Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 19: – KHI KÝ ỨC CHỈ CÒN MỘT NỖI SỢ
Diệp kh nhớ rõ hôm đó là ngày thứ bao nhiêu kể từ đêm sân thượng.
Chỉ biết khi chu tan học vang lên, cô ngồi lặng sân trường vắng dần, lòng trống trải như một cuốn vở đã bị xé mất trang đầu.
Tuấn Minh bước lại, đặt tay lên vai cô.
Hơi ấm đó – quen thuộc, từng là thứ duy nhất níu cô khỏi vực sâu – giờ cũng kh còn đủ sức làm cô tin rằng hoàn toàn là “Diệp .”
– … định làm gì tiếp theo? – hỏi, giọng chậm rãi.
Cô kh ngẩng lên:
– kh biết.
– chỉ th mệt.
Bầu kh khí nặng nề phủ khắp lớp học.
Tiếng quạt trần quay đều đều, mỗi vòng xoáy như đếm ngược đến một khoảnh khắc cô chẳng dám gọi tên.
Một hôm, giáo viên gọi cô lên văn phòng.
Cô ngồi đối diện thầy chủ nhiệm, lắng nghe giọng trầm thấp:
– Dạo này em kh tập trung. Bài kiểm tra gần nhất… em nộp gi trắng.
Cô cắn môi, lặng lẽ gật đầu.
Kh cô kh muốn làm.
Chỉ là, khi cầm bút, đầu cô trắng xóa – mọi kiến thức biến thành tiếng xào xạc mơ hồ.
Khi cô cố nhớ, chỉ một giọng nói lẫn trong suy nghĩ:
– Mày nghĩ còn là thật à?
Đêm đó, cô ngồi bên cửa sổ mở toang, trời đêm kh .
Mảnh gương đã biến mất, nhưng khe nứt trong lòng thì kh.
Mẹ gõ cửa, lo lắng:
– Con ăn chút gì .
– Con kh đói. – Cô khẽ đáp.
Một khoảng lặng.
Mẹ khẽ thở dài, giọng buồn bã:
– Con cứ như thế này… mẹ kh biết làm giúp con nữa.
Cô kh trả lời.
Vì chính cô còn kh biết làm giúp bản thân.
Sáng hôm sau, cô tới lớp sớm hơn thường lệ.
Trong ngăn bàn, ai đó đặt một bức thư tay, gi vàng đã nhàu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-19-khi-ky-uc-chi-con-mot-noi-so.html.]
Diệp .
Nếu một ngày quên hết, sẽ nhắc cho nhớ: đã từng dũng cảm. đã từng muốn tồn tại hơn bất kỳ ai.
– Tuấn Minh.
Nước mắt cô lặng lẽ rơi, thấm ướt góc gi.
Cô gập bức thư lại, đặt lên ngực.
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô th lòng chùng xuống – kh tuyệt vọng, mà là một nỗi thương chính đến nghẹn.
Chiều hôm đó, khi về đến cổng, cô đứng tấm gương lớn bên hành lang – tấm gương từng phản chiếu thứ cô sợ hãi nhất.
Hình ảnh trong đó vẫn là cô – gầy hơn, nhợt nhạt hơn.
Nhưng lần này, cô kh quay mặt .
Cô sâu vào ánh mắt phản chiếu.
– Nếu mày vẫn còn ở đây… – cô khẽ nói – …thì hãy nghe cho rõ.
Im lặng.
– Tao kh biết tao còn nguyên vẹn kh. – Giọng cô run rẩy. – Tao kh chắc ký ức nào là thật, ký ức nào là mày để lại.
– Nhưng tao sẽ sống với tất cả những thứ đó, dù mày ở đây đến hết đời.
Hình trong gương khẽ lay động.
Một tia sáng lạnh vụt qua đáy mắt – biến mất.
Cô thở phào.
Vẫn sợ.
Vẫn lạc lõng.
Nhưng lần đầu tiên, cô kh bỏ chạy.
Đêm xuống, cô nằm nghiêng trên giường, tay siết bức thư Tuấn Minh viết.
Một giọng nói khẽ vang lên, xa xôi như vọng từ đáy giếng:
– Mày kh bao giờ thoát được tao.
Cô nhắm mắt, khàn giọng đáp:
– Tao biết.
– Nhưng tao sẽ kh quên mày… vì tao kh muốn quên từng yếu đuối đến thế nào.
lẽ đó là cách duy nhất để tồn tại – kh xóa bỏ, kh chối bỏ, mà chấp nhận tất cả những vết nứt.
Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, Diệp mở mắt, lòng nhẹ tênh:
Dù ngày mai ký ức này mờ nhạt, dù tên biến mất khỏi trí nhớ – thì ít nhất, cô đã dám đứng thẳng, gọi tên nỗi sợ.
Tên cô là Diệp .
Dù ngày nào đó, chẳng còn ai nhớ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.