Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 7: KÝ ỨC KHÔNG THUỘC VỀ TÔI
Kể từ sau mảnh gi cuối cùng, Diệp kh còn mơ th cú ngã.
Thay vào đó, trong giấc mơ, cô th một khác – cũng mang gương mặt cô – nhưng lại đứng rơi xuống từ tầng thượng.
Cô gái đó kh nói gì. Chỉ đứng đó, ánh mắt trống rỗng, mái tóc rối bời bay trong gió. Cô ta… bình thản đến đáng sợ.
Sáng thứ Sáu.
Tuấn Minh bỏ qua tiết thể dục, đứng đợi cô ở sân sau. Khi Diệp bước đến, kh nói gì, chỉ đưa ra một mảnh gi cũ.
Là gi in của phòng giáo vụ – nhưng bị gạch tên học sinh.
Chỉ còn dòng ghi chú:
“Yêu cầu tạm ngưng hồ sơ tâm lý học sinh lớp 10A2 – Diệp . Tư liệu đã được chuyển vào hồ sơ lưu trữ riêng, mã hóa.”
Cô sững .
– Cái này… l ở đâu?
– Thầy Nam văn phòng để quên khi photo. tò mò.
Diệp nuốt khan. Cô chưa từng nghĩ... hồ sơ tâm lý riêng?
Tối hôm đó, cô tìm đến thư viện trường – nơi lưu trữ tạm một số tài liệu cũ.
Cô giả vờ là thành viên tổ học tập đến xem đề thi mẫu, len lén mở ngăn tủ "hồ sơ cá biệt".
Mã khóa là bốn số – cô thử lần lượt năm sinh của , số thứ tự lớp. Kh trúng.
Đến lần thứ tám – cô đánh liều gõ: 0312 – ngày cô chết ở kiếp trước.
Kịch. Tủ bật mở.
Bên trong, một phong bì dày đánh dấu:
Hồ sơ giám sát học sinh – Ngô Diệp (Lớp 10A2, niên khóa 2022-2023)
Trong đó là hàng loạt bản tường trình, đánh giá. Một cái tên xuất hiện lặp lặp lại: Cố vấn tâm lý – Trần Lê Mai Chi
Cô chưa từng nghe tên này. Nhưng ở cuối cùng là một tờ gi ghi tay:
“Diệp biểu hiện mất ngủ, rối loạn cảm xúc và ký ức phân mảnh.
Đặc biệt, cô bé nhiều lần đề cập đến 'bản thứ hai của chính ', khẳng định khác đang sống trong cùng một thân xác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-7-ky-uc-khong-thuoc-ve-toi.html.]
Diệp lạnh gáy. Tay cô run lên, toàn thân nổi gai.
Ký ức phân mảnh. Bản thứ hai?
Vậy nếu… một phần khác của cô thật sự tồn tại thì ?
Một phần thể lạnh lùng, tính toán, viết những dòng thư đầy thù hận…
Một phần khác thì bị đẩy vào bóng tối, chỉ nhớ những mảnh rời rạc, tin rằng là nạn nhân.
Hôm sau, trong giờ ra chơi, cô lặng lẽ đến bên Tuấn Minh.
– … từng biết về chuyện bị giám sát tâm lý?
– . Nhưng kh dám nói. hai biểu hiện hoàn toàn trái ngược hồi đó. kh chắc… đâu là thật.
Diệp ngơ ngác.
– Ý là gì?
Tuấn Minh nói nhỏ:
– Một Diệp ngọt ngào, tốt bụng, hay giúp .
Nhưng hôm khác, từng th xé nát vở bạn chỉ vì bị mượn nhầm bút.
cười khi bạn khóc. từng gọi Gia Hân là “đồ rác rưởi đứng nhờ hơi trai.”
Cô lắc đầu:
– chưa từng…
– Đúng. thể – như bây giờ – kh nhớ.
Nhưng nếu đúng là ký ức phân mảnh, thì… khả năng đã sống như hai .
Tối hôm đó.
Email ẩn d gửi thêm một file mới – kh còn video, kh còn ghi âm.
Chỉ là một bản scan nét bút chì mờ nhòe – như được vẽ trong vô thức.
Một khuôn mặt – giống Diệp . Nhưng phía sau, vẽ thêm một khuôn mặt thứ hai – méo mó, ánh mắt đầy giận dữ, đang kéo bóng phía trước rơi xuống vực.
Dòng chú thích bên dưới viết bằng mực đỏ:
“Tao kh bản . Tao là phần mày kh dám .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.