Chiến Tranh Lạnh Hai Năm, Tôi Đề Nghị Ly Hôn Nhưng Anh Không Chịu ( Thời Khanh - Lục Nghiên Chi)
Kết hôn hai năm, số lần Lục Nghiễn Chi về nhà đếm trên đầu ngón tay. Cả giới thượng lưu đều cười nhạo Thời Khanh, nói cô mặt dày bám riết lấy một người đàn ông đã chán ghét mình.
Mười năm thanh mai trúc mã, từ thuở thiếu thời ngây ngô đến khi anh trở thành người cầm quyền nhà họ Lục, Thời Khanh đã dành cả thanh xuân để ở bên anh. Đổi lại là gì? Là ánh mắt khinh thường của "bạch nguyệt quang", là tiếng "chị dâu" mà bạn bè anh mỉa mai gọi người khác, và là sự thờ ơ lạnh lẽo đến thấu xương của chính người chồng đầu ấp tay gối.
Hóa ra, mười năm tình cảm cũng chẳng thắng nổi một câu "không yêu".
Thời Khanh mệt rồi. Cô để lại đơn ly hôn, dứt khoát quay lưng rời đi, chấm dứt chuỗi ngày làm trò cười cho thiên hạ.
Tin tức lan ra, ai cũng hả hê thay cho Lục Nghiễn Chi, nghĩ rằng cuối cùng anh cũng thoát khỏi gông cùm để đến với người trong lòng.
Nhưng chẳng ai ngờ, tại một góc khuất không người, vị chủ tịch cao ngạo, lạnh lùng ấy lại quỳ sụp xuống đất. Bộ vest đắt tiền nhăn nhúm, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn hoảng loạn. Hắn níu chặt lấy vạt áo cô, nghẹn ngào van xin như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi:
"Khanh Khanh, anh thật sự trong sạch... Xin em, đừng bỏ rơi anh."
Chưa có bình luận nào.