Chiều Bỗng Lạ Khi Yêu Anh
Chương 3:
trải qua những ngày tháng khá bình yên ở nơi này.
Mỗi ngày thức dậy khi mặt trời đã lên cao, sau đó đến phòng bếp làm việc trở về nhà vào lúc trời đã tối mịt. Cuộc sống bận rộn khiến kh còn thời gian để nhớ đến những kí ức buồn. Nhiều lúc cảm th ngạc nhiên vì đã kh còn nhớ về Quân nữa. Đôi khi tr thủ thời gian rảnh lên mạng kiểm tra thư, th nick Quân sáng lên trên dãy d sách bạn bè. chỉ lướt qua đóng gập máy lại. Hình như đang hạnh phúc với tình yêu mới. lẽ tình cảm của Quân đối với chỉ là tính sở hữu, kiêu hãnh lẫn thương hại khi một con gái theo đuổi .
kh biết liệu tình cảm của đối với Quân là tình yêu hay kh. chỉ nhận thức được một ều nếu như kh được , sẽ cảm th mất mát và nuối tiếc.
Tuy rằng, ở bên , luôn cảm th cô độc.
thích nhâm nhi một tách café nóng vào buổi sáng ở một quán café yên tĩnh nào đó, Quân thì cho rằng đó là một việc làm vô ích và phí thời gian. Yêu , thường xuyên đến thư viện, kh để học bài, chỉ là để ngắm gương mặt khi làm việc tr ưu tú. Yêu , cảm th hãnh diện bởi vì là một nhân vật nổi tiếng trong trường, từng được các giải thưởng lớn.
Nhưng ngoài những ều ra, giữa hai tâm hồn là một khoảng trống lạnh lẽo.
cố xua những ý nghĩ bất chợt về Quân. Mặc vội chiếc áo rộng thùng thình của nhà bếp, chạy tới nơi làm việc. John, thân hình đẹp như mẫu , thường xuyên giúp trong c việc. Mỗi lần việc gì nặng nhọc, ta lại thường giúp làm bởi vì ta bảo rằng:
- Bàn tay quá đẹp để bưng bê những thứ này.
phì cười mỗi lần ta nói như vậy bởi vì lẽ ta kh tìm th được ểm gì đẹp trên cơ thể , ngoài trừ bàn tay dài thon gọn. biết kh đẹp, chỉ thể gọi là xinh xắn, đáng yêu theo quan niệm phương Đ, và cũng chưa bao giờ nghĩ rằng sự thu hút đối với đàn phương Tây. Bởi vì theo tiêu chuẩn phương Tây thì kh một thân hình tràn trề sức sống và hấp dẫn, lại kh một làn da rám nắng khỏe khoắn mà phương Tây thường mơ ước.
Bếp chúng dạo này một mới đến từ Phillipines. Đó là một cô gái cũng da ngăm, tóc dài tên Ellen. Gần như ngay lập tức, tất cả mọi trong bếp, kể cả , đều yêu mến Ellen. và Ellen nh chóng trở thành những bạn. Ở cô hoàn toàn kh một sự xã giao giả tạo, mà toát lên một sự chân thành đến độ cảm giác rằng cô kh ghét ai cả. Ellen chỉ mới đến hai ngày, nhưng mọi trong bếp đều dành cho cô một tình cảm nồng ấm. Kể cả John, ít khi nói chuyện với ai trừ , chỉ thường ngồi lặng lẽ một góc đọc sách mỗi khi xong việc, lại bỗng nhiên nói cười linh hoạt, thậm chí đùa giỡn với Ellen. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, mối quan hệ giữa John và Ellen dường như đặc biệt hơn. cũng thể đọc được trong ánh mắt của Ellen một thứ tình cảm mơ hồ về John.
Thỉnh thoảng, tự hỏi nếu như John kh đẹp trai đến nhường thì Ellen để ý kh? Nếu như vậy, chẳng là vẻ đẹp thật sự quan trọng hay . Nếu bạn kh đẹp, khác sẽ kh chú ý đến bạn, như vậy cũng sẽ kh dành thời gian, tâm trí khi nói chuyện với bạn, và cũng sẽ kh phát hiện ra được những nét đẹp tuyệt vời trong tâm hồn bạn. Quân cũng đẹp trai đến mức làm nghẹt thở, nhưng mà chúng chẳng thể cùng nhau đến hết cuộc đời. Bởi vì chúng là hai mảnh trái tim khuyết, ráp thế nào cũng kh thể khít nhau. Và nếu như Quân kh tuấn, giỏi giang, liệu chú ý đến ?
Nếu vậy, chẳng những xấu sẽ tội nghiệp?
cố xua những ý nghĩ bất chợt đang đến, tự cười bản thân . Kh là dạo này đã quá triết lí đ chứ.
quay trở về với c việc, cắt trứng chiên ra thành từng kho, bỗng Ellen tới bên cạnh, hấp háy mắt.
- Tâm.
- Gì vậy Ellen?
- Tớ kể cho nghe một chuyện bí mật: John tặng tớ một cái vòng đeo ghi chữ “I love you”
- Nghĩa là John đã nói yêu ? – mỉm cười gương mặt rạng rỡ của Ellen, trong lòng chút g tị. Những khi yêu, ánh mắt thật lấp lánh và nụ cười dường như đẹp hơn, tươi hơn.
- Kh. kh nói gì cả. chỉ bỏ vào tay tớ sau buổi leo núi tối qua.
- Vậy ư? Hai đẹp đôi đ. – quay trở lại với c việc cắt trứng chiên khi tình cờ bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của James, đầu bếp chính.
- À này, biết phụ bếp Ryan và cô gái Thái, Pum chứ? – Ellen vẫn nói tiếp.
- Biết. Mà ?
- Hôm qua tớ nghe bác Anna kể rằng Ryan từng một vị hôn thê Canada. Nhưng Pum đã chuốc rượu cho Ryan say hai nảy sinh quan hệ. Ryan chia tay với cô vợ sắp cưới ngay sau đó. – Ellen nhún vai, tỏ vẻ sự bất mãn.
- Vậy à? Tình yêu của Mỹ thật nhạt nhẽo – kết luận một cách kh thể thờ ơ hơn. chưa bao giờ niềm tin vào tình yêu chóng nở chóng tàn của những Mỹ.
cố làm cho xong c việc xin nghỉ sớm. Tự nhiên cảm giác cuộc đời này thật vô thường, chẳng gì là tồn tại mãi mãi. Yêu thể chia tay, kết hôn thể li hôn. giàu thể trở thành nghèo trong chốc lát, và nghèo cũng thể qua một đêm thành tỉ phú. dạo lo qu qua những con đường nhỏ lát đá, và tìm kiếm một nơi bình yên. cứ mãi, mãi, đến gần gốc cây bộ bàn ghế đá trắng. Đó là nơi mà đã gặp tóc xoăn vàng Nelson.
Và hình như chúng duyên thật. Nelson đang ngồi đọc sách một trên ghế đá, mái tóc xoăn vàng bay bay trong gió. Gương mặt nghiêng dưới ánh mặt trời tr như một vị thần hy lạp cổ đại.
- ngồi được kh? – bắt chuyện.
- Được. Ghế dành cho tất cả mọi đ thôi – Nelson nheo mắt cười với .
- đang đọc truyện gì đ? – cố tìm một đề tài để nói chuyện.
Nelson đưa xem tiêu đề cuốn sách.
- Ruồi trâu? Cuốn này đã đọc đến ba lần đ, nhưng là bản tiếng Việt.
- Thật ? Cô thích truyện này chứ.
- thích. đã khóc khi lần đầu tiên đọc cuốn này. thì ?
Nelson mỉm cười, cứ như là ta cho rằng thật là đồ con gái mau nước mắt.
- đang cười đ à? Chưa th phụ nữ khóc vì một cuốn truyện hay bộ phim bao giờ à?
- Nhiều là đằng khác. Chỉ là hơi ngạc nhiên khi cô khóc, bởi vì cô tr khá cứng rắn và lì lợm.
- Cám ơn. thể xem đó là một lời khen kh?
- thể – Nelson tiếp, lại cười.
Một khoảng im lặng bao trùm l. thả lỏng xuống ghế, đầu tựa vào thân cây, nheo mắt nắng chiều rơi giữa kh trung. Những làn gió nhẹ lướt qua sau gáy, làm tóc bay lên, rối tung. Thời tiết ở trên núi cao khá lạnh dù mặt trời vẫn chiếu rọi tới mọi ngõ ngách.
- vẻ như cô đọc cũng khá nhiều sách. Lần nào gặp cô, cũng cảm th cô đang cầm một cuốn gì đ. đang muốn tìm một số cuốn sách để đọc. gợi ý gì giúp kh?
- thích “Thép đã thế đ”. đọc chưa?
