuấn Minh khẽ hỏi.
Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt – vẫn dịu dàng như những ngày đầu, nhưng phủ một lớp mệt mỏi, thương xót.
– sẽ rời khỏi đây. – Cô nói khẽ.
– Đi đâu?
– kh biết. – Cô mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt. – Nhưng nếu còn ở lại, sẽ chỉ tiếp tục quên.
im lặng, đặt tay lên vai cô.
Một cử chỉ nhỏ, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô kh th hoang mang.
Chu tan học vang lên.
Mọi ùa ra, tiếng dép nhựa lạch cạch dọc hành lang.
Cô đứng dậy, đeo cặp.
Ngần ngừ một thoáng, l từ túi áo ra bức thư từng viết – tờ gi đã cũ, góc nhăn dúm.
Cô đặt nó ngay ngăn bàn , :
– giữ hộ .
– Để nếu một ngày quay lại mà kh nhớ từng là ai… sẽ nhắc .
Tuấn Minh tờ gi, cô, giọng nghèn nghẹn:
– chắc c muốn một ?
– Ừ. – Cô khẽ gật đầu. – Vì nếu kh tự tìm ra là ai… thì tất cả những gì cố giữ sẽ vô nghĩa.
Ngoài sân, nắng hè trải xuống bậc thang trắng xóa.
Cô bước ra, từng bước chậm rãi như đo đếm khoảng cách cuối cùng giữa “Diệp ” và cái bóng kh tên từng ám ảnh cô.
Khi xuống tới sân trường, cô dừng lại, ngoái dãy lớp học lần cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-20-ten-goi-sau-cung.html.]
Trên tầng ba, một ô cửa sổ mở hé – khung cửa sổ nơi cô từng th hình phản chiếu xa lạ.
Nắng chiếu vào, làm bụi bay lấp lánh.
Giữa khoảng sáng nhòe mờ, cô gần như th một bóng – tóc dài, mặc đồng phục trắng, đứng tựa vào khung cửa.
Kh cô.
Cũng kh vẫy tay.
Chỉ lặng lẽ tồn tại – như một lời nhắc nhở:
Mày và tao, cuối cùng vẫn là một.
Cô nhắm mắt.
Một cơn gió nhẹ lướt qua má.
Khi mở mắt, bóng đã biến mất.
Cô siết quai cặp, thì thầm:
– Dù mày còn ở đó… tao vẫn sẽ sống tiếp, theo cách của tao.
Bước chân cô vang lên giữa sân trường vắng.
Cứ mỗi bước, cô cảm giác rời xa những ngày sợ hãi, rời xa hình ảnh phản chiếu kh tên.
Nhưng cô cũng biết – sẽ kh ngày nào cô thật sự hoàn toàn nguyên vẹn nữa.
Trước cổng trường, Tuấn Minh đứng đó, theo.
Cô kh quay lại.
Vì nếu ngoảnh đầu, cô sợ sẽ kh đủ can đảm rời .
Khi cô khuất hẳn, mới bước vào lớp, ngồi xuống chỗ cô từng ngồi.
Trên mặt bàn, bức thư cũ, chữ viết hơi phai.
vuốt nhẹ góc gi, khẽ đọc thành tiếng:
Nếu một ngày quên hết, sẽ nhắc nhớ…
Giọng nghèn nghẹn:
– … đã từng tên là Diệp .
Ngoài sân, cơn gió đầu hè quét qua, mang theo mùi bụi nồng và hương hoa phượng.
Một thời khắc nào đó, lẽ ai đó sẽ quên mất tên từng mang.
Nhưng ít nhất, ở đây, đã một giữ hộ ều đó.
Và thế là đủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.