Chiến Tranh Lạnh Hai Năm, Tôi Đề Nghị Ly Hôn Nhưng Anh Không Chịu ( Thời Khanh - Lục Nghiên Chi)
Chương 438: Cô bạn gái cũ từng bỏ rơi anh
Cô đứng sững sờ như bị hóa đá, trân trân cảnh tượng trước mắt.
Trong phòng, Lệ Trầm Trạch ngồi trên ghế sofa, một tay đỡ l eo phụ nữ kia, tr vừa như muốn đẩy ra, lại vừa như đang siết chặt.
phụ nữ đang nằm nhoài trên ta, Tần Tiệp Dư quen. Đó là bạn gái cũ từng bỏ rơi , Phan Na Na.
Cô cứ tưởng Lệ Trầm Trạch hận cô ta lắm, nhưng giờ phút này...
Phan Na Na ý loạn tình mê hôn lên yết hầu của .
Tay Tần Tiệp Dư vô thức siết chặt, cô muốn từ chối tin vào mắt .
Lệ Trầm Trạch vốn dĩ đã ển trai, lúc động tình lại càng tôn lên vẻ vừa quyến rũ vừa tuấn tú, giống như những c t.ử th cao thời xưa.
Tần Tiệp Dư th rõ ràng d.ụ.c vọng đang phun trào trong mắt Lệ Trầm Trạch, hàng mi khẽ run lên vì kìm nén.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Tiệp Dư cảm th trái tim như bị một bàn tay to lớn bóp nghẹt, đau đến mức cô khó thở.
Đây cũng là lần đầu tiên cô biết, hóa ra đàn này cũng lúc kh kìm nén được tình cảm.
Họ kết hôn hai năm, nhưng chưa từng khoảnh khắc nào thân mật như vậy. Cô cứ ngỡ Lệ Trầm Trạch bị lãnh cảm hoặc yếu sinh lý! Cô luôn cẩn thận từng li từng tí để bảo vệ lòng tự trọng mong m của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giờ mới biết, sự lạnh nhạt và "bất lực" của cũng là tùy !
Một tiếng sấm nổ vang trời, đàn nhíu mày, đẩy phụ nữ đang định hôn lên môi ra: "Đừng quậy nữa, bọn họ vẫn đang ở dưới lầu."
Đôi mắt Phan Na Na mơ màng chằm chằm, giống như yêu tinh câu hồn trong biển dục: "Vậy thì chứ?" Cô ta lại sán lại gần Lệ Trầm Trạch thêm vài phần.
Mắt th đôi môi đỏ mọng sắp dán lên, Lệ Trầm Trạch bỗng quay đầu sang một bên, giọng trầm xuống: "Tần Tiệp Dư sợ sấm sét, xem thử."
Nụ cười trên mặt Phan Na Na cứng lại.
Nhưng chỉ trong chốc lát, cô ta lại quấn l eo Lệ Trầm Trạch, giọng nói lả lơi, ánh mắt như tơ: "Trầm Trạch đừng , vợ đã ngủ , sẽ kh bị đ.á.n.h thức đâu. Chúng ta đã bao lâu kh gặp, em mới vừa về mà đã muốn đuổi em , nhẫn tâm ? Trầm Trạch..." Phan Na Na thì thầm gọi tên .
Lệ Trầm Trạch cau mày.
phụ nữ cười càng thêm giảo hoạt, một bàn tay luồn vào cổ áo đang hơi mở của .
"Vừa nãy, em đã bỏ t.h.u.ố.c vào nước của cô , cô nhất thời sẽ kh tỉnh lại đâu."
Đôi mắt phượng hẹp dài của Lệ Trầm Trạch bỗng mở to, sắc bén như dao. một tay bóp chặt má Phan Na Na: "Em bỏ t.h.u.ố.c cô ?"
Khí thế lạnh lẽo tỏa ra từ khiến Phan Na Na hơi co rúm lại, đôi mắt xinh đẹp lập tức ngập nước, vẻ mặt tủi thân giải thích: " yên tâm, chỉ là chút t.h.u.ố.c an thần để cô ngủ ngon hơn một chút, sẽ kh chuyện gì đâu."
Chưa có bình luận nào cho chương này.