- Ô? Những cuốn sách cô yêu thích đều là của Nga. Cô biết là Nga đúng kh?
- Kh hề. – hơi ngạc nhiên.
- chỉ được sinh ra ở Mỹ thôi. Thực ra hai dòng máu. Ba là Việt Nam, sang Nga làm việc gặp mẹ , một cô gái Nga chính gốc. Tên là Nelson Đinh đ, tin kh?
- Thật ư? – tròn mắt lên Nelson. – Vậy biết tiếng Việt kh?
- Chỉ biết một chút ít. Ví dụ như là “ yêu em” hoặc “em đẹp lắm”. Ngày xưa khi còn học trung học, một cô gái viết thư tỏ tình cho . Cô là Việt Nam. hỏi bạn Việt Nam của làm thế nào để từ chối một cô gái Việt, vừa cười vừa bảo rằng “Hãy chân thành đến trước mặt cô và nói rằng: yêu em” Thế là làm theo lời một cách kh nghi ngờ. – Nelson ngừng lại.
- ? - tò mò ta.
- Ngay sau đó, cô bảo rằng: “Em cũng vậy. Em nhất định kh bao giờ rời xa .” Và cô bám theo đến mức khiếp sợ. Cứ th cô ở đâu là tránh mặt ở đ.
Kh hẹn mà chúng cùng bật cười. chỉ cảm th cô gái can đảm, nhưng trong tình yêu, can đảm như vậy khi lại là một sai lầm.
lại ngồi trời, đất, mây. Nelson vẫn đang chăm chú vào cuốn truyện. Thời tiết thật là đẹp.
- biết kh? thích đọc truyện, nghe nhạc và uống cafe. – cũng kh hiểu tại lại chia sẻ sở thích với một lạ mới gặp. – Như hôm này đây, nếu một cốc café, và một chút nhạc jazz thì tuyệt quá.
- cũng vậy. Một cảm giác th thản, nhẹ nhàng đúng kh? – Nelson ngẩng đầu lên .
- Đúng vậy. Nhiều khi cảm giác như thuộc về một thế giới cách đây hai mươi năm vậy. Những sở thích của cũ kĩ như một phụ nữ trung niên, chứ kh là một cô gái còn trẻ.
Nelson lại mỉm cười, nụ cười tr dễ mến.
Lần đầu tiên th thích thú một cuộc trò chuyện với khác phái, lại là một nước ngoài. Chúng nói về nhiều thứ, về những cuốn sách, những phong cảnh thiên nhiên, và cả về con .
- Tâm này, cô biết kh, trên đời này ba loại phụ nữ đẹp: một loại biết đẹp và ra sức chăm chút cho vẻ đẹp đó, dùng nó làm c cụ cho sự thăng tiến của . Loại thứ hai là loại phụ nữ đẹp nhưng kh đầu óc, suốt đời sống dựa dẫm. Và loại cuối cùng là loại biết đẹp nhưng lại kh tự tin về chính .
- Vậy cho rằng thuộc loại nào? – hỏi, hơi giễu cợt.
- Cô là loại thứ ba.
- nghĩ rằng đẹp?
- Đúng vậy. Và cô cũng th minh. thể đọc được ều đó. Chỉ ều là, cô cần biết cách lùi một bước để tiến xa ba bước. Và cần nhất là tự tin.
ngạc nhiên con đang ngồi đối diện. Nelson là đầu tiên nói rằng kh tự tin vào bản thân . Điều đó đúng. Nếu là một bạn nghe câu nói đó thì hẳn bạn sẽ bật cười, cho rằng nhảm nhí. Nhưng tự bản thân biết rằng kh đủ tự tin trong bất kì mọi chuyện. Khi quyết định theo đuổi Quân, đã suy nghĩ mất hơn 1 tháng, cũng đã vạch biết bao nhiêu kế hoạch. Khi Quân yêu khác, đã kh đủ tự tin để giành lại nên lặng lẽ khỏi cuộc đời . Vì kh tự tin nên luôn bất cần. Nhưng khác lại luôn nghĩ ngược lại rằng vì quá tự tin nên bất cần.
- lẽ nói đúng.
- Ngày mai sẽ xuống thành phố cùng Lance. Cô cùng chứ? sẽ chỉ cách cho cô tập sự tự tin, can đảm cho chính . – Nelson cắt ngang mạch suy nghĩ của .
- Thật chứ? Vậy mai sẽ gặp ở phòng ăn lúc tám giờ sáng.
- Ok. Nhưng một ều cô hứa với . Cô ăn mặc thật xinh đẹp. thể trang ểm nếu cô muốn.
cảm th thoải mái và nhẹ nhàng sau khi nói chuyện với Nelson. Dường như những buồn bực, chán nản đã dần dần trôi vào quên lãng. Hôm , đã tự pha cho một cốc café sữa, bật một giai ệu jazz và đọc một cuốn truyện nhẹ nhàng trên mạng.
Và lẽ cuộc sống đôi khi cũng chỉ cần vậy.
444
Đồng hồ đánh thức dậy lúc bảy giờ sáng. Trời đã tờ mờ tỏ. lao nh vào phòng tắm rửa, và chọn một bộ váy ưng ý nhất. vốn kh biết trang ểm, nên chỉ tô một chút son hồng cho tươi tắn. ngắm một lúc trong gương, th giống như búp bê barbie được trưng bày trên các cửa tiệm lộng kính. Lúc đến nhà ăn thì Lance và Nelson đã ở sẵn đó. Nelson mặc một cái áo sơ-mi trắng, giày đen bít mũi. vốn thích đàn mặc áo sơ mi trắng, nên với , Nelson tr giống như một mẫu nam với số đo thân hình cực chuẩn.
- Tâm, hôm nay cô đẹp lắm – Lance ngắm một cách chăm chú.
- Cám ơn – nói và chẳng buồn Lance. So với Nelson, tr Lance thật kịch cỡm, cho dù ta ăn mặc sang trọng đến mức nào nữa. Thực ra kh ghét ta bởi vì ta xấu. Bạn bè kh m đẹp. Nhưng ều kh thích ở Lance là ta quá khoe khoang và ích kỉ. đã từng th Lance giấu tiền boa của khách mặc dù ta cần chia đều với bồi bàn. Lance cho rằng ta quyền làm vậy vì ta đã làm ở đây lâu năm. Và một ều ghét hơn ở Lance là vì ta đeo bám mọi lúc mọi nơi. Lance giống như một cái u nhọt mà chỉ muốn nhổ ngay lập tức. ta thường nói với giọng cao ngạo rằng sẽ yêu ta, kh sớm thì muộn bởi vì là châu á và con gái châu á tham tiền. Thậm chí ta thể hiện tình yêu đối với bằng cách la hét trong bếp “ yêu em, Tâm”. Những ấn tượng tốt còn sót lại từ ngày đầu gặp của đối với ta bỗng nhiên tan biến hết, chỉ còn lại một sự chán ghét đến cùng cực.
Bình minh đã lấp ló sau những hàng th x. Những tia nắng đầu tiên đang rọi sáng cả vùng núi. Những dãy núi chuyển dần từ màu đỏ sang màu vàng sóng sánh tr thích mắt. cảm giác như đang đứng trước một mỏ vàng của thiên nhiên. Bầu trời giống như một bữa tiệc đủ màu sắc, màu vàng cam của ánh mặt trời, màu x trong biên biếc và màu trắng của những đám mây trôi lững lờ, tất cả tạo nên một bức tr đa sắc đẹp đến kì lạ.
- Chúng ta được chưa?
cố tình hỏi Nelson nhưng Lance đã nh chóng trả lời.
Nelson kh nói gì, đôi mắt chăm chú cười. nghĩ hình như đã tr chờ ở ta một lời khen. một ều thật kì lạ là phụ nữ thường thích được những đàn đẹp trai khen ngợi, cho dù thể cô kh tình cảm gì với đàn .
- Chúng ta đâu đây? – hỏi
- Cứ theo chúng biết. – Nelson trả lời.
Nơi chúng đến là một nơi bán xe ôtô.
- Chúng ta tới đây làm gì? – ngạc nhiên
- Cứ làm theo những gì bảo. Lance, chờ ở đây nhé. Còn Tâm, nhớ lời nè. Chúng ta sẽ vào đó mua xe.
- Mua xe?
- Đúng vậy. Thực ra chúng ta kh mua xe mà chỉ thử xe. Nghe nói này, cô hãy tỏ ra là một giàu , cư xử đúng chuẩn mực.
theo Nelson vào trong. Ở đây nhiều chiếc xe đẹp, những loại xe chưa từng th bao giờ, và cũng chưa từng lái xe một lần trong đời. Các loại xe được xếp theo từng dãy thẳng hàng, chia đều ra từng ô. một đường lát thảm màu đỏ ở giữa các hàng xe, đủ để cho xe chạy vào đường chạy thử. chưa bao giờ được đến một nơi bán xe như thế này. Đường xe chạy tr giống như những con đường thường th trên các trò chơi ện tử. Ở hai bên đường chạy là những bãi cỏ được cắt tỉa trên mát mắt.
