Chiến Tranh Lạnh Hai Năm, Tôi Đề Nghị Ly Hôn Nhưng Anh Không Chịu ( Thời Khanh - Lục Nghiên Chi)
Chương 459: Cô chỉ là đồ tiện nhân, chứ không hề yêu nghiệt
Kể từ khi Lệ Trầm Trạch đưa Phan Na Na đến bệnh viện thì kh quay lại nữa.
Trong thời gian đó, Tần Tiệp Dư cũng kh gọi cho ta cuộc ện thoại nào.
Thoáng chốc, đã đến ngày tiệc tối của Lục gia.
Tiệc tối Lục gia.
Đèn hoa rực rỡ, áo thơm tóc mai, d lưu tụ tập, đèn chùm pha lê lấp lánh, mỹ thực tinh tế cùng rượu sâm p thượng hạng tôn nhau lên, trong tiếng nhạc tao nhã, hơi thở xa hoa lan tỏa, giữa những chén rượu giao bôi thể hiện rõ sự tôn quý.
Lệ Trầm Uyên và Lục Nghiễn Chi đứng trên tầng hai, xuống khách khứa đang qua lại hàn huyên bên dưới.
Ánh mắt Lệ Trầm Uyên thâm sâu, lộ ra vài phần lơ đãng.
Dáng vẻ Lục Nghiễn Chi càng thêm lười biếng, qu toát lên vẻ quý phái, tầm mắt ta rơi vào bóng dáng yểu ệu bên dưới, khóe môi khẽ nhếch: " vẫn chưa gặp bà xã nhỉ?"
Lệ Trầm Uyên ta một cái, hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng.
"Gặp ."
"..." Lục Nghiễn Chi cau mày, "Gặp khi nào?"
th sự đề phòng trong đáy mắt Lục Nghiễn Chi, Lệ Trầm Uyên lập tức vài phần cạn lời, "Lục thiếu, ánh mắt chưa từng rời khỏi cô ."
Lệ Trầm Uyên chỉ chỉ bóng dáng Thời Kh dưới lầu.
Lục Nghiễn Chi nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, "Làm giật cả ."
Lệ Trầm Uyên: "..."
"Lục thiếu, chúng ta là bạn bè, huống hồ, đã trong lòng." Giọng ệu Lệ Trầm Uyên lộ ra vài phần bất lực, tr giống loại sẽ cướp phụ nữ của bạn bè ?
Lục Nghiễn Chi lơ đãng hừ một tiếng.
" đây là sợ ."
Lệ Trầm Uyên bất lực lắc đầu.
Vừa định rời , lại chợt thoáng th một bóng dáng quen thuộc.
Đôi mắt dài của khẽ nheo lại, lập tức dừng bước.
cứ đứng như vậy ở tầng hai, xuống bóng dáng bên dưới.
Lệ Trầm Trạch thẳng từ c ty đến Lục gia, chỉ dặn Tần Tiệp Dư tự bắt xe tới.
Khi Tần Tiệp Dư đến, từ xa đã th Lệ Trầm Trạch đứng trong đám đ như trăng giữa .
Gương mặt ta trắng trẻo, trong đôi mắt đen sâu thẳm là sự nội liễm trầm tĩnh khác hẳn trước kia, đôi môi mỏng khẽ mím, cao ngạo, coi trời bằng vung.
Còn Phan Na Na thì yên lặng đứng bên cạnh ta, thỉnh thoảng nâng ly rượu về phía những đang chúc tụng xung qu.
Dáng vẻ đó, giống như bọn họ mới là một đôi.
Đúng lúc này, một giọng nói kinh ngạc bỗng vang lên: "Tần Tiệp Dư!?"
Tiếng gọi này trong nháy mắt thu hút ánh của mọi .
Lệ Trầm Trạch cũng ngước mắt qua.
Khi th Tần Tiệp Dư xuất hiện ở cửa đại sảnh, đáy mắt vốn luôn như giếng cổ kh gợn sóng của ta thế mà phá lệ hiện lên một tia kinh ngạc.
Tần Tiệp Dư đêm nay khoác trên bộ lễ phục cao cấp màu đen, trên cổ ểm xuyết một chuỗi dây chuyền xương đòn rực rỡ, mái tóc đen hơi xoăn xõa xuống như thác nước, tô ểm cho cô vừa gợi cảm vừa yêu kiều.
Làn da trắng hơn tuyết, mỗi cái nhíu mày nụ cười đều toát lên một loại phong vận khó tả bằng lời.
Tựa như yêu tinh đoạt hồn trong đêm tối, diễm lệ mà kh dung tục, phong tình vạn chủng, dễ dàng khiến lòng xao xuyến.
Cách một khoảng, cách đám đ, ánh mắt Lệ Trầm Trạch và Tần Tiệp Dư giao nhau giữa kh trung.
Khoảnh khắc đó, tim ta thế mà lại run lên dữ dội.
Nhận th Lệ Trầm Trạch thất thần, Phan Na Na nhẹ nhàng kéo tay ta, "Trầm Trạch, m ngày nay kh về nhà, Tần Tiệp Dư cô ... sẽ kh giận chứ?"
Tay cầm ly rượu của Lệ Trầm Trạch hơi siết lại, sự nóng bỏng trong đáy mắt dần dần tan .
ta đặt ly rượu xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta thẳng về phía Tần Tiệp Dư.
