Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chỉ Một Người Biết Sự Thật

Chương 6: Kẻ Biết Mọi Bí Mật

Chương trước Chương sau

Tiếng th báo email vang lên vào lúc 0:13 phút sáng.

Diệp ngồi bật dậy như một phản xạ.

Mắt cô chằm chằm vào dòng chữ quen thuộc:

1 thư mới – vetrach.2020@...

Cô click vào.

Chủ đề:Ký ức thật hay dối trá?

Nội dung:

“Clip xem... chỉ là một phần.

Đính kèm dưới đây là đoạn ghi âm – được ghi lại đêm 12/3/2023.

Mở tai ra. Đừng chỉ mở mắt.”

Kèm theo là một file âm th .mp3 tên: voice_rooftop_DA.mp3

Tay Diệp run lên khi nhấp mở đoạn ghi âm.

Tiếng gió hú đầu tiên vang lên. Tiếng kim loại rung nhẹ.

giọng nói của chính cô vang lên.

“Xin… làm ơn đừng đẩy sai … xin …”

Là giọng cô – kh thể nhầm được. Giọng nói đầy sợ hãi, run rẩy, nghẹn ngào.

“Đừng mà… kh cố ý… đừng mà…”

Đoạn ghi âm dừng đột ngột sau tiếng động mạnh – như thể một ai đó rơi xuống nền xi măng.

Diệp kh thở nổi. Tay cô bu rơi con chuột máy tính. Mắt mở to, trân trân vào màn hình đã dừng hình.

Kh thể nào.

Cô nhớ rõ hình ảnh đứng một trên sân thượng, kh ai đẩy. Đoạn clip trong USB đã cho th như vậy.

Nhưng đoạn âm th này… là thật. Giọng nói, tiếng gió, tiếng va đập cuối cùng. Kh thể giả.

Vậy cái nào là ký ức thật?

Clip kia? Hay… chính bản thân cô đang tự che giấu sự thật?

Sáng hôm sau, khi ánh nắng rọi qua khung cửa sổ phòng học, Diệp ngồi bất động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-6-ke-biet-moi-bi-mat.html.]

Tuấn Minh quay sang cô, nói nhỏ:

nghe đúng kh?

Cô kh đáp.

Tuấn Minh nói tiếp, ánh mắt lạnh và thật:

– Ký ức thể bị bóp méo. Đặc biệt là khi đó… tự chọn cách quên.

– Ý ?

Tuấn Minh kh trả lời. l từ ngăn bàn ra một quyển sách cũ kỹ, đặt lên bàn cô.

từng thích quyển này. Từng viết vào nó nhiều thứ… trước khi xé .

bìa sách – đó là cuốn tiểu thuyết "Bên kia r giới", thể loại trinh thám mà cô từng nghiền ngẫm vào năm lớp 10. Cô nhớ mang theo, nhưng tưởng đã làm mất.

Tuấn Minh chỉ nhẹ một trang sát gáy sách.

kh sửa nó. nên xem lại… ều gì từng là thật.

Buổi trưa, sau khi mọi đã về gần hết, Diệp lật từng trang quyển sách cũ. Ở gần cuối, cô chạm vào một mép gi hơi dày hơn bình thường.

Cô cạy nhẹ. Một mảnh gi nhỏ bị giấu kỹ sau lớp keo gáy sách rơi ra.

Nét chữ nguệch ngoạc, nguội lạnh – nhưng cô nhận ra, là của . Của “ cũ”.

“Tao sẽ kh để tụi nó lật mặt tao. Tụi nó nghĩ tao yếu à? Tao ngã xuống – tao kéo chúng theo.”

“Nếu tụi nó dám phản, dám phản bội tao – thì tao sẽ cho tụi nó biết… ai mới là kẻ kiểm soát trò chơi này.”

– Diệp

Tim cô như ngừng đập.

Giọng văn. Từ ngữ. Cách thể hiện… hoàn toàn kh giống cô bây giờ. Cũng kh giống thứ cô nghĩ từng là.

Cô đã từng… là như vậy ?

Chiều. Trong lúc ngang cầu thang tầng ba, Diệp nghe th tiếng ai đó cười khẽ sau lưng.

Quay lại. Kh ai cả.

Nhưng trên lan can tầng ba – một mảnh gi nhỏ bị gió thổi lật lên, mắc vào th sắt.

Cô bước lại, run rẩy gỡ ra.

Là mảnh gi cũ, nhàu nát. Trên đó chỉ đúng một dòng:

“Nếu mày thật sự nhớ lại... liệu mày còn dám sống tiếp kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...