Nelson tiếp cận một đàn to béo, trở lại, hỏi :
- Cô thích chiếc nào?
- thích chiếc màu đỏ. Tr bắt mắt và sang trọng.
- Vậy chúng ta sẽ thử chiếc xe đó trước tiên.
Lần đầu tiên được ngồi trên một chiếc xe ô tô đắt tiền đến vậy. Cảm giác thật kì lạ. Nelson hỏi muốn lái thử kh. ngập ngừng:
- Nhưng kh biết lái xe.
- khó gì đâu. sẽ tập cho cô.
Chúng đã thử hết chiếc xe này đến chiếc xe khác, cho đến lúc cả hai đều cảm th chán ngán. chủ vẫn kh một chút phàn nàn khó chịu. Nelson vứt trả lại chiếc chìa khóa xe và kéo . đàn to béo vẫn kh hiểu chuyện gì xảy ra.
- Cô thích chứ? Lái xe tuyệt đúng kh?
- Đúng vậy. Cảm ơn . Mặc dù hơi run. Mà đã nói gì với đàn vậy?
- Lúc nào?
- Lúc mới đến.
- Ồ, đã chủ động tiếp cận , và nói rằng “Nghe này. là Jacob, còn cô gái đằng kia là bạn gái . mới bằng lái xe tuần trước, (mặc dù rằng chưa hề bằng lái xe) và đang một tài khoản lớn trong ngân hàng. muốn mua một chiếc xe của , được chứ”. Ông ta th và cô ăn mặc sang trọng, và ều cốt yếu là kh cố gắng để làm cho ta tin rằng nói thật, mà là cư xử để ta nghĩ rằng ều đó hiển nhiên thật. Cô hiểu kh? vẻ hơi rắc rối một chút.
- hiểu. Nghĩa là cái sự thật rằng tiền, bằng lái xe và một khoản tiền lớn là một ều hiển nhiên, cho dù rằng đó kh là sự thật?
- Đúng vậy. Nói tóm lại khi cô nói dối thì cần tự tin và bình tĩnh, đừng cố gắng tỏ ra rằng muốn ta tin . Nhưng ều đó kh nghĩa là dạy cô nói dối. Cũng giống như những kinh do, thể họ kh nhiều tiền đến vậy, nhưng họ sẽ làm cho khác nghĩ rằng họ nhiều tiền. Điều đó sẽ làm cho c việc của họ dễ dàng hơn. Để làm được vậy, cô cần tự tin, kh được sợ sệt bất kì một ều gì cả. Chỉ cần cô tin rằng làm được thì những khác sẽ tin như vậy.
- hiểu.
-Chơi vui chứ? – Nelson cười cười.
-Khá vui – đáp một cách thành thật.
-Cô muốn dạo phố kh?
-, nhưng mà chúng ta bỏ rơi Lance nhé.
Nelson dò hỏi. kh thích cái đôi mắt kh m trung thực và nụ cười ám ảnh kinh dị . Nếu dạo phố cùng ta thì lẽ tất cả cám hứng của biến mất. Nelson nheo mắt , khóe môi lại cong lên một nụ cười.
- Ok. Vậy hẹn cô ở quán Starbucks trong vòng nửa tiếng.
bước lại gần Lance, giữ cho một gương mặt thật tươi tắn. lẽ đó là lần đầu tiên cười với Lance.
- Lance này
- Gì Tâm?
Gương mặt ta cười tr thật ngu xuẩn và ngớ ngẩn.
- Ngày mai là sinh nhật . cần mua một số thứ. Nhưng lẽ sẽ về muộn. sẽ chờ ở đây, lúc 6h chiều chứ?
- Tâm đâu, đưa Tâm .
- Kh cần đâu. thể dùng thời gian đó để làm một việc gì đó, chẳng hạn mua quà cho ?
nháy mắt cười. Lance dường như nghĩ rằng đã bật tín hiệu cho ta. ta cười lớn, để lộ hàm răng trắng bóc 1 cách rợn rợn. Và kh chờ ta trả lời, bước thật nh, tuy rằng kh quên ngoái đầu lại và nói:
- Nhớ đ. 6h chiều đến đây đón – Bởi vì biết nếu kh chiếc xe của ta thì sẽ kh thể nào lên núi trở về khu nghỉ mát được.
Nửa tiếng sau. uống vừa xong một ly Ice Latte thì Nelson cũng vừa tới. Chúng ăn trưa, dạo dưới những tán lá cây rợp bóng cả con đường. Gío mát và phong cảnh yên bình. Nelson kể cho nghe về một thời thơ âu kh m tươi đẹp với những trận đòn mỗi lúc bố uống rượu say và những trận cãi vã liên miên.
- cũng kh biết tại kể cho cô những ều . chưa từng kể với ai, bởi vì tất cả như một sự ám ảnh. Đôi lúc hận cái xã hội vớ vẩn này. Những cơm gạo áo tiền, những d vọng làm cho con dần xa nhau. Mà ba mẹ cô còn sống với nhau chứ?
- Còn. hạnh phúc. Còn ?
- Đã ly hôn. Nhưng nghĩ ều đó tốt cho họ. Kh nên níu kéo những gì đã vỡ. Sau khi bố mẹ li hôn, bố mới cảm th mất mát và bắt đầu thức tỉnh. Giờ sống khá tốt ở Việt Nam với vợ mới. chưa gặp bà bao giờ. – Ánh mắt phảng phất một nỗi buồn tr lại càng quyến rũ hơn.
Ngừng một lúc, Nelson hỏi:
- Tại cô đến đây làm việc?
- Để chạy trốn quá khứ.
Nelson kh hỏi gì thêm. lẽ ta kh muốn khơi gợi lại vết thương trong lòng .
- À, cô thích thiền học kh?
- chứ. thích.
- sẽ dạy cho cô học thiền. Khi cô đạt đến một trình độ nào đó, cô sẽ cảm th như vạn vật đều linh hồn, sức sống. Một bà cô già ở trường đại học đã dạy ều đó
- Thật chứ? sẽ dạy nhá. Nghéo tay nào.
Nelson , gật đầu. Bàn tay chạm l bàn tay . Nóng ấm. Và một chút run rẩy trong .
chia sẻ với Nelson về những giấc mơ, những ước muốn. Và Nel kể cho nghe về thời thơ ấu của . Hồi , thích học lịch sử, và rằng muốn đến đất nước Việt Nam, nơi những con hung đã chiến đấu chống lại một thế lực hùng mạnh. Và một ngày nào đó, sẽ đến Việt Nam để cưỡi trên những chiếc xe máy chạy dọc ngang đất nước. Dù gì trong cũng một nửa dòng m.á.u Việt Nam.
thật sự đã một buổi chiều thú vị. nhận ra trong cuộc sống, những lúc sẽ cảm th ngột ngạt, những lúc , hãy tìm một việc gì đó để làm và tự làm thú vị hóa cuộc sống của . Và dường như cảm th ở Nelson một sự đồng cảm kì lạ. tin rằng trên thế giới này, những dù chỉ mới gặp nhau nhưng cảm th như là đã rât quen thuộc từ thời nào.
Chúng quay lại chỗ hẹn với Lance đúng 6h chiều. Lance đang đứng đợi, tới lui, trong nóng lòng. Xe bon bon chay lên núi. Ánh trăng vừa lên, mát dịu và soi sáng con đường. Tiếng nhạc vang lên dìu dịu và nhẹ nhàng, khiến một cảm giác thật th thản. Hôm nay là một ngày vui đối với . Từ lâu lắm kh th vui vẻ đến vậy, kể từ khi rời xa Quân
555555555
đã quen dần với cuộc sống ở Utah. Và đôi khi, th cuộc sống ở đây thật dễ chịu, kh căng thẳng đầu óc với những bài vở, những họat động lợi cho con đường tiến thân. Ở đây, mọi thân thiện và đối xử với nhau chân thành. Cuộc sống của lao động hóa ra đơn giản mà th thản. với sống để yêu nhau.
cũng thường hay đến nhà Ngữ Yên và Spencer. Chắc hẳn các bạn còn nhớ cô bồi bàn Trung Quốc tính tình phần cáu gắt và Spencer, chồng cô, quản lí phòng ăn, hai mươi tám tuổi, thân thiện và hóm hỉnh. Ngữ Yên nhỏ hơn một tuổi nhưng đã một con gái nhỏ xinh xắn. Hai gặp nhau cách đây ba năm trong một buổi tiệc khiêu vũ, lúc Ngữ Yên đang học trung học, và Spencer là thợ mộc ở làng bên cạnh. Ngữ Yên xuất thân từ một gia đình trí thức tuy kh được gọi là giàu , nhưng cũng thuộc vào dạng khá giả trong vùng trong khi ba đời nhà Spencer đều làm nghề thợ mộc. Vốn dĩ Ngữ Yên là một trong những cô gái đẹp nhất trường trung học, và biết bao nhiêu theo đuổi, vậy mà kh hiểu cô lại chọn Spencer. Ngày cô nhận lời yêu , đã sửng sốt và vui mừng đến mức phát khóc, và từ đ luôn tâm niệm rằng sẽ đối xử thật tốt với Ngữ Yên. Tuy nhiên, gia đình Ngữ Yên kh bằng lòng với con rể tuy hiền lành, chân thật nhưng lại kh của tầng lớp trí thức, và trên hết thì ta kh là Trung Quốc. Cũng chính vì vậy mà hai vợ chồng đã lên miền núi này, mượn tạm một căn nhà nhỏ trong khu nghỉ mát và làm việc ở đây từ ba năm nay. Nhờ sự chăm chỉ, cần cù, Spencer được cân nhắc lên chức quản lí của nhà hàng.