Phan Na Na theo sát phía sau.
Tần Tiệp Dư hai đang tới, ánh mắt rơi trên Phan Na Na.
Bộ lễ phục cô ta mặc hôm nay là tác phẩm của một nhà thiết kế nổi tiếng nước ngoài, là tác phẩm cuối cùng trước khi giải nghệ.
Hai tháng trước, Lệ Trầm Trạch từng nói với cô, đã đặt cho cô .
Nhưng hôm nay, bộ đồ này lại được mặc trên Phan Na Na.
Tần Tiệp Dư thuộc kiểu n.g.ự.c tấn c m.ô.n.g phòng thủ và eo nhỏ, bộ đồ này mặc trên Phan Na Na chút kh vừa vặn, đặc biệt là phần ngực, vẻ hơi rộng.
Tần Tiệp Dư tự giễu nhếch khóe miệng.
Nếu kh bản thân đột nhiên sáng mắt ra, lẽ sẽ mãi mãi kh biết Lệ Trầm Trạch lại ánh mắt nóng bỏng sâu thẳm như vậy.
Đúng lúc này, phục vụ bưng rượu qua, kh biết vô tình hay cố ý, bỗng nhiên va vào Tần Tiệp Dư, rượu đổ đầy cô.
Bước chân Lệ Trầm Trạch chợt khựng lại.
ta Tần Tiệp Dư lúc này vẻ hơi chật vật, đáy mắt đen láy dường như gì đó lướt qua.
ta và Tần Tiệp Dư thuộc dạng kết hôn bí mật (ẩn hôn), ngoài chỉ biết Tần gia và Lệ gia liên hôn, chứ kh biết cụ thể là ai.
Dù , Tần gia hai chị em.
Lệ gia, cũng hai em.
Tần Tiệp Dư vội vàng về phía nhà vệ sinh.
Phan Na Na bóng lưng cô rời , hài lòng gật đầu với phục vụ đã va vào Tần Tiệp Dư.
"Tần tiểu thư vẫn là quá lỗ mãng , nhưng cũng đừng lo, em xem cô cần giúp đỡ gì kh." Cô ta thở dài một tiếng.
Lệ Trầm Trạch gật đầu: "Ừm, sớm về sớm."
"Biết ." Phan Na Na đáp một tiếng, sải bước theo.
Trong nhà vệ sinh, Tần Tiệp Dư đang xử lý vết rượu trên , Phan Na Na lại chậm rãi xuất hiện bên cạnh cô.
"Kh chứ?" Cô ta hỏi.
Tay lau quần áo của Tần Tiệp Dư hơi khựng lại, kh để ý đến cô ta.
Phan Na Na vuốt tóc, trong gương, cô ta cong môi đỏ, "Cô kh cần địch ý lớn với như vậy, và Lệ Trầm Trạch đã là quá khứ , lần này trở về cũng là vì c việc."
"Cho nên, cô kh cần coi là tình địch giả tưởng, trong lòng chỉ sự nghiệp, kh m chuyện tình yêu tình báo đó." Nói , cô ta cười châm chọc: "Dù m thứ tình ái đó là thứ m cô bé mới thích, đối với mà nói thì quá mức sến súa."
"Giang tiểu thư, trước mặt khác một đằng, sau lưng một nẻo, diễn kh mệt ?" Sự thẳng t của Tần Tiệp Dư khiến nụ cười trên mặt Phan Na Na cứng đờ trong giây lát.
Ngay sau đó, cô ta cười lắc đầu, "Quả nhiên là tâm tính tiểu nữ sinh, thôi bỏ , đã cô kh nhận tình thì cũng kh nói nhiều nữa."
Tần Tiệp Dư vốn đã ra vài bước nghe th lời này, đột nhiên dừng bước.
Cô hít sâu một hơi, sau đó lại quay trở lại.
Phan Na Na vẫn đang chỉnh trang đầu tóc trước gương, Tần Tiệp Dư ung dung nhếch môi.
"Những năm này phụ nữ xuất hiện bên cạnh Lệ Trầm Trạch kh chỉ một Giang tiểu thư."
Sắc mặt Phan Na Na hơi đổi.
"Nhưng Giang tiểu thư so với những ả yêu diễm tiện nương (hồ ly tinh lẳng lơ) bất chấp tất cả lao vào kia thì vẫn chút khác biệt."
Nghe Tần Tiệp Dư nói vậy, Phan Na Na chỉ cho rằng cô đang yếu thế.
"Yên tâm , sau này ở đây..."
" nghĩ thể cô hiểu lầm ." Bên môi Tần Tiệp Dư nở một nụ cười chế giễu: "Ý của là, cô chỉ là đồ tiện nhân, chứ kh hề yêu nghiệt (quyến rũ)."
Dứt lời, Tần Tiệp Dư cũng mặc kệ khuôn mặt cứng đờ trong nháy mắt của Phan Na Na, giẫm giày cao tót ra khỏi nhà vệ sinh.
Phan Na Na bóng lưng Tần Tiệp Dư rời , đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Tay cô ta nhẹ nhàng vuốt ve cổ .
Vốn dĩ, trên cổ này đeo một sợi dây chuyền giá trị liên thành, là vật sưu tầm Lệ gia mua với giá cao hai năm trước, để gặp khách hàng quan trọng này, Lệ Trầm Trạch đặc biệt l cho cô ta đeo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.