Trong khi Spencer đang nói chuyện với thì Ngữ Yên đang khâu vá. Bàn tay cô thoăn thoắt những đường kim mũi chỉ. kĩ bàn tay của cô, một bàn tay nuột nà lẽ ra kh nên làm những c việc tay chân. Bàn tay lẽ ra là bàn tay của một phu nhân giàu . Thực tình kh hiểu rõ lắm về con của Ngữ Yên. Đôi lúc th cô ta đối xử với tốt. Cô ta thể ngang gian bếp của và giúi vào tay một cái kẹo l từ phòng tiếp tân, và mỉm cười với . Nhưng cô ta cũng thể cáu gắt với mỗi khi thức ăn chưa kịp bày ra để cô ta dọn cho khách, và mặc dù rằng cô ta th rõ ràng đang bận. Cũng lúc cô ta niềm nở chào đón mỗi lần đến thăm nhà họ, nhưng cũng lúc cô ta lại một cách hững hờ, cứ như kh hề mặt ở đó. Tính khí của Ngữ Yên thất thường, lúc nóng, lúc lạnh và khó đoán. Chính vì vậy, thường chọn giờ Ngữ Yên làm để đến thăm Spencer và cô con gái ba tuổi của họ, Anne, kh quên đem theo một bịch kẹo hay bánh cho Anne. Anne gương mặt bầu bĩnh, đáng yêu và thường hỏi những câu hỏi thú vị:
- Cô ơi, tại con gà lại gáy ò ó o?
- Cô ơi, tại mặt trời lại mọc vào ban ngày?
- Cô ơi, tại cô kh đeo nhẫn ở ngón áp út như mẹ cháu?
Những lúc , và Spencer sẽ phá lên cười thật sảng khoái. Trẻ con thật đáng yêu. Nếu sau này con, nhất định con sẽ đáng yêu như bé Anne, thầm nhủ. Cứ mỗi lần đến nhà Spencer và Ngữ Yên, lại th buồn vô cớ, và tự hỏi tai lại rời xa gia đình để đến đất nước này. Kh một thân bên cạnh. Nhưng nh chóng gạt bỏ nỗi buồn, bởi vì chính là đã tự quyết định cho chuyến xa này.
- Tâm này, cô thích loài hoa nào nhất? – Spencer hỏi
- kh một sở thích nào đặc biệt cả. thích tất cả các loài hoa. nghĩ là thích hoa dại nhất.
- Tại ? – Spencer tò mò
- Bởi vì nó là hoa dại, vươn lên giữa sự khắc nghiệt của thời tiết lúc mưa lúc nắng lúc bão tố. Hoa dại một sự tiềm ẩn mạnh mẽ.
- tr cô giống như một đóa cúc dại, dịu dàng, mỏng m, đằm thắm những lại phần mãnh liệt và hoang dại.
- Cám ơn. – cười.
qu căn nhà nhỏ của Spencer. Căn nhà gỗ được bày biện khá đơn sơ nhưng ấm cúng. Trên tường treo những bức tr sơn mài đầy màu sắc và kh rõ ý nghĩa. Cạnh giường là một chiếc tivi nhỏ. ngước đồng hồ. Đã bốn giờ chiều.
- về thôi. Năm giờ vào làm việc . Cám ơn về buổi chiều hôm nay.
- Kh gì. Cô cẩn thận nhé. Lúc nào rãnh lại đến chơi tiếp. Cô biết là gia đình luôn chào đón cô. Anne cũng yêu mến cô.
- Nhất định . – mỉm cười chào.
ra bến chờ xe buýt. Ở đây những bến chờ xe buýt dành cho khách du lịch tham quan phong cảnh trên núi. bước lên xe buýt một cách vô thức. Trời chiều vẫn còn nắng ấm. Nếu bạn là một khách du lịch đến đây, hãy cố gắng đến vào bình minh hoặc vào lúc hoàng hôn, bạn sẽ cảm nhận được vẻ đẹp kì diệu mà kh từ ngữ nào mô tả chính xác được. tự nhiên th yêu mảnh đất này. Toàn thung lũng gợi ta liên tưởng đến toàn cảnh một nhà hát lớn vĩ đại. Theo truyền thuyết thì những dãy núi hình thù kì lạ này là những con bị chúa trừng phạt nên hóa đá. Những dãy núi màu da cam, màu đỏ, pha lẫn với màu trắng của tuyết chưa tan. Tất cả giống như một bức tr sơn mài đẹp lộng lẫy và sống động.
“ Thôi nào, lại bắt đầu một buổi làm việc tràn đầy sức lực”- tự nhủ với chính . C việc của thực ra kh gì nhiều, chỉ là làm những chiếc bánh sandwich, trộn những dĩa salad tr màu mè và bày biện các món bánh tráng miệng. Hôm nay làm cùng ca với John. Thỉnh thoảng, Nelson qua lại bếp, kiểm tra tình hình an ninh, và nếu th đứng một cách uể oải, Nelson sẽ ném những viên nước đá vào và trêu chọc. Dần dần, mọi th việc trêu chọc là ều thú vị, bởi vì thường trừng mắt lại.
- Thôi nào, đừng tức giận thế, cô gái bé nhỏ. Sôi động lên nào. Nếu một ngày nào đó, cô trở về lại Boston và bỗng chốc th lạnh trên lưng thì biết rằng đang ở đó và đang cầm 1 bịch nước đá ném vào cô. Nhớ đ nhé. – Nelson cười lớn, bỏ , kh quên quay lại nháy mắt với .
phì cười vì cái ý nghĩ ngộ nghĩnh của Nelson. Trong ta luôn hai con đối lập. khi ta chính c và ềm đạm như một già, khi lại trẻ con như một bé. Đó là một con thật sự thú vị, mà nếu kh ta, lẽ cuộc sống của ở đây thật chán ngắt.
quay sang John. ta vẫn đang chăm chú đọc sách trong lúc rỗi rãi. tự hỏi kh biết mối quan hệ của ta và Ellen tiến triển đến đâu . Dạo này kh gặp Ellen m, bởi vì chúng ta làm khác ca nhau. John lại kh là dễ tâm sự.
- gì muốn nói với à? – John ngẩng mặt lên, mỉm cười hỏi
- Kh. Tại hỏi vậy?
- Vì th đang lén . – John cười
- Tại đọc sách nhưng lại biết đang ? – nheo mắt thách thức
- Bởi vì là ba con mắt.
Cả hai chúng cùng bật cười.
- Cũng chả gì. Mà này, chuyện giữa với Ellen ?
- Tại hỏi vậy?
- Chỉ là tò mò thôi. Mọi đang đồn ầm lên rằng và Ellen đang yêu nhau
- Thì ra cũng biết tò mò. cứ nghĩ là kh quan tâm đến chuyện thiên hạ cơ chứ. Tr ít nói thế cơ mà – John cười, như muốn giễu thôi – Nhưng dù , hỏi thì cũng tra lời: Chúng chỉ là bạn thôi. xem cô như một cô em gái dễ thương.
- cơ? – kh tránh khỏi ngạc nhiên. Nhưng đã tặng cô cái vòng tay ghi chữ “ I love you” – nói một cách vô thức, và khi kịp nhận ra thì đã lỡ lời mất . th thật vô duyên.
- Cô kể với à? Vậy yêu cô bằng tình yêu của một bạn thì kh được hay ? – John cười. – cũng yêu . Như một bạn. – John hấp háy mắt về phía .
bật cười. Bởi vì kh biết nói gì thêm nữa. Nếu hỏi tiếp, trở thành một tọc mạch chuyện thiên hạ mất thôi. chút cảm th tội nghiệp cho mối tình câm của Ellen.
Buổi tối làm việc trôi qua một cách khá lặng lẽ sau đó. John đưa về phòng bởi vì phòng của và ta ở gần nhau, và trời cũng đã tối mịt nửa đêm. Khi đến trước cửa phòng, ngạc nhiên th một bó hoa dại màu hồng tím ểm những cọng lá x tươi được bó cẩn thận đặt trước cửa phòng. John cười, nháy mắt:
- ai đó hâm mộ thì ?
- Chắc là của Jess đó. Eric bồi bàn vẫn thường theo đuổi cô đ thôi.
John cầm bó hoa lên và nói
- một tấm thiệp dành cho này.
tò mò cầm l tấm thiệp. Đúng là bó hoa dành cho . Tấm thiệp chỉ ghi ba chữ duy nhất “ Tặng em, Tâm”. đứng ngẩn ra, và tự hỏi cả buổi tối về đã tặng hoa cho . Chắc c kh là John , bởi vì ta làm cùng với suốt buổi. Chẳng lẽ lại là Nelson? Cũng kh đúng. Hôm nay Nelson làm việc buổi tối, và trước khi làm thì vẫn chưa bó hoa ở đó. Kh thể nào là . Là Lance ư? Cái cục mịch Nhật lẽ nào lại thể lãng mạn đến vậy. Nhưng nếu kh là Lance thì là ai? kh thể đoán ra được. cũng chẳng thể tâm sự với Jess, bởi vì mối quan hệ giữa và cô kh còn được như trước. Cô hay gắt gỏng với kể từ khi thường nói chuyện với Nelson và mọi đều đồn thổi về mối quan hệ giữa chúng . Tối hôm , đã ngủ, và mơ về một giấc mơ ngôi nhà gỗ trắng bao qu bởi một khu vườn những b hoa dại và cây dây leo. Bó hoa lẽ đã ám ảnh trong giấc ngủ.
Những ngày liên tiếp sau đó, luôn nhận được một bó hóa của lạ. kh thể đoán là ai, vì hình như đó nắm được lịch làm việc của . Nhưng bó hoa thường đến trong lúc đang làm việc. Điều đó càng làm thắc mắc. kể cho Nelson nghe về ều này, và ta thường đùa giỡn với :
- thể là Lance. Biết đâu chừng trở nên lãng mạn. Vả lại, ta cũng c khai thể hiện tình cảm trước cô mà
- Đừng nhắc đến Lance với , nếu kh, sẽ g.i.ế.c đ – đưa nắm đ.ấ.m về phía Nelson. một chút gì đó trong mong muốn Nelson biểu hiện khác lạ, dù chỉ là một ít, chứ kh là sự bình thản và trêu cợt như hiện tại.
- Thôi được . sẽ kh trêu chọc cô nữa. Cô thật kì lạ. Lẽ ra cô th vui mừng vì được khác để ý đến chứ.
- kh thích Lance. ta thật chướng mắt – nói một cách thành thật như kh gì thật hơn hơn nữa – sợ cái cách ta săn đón .
- Cô ghét ta bởi vì ta xấu? – Nelson hỏi một cách giễu cợt. Những lúc như thế này, thật sự ghét Nelson.
- lẽ. Con thường bị thu hút bởi cái đẹp trước tiên mà. Nhưng ều làm thực sự khó chịu là sự kịch cỡm của ta. Đối với ta, hình như tiền một sức mạnh to lớn, lấn át tất cả những giá trị tinh thần khác.
- Ít ra cô là một thành thật – Nelson cười.
- Còn ? ghét con gái xấu kh?
- Thế nào là xấu? kh định nghĩa rõ ràng về xấu. Nhưng nói thật, sẽ thương cảm với những xấu. thích chơi với họ vì th họ những ểm hay mà những đẹp kh được. Chẳng hạn như một xấu sẽ biết rằng kém may mắn hơn khác về nhan sắc, và vì vậy họ bù trừ bằng những tài lẻ. Nhưng yêu thì lại là một chuyện khác. Cần một sự hòa hợp về tâm hồn. Mẹ là một đàn bà đẹp nhưng hay ghen. Bố lại là một phóng khoáng và từng trải, phần đào hoa. Đó là lí do hai sớm chấm dứt cuộc hôn nhân.
- Ồ, hiểu.
kh nói gì thêm nữa.
Nelson đã hứa sẽ giúp tìm ra bí mật . Trong một chút cảm giác thích thú với những bó hoa dại, nhưng đồng thời lại cảm th phần lo sợ. Một sự linh cảm và sợ hãi mơ hồ mà kh hiểu tai .
6666
Hẳn các bạn đã biết về James, bếp trưởng to béo với gương mặt đăm chiêu, khó tính. James khoảng ba mươi tuổi, cao khoảng một mét tám, gương mặt đầy những mụn ruồi. thể nói là trong bếp, kh ai thích James cả, bởi vì James thường xuyên la mắng cấp dưới mỗi khi họ kh làm vừa ý . Và mà James thường xuyên cáu gắt nhất là Ryan, phụ bếp những vết xăm chằng chịt trên mà đã nhắc ở trên, cũng là bạn trai của Pum, cô gái Thái Lan. Mỗi lúc bước chân vào gian bếp đều nghe th tiếng James la mắng Ryan, nhưng thật kì lạ là Ryan kh bao giờ thể hiện thái độ khó chịu đối với James. ta vẫn luôn tươi cười làm theo những ều James nói, và tuyệt nhiên, ta chưa một lần nói xấu James l một câu. Và mặc dù mọi thường xuyên nói xấu James, thì Ryan lại ra sức bênh vực James. Điều này làm th thật thắc mắc. vẫn thường nghe mọi bảo rằng hôm nào cũng nghe tiếng cãi nhau, đánh nhau thoát ra từ phòng James và Ryan. Hai này sống ở cùng một phòng, ngay phía ngòai hành lang. Và chính cũng từng một lần ngang, loáng thoáng nghe tiếng Ryan la lên:
- Thả tao ra. Mày kh thả, tao g.i.ế.c mày.
Eric, hầu phòng kể rằng, lần đầu tiên khi nghe th tiếng đánh nhau, mọi chạy đến, đập cửa để giảng hòa. James, đầu tóc rối xù, thở hổn hển, lao ra khỏi cửa và hét lên:
- Biến . Đây kh là chuyện của m .
đóng sập cửa lại. Dần dần, mọi cho rằng đó là chuyện thường ngày ở huyện. Ryan và James đánh nhau, lại giảng hòa, và lại vẫn như cũ. Điều cực kì ngạc nhiên là tuy cả hai kh hòa thuận như vậy, nhưng kh ai muốn đổi phòng.
Nói một chút về Ryan, này thường hay mỉm cười. Ai nhờ gì, ta cũng giúp một cách nhiệt tình. ta thường bê giúp những xô nước đá vào phòng ăn, cũng thường xuyên giúp thái rau quả trong lúc rãnh rỗi. Chỉ ều, cảm giác rằng ta thường xuyên tán tỉnh phụ nữ, mặc dù ta đã yêu. Điều này làm kh th thoải mái lắm khi nói chuyện với ta. Mỗi lần, ta định đến gần, nói một câu gì đó kiểu như “ Hôm nay cô thật đáng yêu”, thì thường kh chú ý đến, và sẽ nói với ta một cách nghiêm túc “ đang bận, Ryan. Nếu rãnh rỗi thì thể giúp thái rau hơn là đứng đây nói những câu nhảm nhí.” Và ta kh bao giờ phật lòng, cứ như là ta kh biết giận là gì. ta thường gọi là “cô gái xấu xa” bởi vì kh đủ thân thiện đối với .
Hôm nay, vừa bước chân vào bếp đã nghe th tiếng James la mắng Ryan một cách gay gắt. Nhưng như thường lệ, việc này đã trở nên quen thuộc đến nỗi, nghĩ, giả sử hôm nào kh nghe th tiếng James la mắng thì hôm đó gian bếp sẽ yên tĩnh một cách kì lạ. Vậy đ, đôi khi những tật xấu của khác, mà nếu thiếu nó thì cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán vô cùng.
Ellen đang đứng thái những lá xà lách tr tươi non. Cô mỉm cười với . Hôm nay là một ngày mới, tự nhủ. Ryan bê một thùng súp ngang qua bếp , dừng lại và chào:
- Chào Ellen. Chào Tâm. Hai cô khỏe chứ?
- Chào – Cả và Ellen cùng nói.
- thế nào ? Vẫn bị James la mắng à – Ellen nói – James thật là một khó tính khó nết. Ông ta là bếp trưởng khó chịu nhất mà từng gặp.
- Ồ, kh vậy đâu – Ryan nói trong sự ngạc nhiên của hai chúng – James tốt lắm. chỉ là muốn c việc được hoàn hảo thôi. James là một thích sự hoàn hảo mà. – Ryan nháy mắt cười. – Thôi làm việc tiếp đây, kẻo James lại mắng – Ryan cười.
qua James, và hình như ta cũng đang chúng . một ều nhận th là dường như James đối với ôn hòa hơn những khác. Tất cả mọi trong bếp đều từng bị James la mắng, nhưng tuyệt nhiên ta chưa hề đánh mắng một câu. Thậm chí lúc ta từng bênh vực . Hôm , Amber, cô bồi bàn hay quên và hay cáu bẳn nhất ở đây, bỗng nhiên chạy đến trước mặt và mắng xối xả:
- đã bảo cô làm món salad cho từ cách đây nửa tiếng. Tại đến giờ chưa ?
- Xin lỗi nhưng cô đã nói khi nào? chưa hề th một cái d sách nào cả. – trả lời, cố gắng kh nổi nóng và khó chịu, bởi vì vốn dĩ kh thích cô ta cho lắm.
- Từ cách đây nửa tiếng. – Cô ta lại gắt gỏng – Khách của đã đợi quá lâu . Cô làm việc kiểu gì thế đ hả?
thực sự th bực , bởi vì biết chắc kh hề nhận được một bản d sách nào từ cô ta cả. James nghe th tiếng cãi vả oang oang, liền chạy lại:
- Chuyện gì vậy? – James hỏi
- Cô ta chưa làm cho . – Amber vẫn tức tối nói, và cô ta kể lại sự việc.
James quay sang , hỏi nhỏ:
- Cô thật sự kh nhận được chứ? – Giọng nói kh vẻ gì khiển trách. Bình thường, lẽ James sẽ mắng mỏ khác ngay.
- Kh . – trả lời. – Nếu thì tờ gi đã ở trước mặt . kiểm tra m lần .
- nghĩ là cô đãng trí chưa bấm nút “gửi” , Amber. – James quay sang Amber nói – Bây giờ cô muốn đối chứng xem ai đúng ai sai thì hãy xem lại máy.
- Thôi khỏi – Amber trả lời. Và lẽ hình như cô ta cũng nhớ mang máng là chưa bấm nút thật – Làm nh lên cho – cô ta quầy quả bước .
- Lần sau, đối với loại này, cô kh nên cãi với cô ta làm gì. – James nói một cách nhẹ nhàng – Cô ta là một ên khùng. – James nháy mắt cười với .
cũng phì cười. th James kh đáng ghét lắm như mọi nghĩ. Hay ít ra, kh ghét James. Thỉnh thoảng tình cờ ngước lên và th James . Ánh mắt ta đầy thương yêu và trìu mến. cảm giác như James đang th ở hình ảnh một nào đó. Nhưng dù , đó cũng kh là chuyện của , và cũng kh để tâm lắm. cũng kh biết lí do tại ta tốt với , nhưng ều đó hề gì. Thực lòng thì nghĩ rằng James thường xuyên la mắng, là vì ta muốn c việc được hoàn hảo, đúng như Ryan nói. Kh lúc nào những khéo ăn nói cũng là tốt, và những cộc cằn lại là xấu. lại thường dễ cảm tình với những kh giỏi ăn nói, kh múa mép và chỉ thể hiện bằng hành động.
777
Nói sơ qua một chút về dân Châu Á ở nơi này, nổi bật nhất là ba cô gái Thái luôn luôn cố gắng thu hút sự chú ý của những Mỹ. lẽ đối với Thái, việc được một tấm thẻ x ở lại đất nước này giống như là một giấc mơ, cho nên bốn cô tích cực mồi chài những dễ dãi. Pum, tình của phụ bếp Ryan, dáng dong dỏng cao, mái tóc dài mượt chảy xuống lưng như làn suối, gương mặt trái xoan hài hòa, chỉ trừ làn da đầy những mụn bọc được che dưới những lớp phấn dày. Mỗi lần vào gương mặt cô , bỗng th cái gì đó gợn gợn. Nói tóm lại một câu thì kh thích cô , và nhất là từ sau khi được nghe kể về thủ đoạn Pum đã dùng để chiếm được trái tim Ryan. cũng kh ấn tượng đặc biệt gì về cô ta, chỉ thỉnh thoảng Ryan hỏi :
- Pum đẹp đúng kh Tâm? Cô thật đáng yêu kh tưởng tượng được.
- À vâng. Một nét đẹp Châu Á. - th trả lời một cách hờ hững.
chẳng thể nói rằng “Ồ, thật ra, cô bình thường thôi. gì đẹp đâu”. cảm giác với Mỹ, hình như câu đầu tiên ta nói là “Cô đẹp quá”
thứ hai tên là Sip, kh gì đặc biệt, trừ cái hàm răng niềng và đôi mắt kẻ đậm tr ghê mỗi lần cô ta cười. Và cuối cùng, Papim, mà cho rằng ảnh hưởng nhiều nhất trong ba cô. Papim thân hình bé nhỏ, gương mặt khá đáng yêu với mái tóc ngắn úp vào, bao gọn l gương mặt. Cô ta, thể nói là xinh đẹp nhất trong số những châu Á làm việc ở đây. kh thích cô ta cho lắm, lẽ bởi vì đôi mắt cô ta quá long l và lúc nào cũng dường như ngân ngấn nước. luôn cảm giác rằng cô ta là một khá thủ đoạn. Và một như cô ta thì chắc c sẽ kh thể sống cô đơn ở đây được. Sau một thời gian ngắn chọn lựa, cô ta chấp nhận cặp bồ với Mathew, một bếp phụ khá cao với gương mặt nam tính. thể nhận th một ều là Mathew chiều chuộng cô ta. Cô ta cũng chính là bày ra những buổi tiệc thâu đêm suốt sáng ở trong phòng, với rượu và bia. thường nghe tiếng nhạc xập xình, tiếng la hét ầm ỉ phát ra từ căn phòng cô. Kh hiểu tại , nhưng đối với những cô gái Thái, phần khinh bỉ. khinh bỉ lối sống phóng túng và cái cách mồi chài đàn của họ. Nhưng dù , họ là họ, và , chúng kh liên quan đến nhau, cũng kh gây hấn gì nhau. vốn kh là hay gây chuyện với thiên hạ, chỉ biết sống bình yên là đủ . Những chuyện về họ, chỉ được nghe kể th qua Ellen. Ellen kh thích họ cho lắm, bởi vì cô ta nghĩ rằng họ đang chú ý đến John. Mà quả là vậy thật, thể nói ngoài Nelson ra, John dường như là tâm ểm của sự chú ý. Vì Nelson thường làm việc vào buổi tối, và dành thời gian ban ngày để ngủ nên các ô gái Thái ít cơ hội tiếp cận, tuy rằng mỗi lần th thì các cô quấn quýt kh rời. Ngược lại, thời gian làm việc của John khá linh động, lại làm việc ở trong bếp, nơi các cô thể lui tới thường xuyên. Các cô gái, cho dù là Mỹ hay là Châu Á, dường như đều nhận th John thu hút. tự hỏi ta thu hút vì lẽ gì nhỉ? lẽ bởi vì ngoài vẻ đẹp ra, ta phần lạnh lùng. Các cô gái thường thích những lạnh lùng mà. Chính ều đó làm Ellen cảm th hãnh diện, bởi vì John chỉ thân thiện với ít , đặc biệt là cô . Ellen thường đem tất cả mọi chuyện kể cho nghe. Điều đó làm cảm th như được tin tưởng, và vì lẽ đó, quý Ellen hơn những khác.
Hôm nay là phiên làm việc của và Ellen. Khi chúng đã dọn dẹp xong thì đồng hồ ểm đến con số 12. Cùng về với chúng là ba cô gái Thái. Ngang qua phòng ăn của nhân viên, th John đang dùng máy tính để kiểm tra thư. Gương mặt Ellen thoáng ửng đỏ, bối rối. Vờ như kh th John, cô thẳng về phía trước con đường, chân nọ đá chân kia, làm suýt bật cười, cảm th rằng tâm trạng của con gái khi yêu chẳng thể giấu được ai. Bất chợt nghĩ đến Nelson. Cảm giác khi nghĩ về thật kì lạ, cứ lâng lâng như đang trôi giữa kh trung. Trong lúc tâm trí đang mơ màng, John bỗng nhiên đứng dậy, chạy theo và bế xốc Ellen lên, băng băng về phía trước. thể th gương mặt hạnh phúc của Ellen mặc dù cô luôn miệng la lên “Bỏ xuống, John.”
Ba cô gái Thái theo, gương mặt kh giấu nổi sự g tị.
Sip, cô nàng cái hàm răng niềng kêu lên:
- John, bế nữa. cũng muốn được bế lên.
Nhưng John kh trả lời cô ta. Sip cảm th khá tức giận, gương mặt cô bừng bừng nóng như một chảo lửa. nh để kịp Ellen và John, tránh nghe những tiếng rủa thầm của ba cô gái này.
- Hai đẹp đôi đ. - nháy mắt cười một cách tinh nghịch với Ellen.
- Ồ kh - John nói - Chúng chỉ là bạn thôi, đúng kh Ellen? - John sâu vào mắt .
- Uh đúng vậy – để ý th gương mặt Ellen thoáng buồn. lẽ cô mong chờ một câu trả lời khác.
- À còn một ít rượu, các cô muốn uống kh? - John hỏi.
Kh kịp để trả lời, ba cô gái Thái đã chạy đến, nháo nhào trong khi gương mặt Ellen gần như méo xệch:
- Chúng cũng muốn uống. Hãy cho chúng xem phòng của nào. Chắc gọn gàng lắm nhỉ.
Bây giờ thì thực sự th khó chịu với các cô . khác chứng kiến sẽ nghĩ rằng con gái châu Á cũng chỉ toàn loại phụ nữ đong đưa, lả lơi. Nhưng dù , cũng biết tự kiềm chế cơn bực bội của , hay đúng hơn, kh thích cãi nhau với khác.
Chúng vào phòng John, một căn phòng khá sạch sẽ và gọn gàng. Ở trên bàn một vài cuốn sách dạy nấu ăn và âm nhạc. Kế bên giường là một cây đàn guitar tr khá bắt mắt.
- biết chơi đàn ư – Sip, cô gái răng niềng hỏi.
- đang học. Chỉ biết chơi một chút xíu. - John trả lời, kh ngẩng mặt lên trong khi đang mở chai rượu
- chơi cho chúng nghe một bản - Cả ba cô nháo nhào lên.
- Để khi khác. - John trả lời - Hôm nay kh hứng lắm.
cầm l cây đàn, săm soi. Kiến thức về đàn của kh nhiều, nhưng chỉ lướt qua cũng thể biết được đây là một cây đàn tốt, hiệu Smallman của Úc. chợt nhớ đến bản Romance mà Quân đã từng dạy . Và một cách vô thức, bấm các phím đàn, thả hồn rong ruổi. Romance là bài mà hầu hết những bắt đầu tập đàn sẽ đánh đầu tiên.
- cũng biết chơi à - John hỏi
- Kh. chỉ biết đánh mỗi một bài. - trả lời thành thật
- tâm trạng - John cười - Bài tủ của đúng kh?
- lẽ vậy. - cười, trả lời kh giấu giếm.
Chúng tiếp tục uống rượu và nghe nhạc. Ba cô gái thỉnh thoảng chêm vào một thứ tiếng Thái âm th nghe giống tiếng Việt. Ellen và John nói những câu chuyện kh đầu kh cuối bởi vì tiếng của Ellen thật ra kh tốt lắm. kh chú ý lắm đến những câu chuyện rời rạc đó, chỉ thả hồn theo tiếng nhạc. Bỗng nhiên th lạc lõng, cô độc.
Trời cũng đã về khuya. đoán lẽ cũng hơn một giờ sáng.
Mắt bắt đầu ríu lại, kh biết là do ảnh hưởng của rượu hay kh. Tuy vậy, vẫn đủ tỉnh táo để nhận biết rằng Sip đang cố tình chuốc say John. nhếch mép cười một cách vô thức. lẽ cô ta lại định giở chiêu hay dùng để ngủ với John. Nhận th John vẻ cũng ngà ngà, bỏ cốc rượu xuống và đứng dậy:
- Đi thôi. Chúng ta nên để cho John ngủ.
- Cô cứ trước - Sịp nói - Chúng sẽ sau.
Gương mặt Ellen tím tái. lẽ cô cũng biết thủ đoạn mà Sịp sắp giở ra. thực tình chỉ muốn khỏi đây, mặc kệ cho đám đó muốn làm gì thì làm. Nhưng dường như Ellen kh muốn rời khỏi, cứ níu l tay , và vì vậy đành ở lại với cô . Sịp th chúng vẫn đang nấn ná thì vẻ bực bội.
- Thôi được - John nói - lẽ các cô cũng cần về phòng ngủ. Trời khuya lắm .
Đến đây thì Sịp chẳng còn lí do nào để ở lại. Cuối cùng cô ta cùng đám bạn rời khỏi phòng trước. Trước khi ra khỏi phòng, John nói thầm vào tai :
- vẫn chưa say đâu Tâm. Uống ngần vẫn chưa thấm vào đâu với cả. tỉnh táo.
bật cười. ta cũng khôn ngoan đ chứ.
- Chúc ngủ ngon. - nói và ra khỏi phòng trước, bởi vì lẽ Ellen cần tâm sự với John thêm một chút.
Trên đường về, nghĩ đến những mối quan hệ giữa và , và cuộc sống nơi này dường như ngày càng phức tạp. Hình như tất cả kh đơn giản như nghĩ. Nơi nào con , nghĩa là nơi kh còn bình yên. Đến bao giờ thì con mới vứt hết được những tham, sân, si, mà lẽ nếu vứt hết được thì đã kh còn con , mà tất cả mọi đều là thần phật thánh thần.
vừa vừa nghĩ ngợi, kh để ý một bên cạnh. Hơi thở của làm các giác quan của dường như đ cứng lại.
- Mới ở chỗ John về à? – Nelson sâu vào mắt , khiến thoáng bối rối.
- Uh. Uống một chút rượu thôi. – cố gắng sắp xếp lại các ý nghĩ rời rạc và m.ô.n.g lung trong đầu. – kh làm việc à?
- . đang kiểm tra một vòng thì th cô.
gật gật đầu, cũng chẳng hiểu tại lại gật đầu.
- Cô th John thế nào? – Nelson đột nhiên hỏi .
- Khá đáng yêu. – trả lời như một cái máy trước khi kịp suy nghĩ ều gì.
- Thế à?
Nelson chẳng nói gì thêm nữa. Và bỗng nhiên cũng chẳng thể tìm được một đề tài nào để nói. Chúng cứ im lặng như thế. Trời lạnh đến se lòng nhưng kh hiểu vẫn cảm th ấm áp. Nelson đưa về đến trước cửa phòng, đột nhiên cúi xuống hôn vào trán :
- Chúc ngủ ngon.
cảm th như thời gian đang đ cứng lại. Vốn dĩ đối với Phương Tây, một nụ hôn vào trán chỉ là nụ hôn của tình bạn, nhưng đối với một như thì nụ hôn đó dường như còn chứa đựng một ều gì đó. Trong lúc còn đang thẫn thờ thì Nelson đã từ lúc nào. l tay xoa xoa nhẹ lên trán, cảm giác làn môi ấm của vẫn còn đâu đây.
Nelson thích ư?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
vội xua ngay ý nghĩ đó bởi vì kh muốn bị thất vọng. Một luôn thua cuộc trong tình yêu như thì kh nên hy vọng vào những thứ tình cảm hão huyền.
vội mở cửa bước vào nhà, treo áo khoác lên, và với tay bật nhạc. Một thói quen kh thể bỏ được mỗi khi về nhà.
Một khúc nhạc hòa tấu êm dịu lẽ là tốt nhất cho một đêm th bình, yên ắng.
Đêm trên núi thật yên tĩnh.
Nhưng lòng đang xáo trộn kh ngừng.
88
đã ở nơi này được tròn hai tháng. Kh quá dài và cũng kh quá ngắn. C việc hằng ngày của vẫn như cũ. Ellen và John thì ngày càng thân thiết, và đôi khi qua những câu chuyện Ellen kể, cảm giác John mến Ellen, hoặc lẽ Ellen đã quá kỳ vọng vào mối tình này. John vẫn luôn dành l nhưng c việc nặng nhọc như bê cái thùng đựng súp to vào phòng ăn hay dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ sau khi xong việc. C việc của chỉ là đứng quầy và làm những món thức ăn đơn giản. Thỉnh thoảng, qua khe cửa của phòng ăn, th Nelson đứng nói chuyện với Jess trong khi cô nàng liên tục những cử chỉ lả lơi. Những lúc , th bực bội một cách khó hiểu. Jess đối với kh còn thân thiện như trước kia, và thật ra giữa chúng cũng chẳng gì chung để bắt đầu một câu chuyện. Còn Lance vẫn là một thằng ngốc ngu xuẩn, chạy lo qu và chỉ biết đếm tiền. Xét cho cùng, nói Lance ngu xuẩn là hơi quá, bởi vì thật ra ta ma l và gian xảo, nhất là trong chuyện tiền bạc. Với ta, đánh mất một đồng bạc thì cũng giống như khác đánh mất một trăm đồng. ta làm liên tưởng đến những tay trọc phú ngày xưa, giàu và ngu ngốc, chỉ khác chẳng là ta kh giàu. đã từng ước rằng khi nào lớn lên, sẽ gặp được một Nhật đầy phong cách và cá tính, nhưng kể từ khi gặp Lance, ước gì minh sẽ kh gặp bất kì một đàn Nhật nào cho đến hết cuộc đời. Và Lance đối với vẫn như trước kia, theo đuổi một cách bẩn thỉu. ta thường lượn lờ qu gian bếp của để gây sự chú ý, và đôi lúc làm bực bội, chỉ muốn tống cổ ta ra khỏi bếp.
Hôm nay là thứ bảy, ngày làm việc cuối cùng của trong tuần. Gian bếp đ đúc hẳn lên. Lance vẫn lượn lờ trước mặt , húyt chân sáo. Cái chân ngắn củn cởn nhảy lên nhảy xuống, tạo nên một sự lố bịch. Nhiều lúc kh hiểu làm thế nào mà ta nhiều thời gian để chơi ở trong bếp đến vậy. chỉ mong hết giờ làm để tránh gương mặt xấu xí của ta nhưng thời gian lại trôi qua một cách chậm chạp. Khi kim đồng hồ nhích đến số 11, thở phào nhẹ nhõm. Vậy là đã xong một ngày làm việc. lục đục sắp xếp lại gian bếp. Đang loay hoay thì Lance đến trước mặt lúc nào, chìa ra một món quà:
- một món quà tặng em.
- Nhân dịp gì? – hỏi và chẳng buồn lên
- Tại nhân dịp gì thì mới được tặng? thích em nên tặng quà cho em. Đó kh là một lí do hay ?
- kh thích . Và nói tóm lại, chỗ khác cho làm việc. đang qu rầy đ.
nói lớn tiếng giữa gian bếp. Tất cả mọi quay lại chúng . Vốn dĩ chẳng ai thích Lance nên cũng kh thể hiện thái độ thương xót cho một bị thất tình. Gương mặt Lance đỏ ửng lên. Cái mặt vốn trơn láng, nay lại đỏ lên nên tr nực cười.
- Ô hô, Lance bị từ chối kìa – Một trong những chứng kiến hào hứng nói rõ to. – Lance, đồ thất bại.
Gương mặt Lance từ đỏ chuyển sang tím tái. lẽ biết bao nhiêu tự trọng đổ dồn vào con vốn bẩn thỉu này. Lance hét to lên, làm cảm giác như một con thú hoang đang gầm gừ trước mặt :
- Cô nghĩ cô là ai chứ? Cô chỉ là một con Châu Á. thể kiếm được một tá con Châu Á trong một đêm, cô hiểu kh?
- Ô, là con châu Á đ. Vậy kh Châu Á ư?
- là Mỹ vì được sinh ra ở Mỹ. Còn cô ư, gái Việt Nam ư, đầy rẫy ngoài kia. Chỉ cần mua với giá 20đô thì thể làm gì cô ta thỏa thích. Ô, rẻ lắm, bèo lắm.
kh chịu được sự thóa mạ của ta đối với con gái Việt Nam. Trong lúc tức giân kh bình tĩnh được, vung tay tát một cái thật mạnh vào má trái ta. Bàn tay in hằn năm ngón trên cái mặt xấu xí và nhẵn nhụi . ta làm nhớ đến một quảng cáo đã đọc ở Singapore “ Cho dù bạn bị què chân, cho dù bạn bị dị tật, chỉ cần bỏ ra 5000 đô là thể mua được một gái Việt Nam còn trinh”. Chao, cái thân phận con gái của đất nước Việt Nam tươi đẹp hóa ra lại rẻ mạt đến thế ư?
Lance vẻ sững lại trước cái tát của . Và như sực tĩnh, ta nóng giận, giơ hai tay lên, định tát lại thì một bàn tay nắm chặt l tay ta.
- Thôi nào Lance. Là đàn kh nên đánh con gái. - Nelson cười mỉa mai.
Lance tức giận đến độ kh nói được lời nào và quầy quả bỏ , kh quên ném lại một cái tức tối.
Và một ều ngạc nhiên hơn với là ba cô gái hầu bàn Thái đến gần , nói cám ơn.
- Cám ơn vì ều gì? – hỏi một cách ngờ vực.
- Cám ơn vì đã tát Lance thay cho chúng – Pum nói – Chúng cũng ghét Lance lắm . ta thường xuyên muốn chuốc rượu cho chúng say m lần nhưng kh được. ta là một thằng ên ngu xuẩn.
kh ngờ rằng ba cô gái Thái này cũng bị chuốc rượu. những tưởng chỉ ba cô ta chuốc rượu say cho khác thôi chứ. Lance lẽ là đàn cuối cùng trên thế giới này mà phụ nữ chọn. mỉm cười với cái ý nghĩ . Một thằng ên ngu xuẩn, tự nhủ tiếp tục c việc dọn dẹp của .
Khi ngẩng đầu lên thì hầu hết mọi đã ra về. Cuối tuần thường một buổi tiệc nhỏ với bia, rượu, t.h.u.ố.c lá và rock. dọn dẹp một bởi vì Ellen đã với mọi . Trước khi , cô nấn ná, một cách áy náy:
- thật sự kh chứ?
- Uh, kh đâu. Tớ làm một được mà.
biết cô muốn tham dự tiệc. lẽ cô sợ John sẽ bị các nàng Châu Á khác nẫng mất. Trên núi này kh nhiều trò chơi giải trí nên dường như thú vui duy nhất là uống rượu và đánh bài. lại chẳng thích rượu vì vị chát của nó, lại cũng chẳng thích chỗ đ . lẽ, ều duy nhất muốn làm sau mỗi ngày làm việc chính là đọc sách.
Một bàn tay giành l cái thùng súp to từ tay . Bàn tay chạm vào tay , khiến tay như run lên. Gương mặt gần sát với gương mặt trong gang tấc. Mùi dầu tắm tỏa ra từ cơ thể khiến cảm th xáo trộn kì lạ.
- kh cùng mọi à? – cố trấn tĩnh lại.
- Kh. giúp cô. – Nelson mỉm cười . Khi cười, tr lại càng thu hút.
Nói , Nelson phụ làm tất cả những việc nặng còn lại, và chỉ mỗi việc đứng lau gian bếp. Khi chúng xong việc thì cả gian bếp chỉ còn lại , Nelson và bác Marc già nua đang lau sàn nhà. Nelson giúp mặc chiếc áo b to xụ tắt đèn phòng ăn.
Đêm đã sâu.
Trời tối mịt và cảm giác như một ều gì đó kh hay sẽ xảy ra đến với , nhưng lẽ tất cả chỉ là dự cảm. kh nghĩ rằng một hèn nhát như Lance sẽ dám làm gì . ta, xét cho cùng, cũng chỉ giống như một con thú vật kô đầu óc. Nelson bên cạnh , im lặng như đang theo đuổi một ý nghĩ nào đó. Ngọn đèn đường hai bên đường hôm nay bỗng nhiên tắt ngúm. lẽ những cái bóng đèn đã bị cháy mà ta chưa kịp thay. Cũng may là Nelson cùng, nếu kh, lẽ sẽ cảm th sợ hãi bóng đêm tĩnh mịch này. Chẳng m chốc đã đến phòng .
- Chúc cô ngủ ngoan, Tâm. – Nelson mỉm cười vỗ vai . Và bỗng nghiêm giọng – Đôi khi cô biết kiềm chế sự nóng giận của . Cô là con gái nên cẩn thận. Nhớ nhé.
- luôn tốt với ? – hỏi một cách ngờ nghệch.
- Bởi vì cô giống như một cô em gái cần được chở che, và cảm giác được làm một cả. – Nelson lại mỉm cười.
- Dù cũng cám ơn . – lí nhí một cách thành thật, lòng thoáng buồn. lẽ giờ đã hiểu tâm trạng của Ellen mỗi khi John bảo rằng ta chỉ xem cô như bạn bè. Cảm giác nỗi buồn cứ lan tỏa, lan tỏa giữa kh gian.
theo bóng Nelson rời xa mới bước vào phòng, bất chợt chạm ánh mắt của Jess một cách đầy căm tức. lẽ Jess đã đứng sau rèm cửa, và th Nelson đưa về nhà. chẳng nói gì, lẳng lặng vào phòng tắm, ngâm trong nước nóng và sữa hương táo.
Đêm nay, lẽ là một trong những đêm khó ngủ nhất của .
Ngủ , tự nhủ , ngày mai sẽ nhiều việc đang chờ đón.
99
hé mắt bản phân c c việc trong lúc ngang qua phòng để đồ đ lạnh. Tên bị gạch chéo ở ô ngày Thứ Sáu, nghĩa là ngày mai được nghỉ. Điều này vẻ kì lạ bởi vì nhà hàng thường đ khách vào thứ sáu. tự hỏi làm thế nào mà Ellen thể xoay sở một tối nay được. Trên ô làm việc của , dường như vết bút xóa. Tuy nhiên, cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. một cảm giác vui thích như đứa trẻ được nghỉ học.
lẽ ngày mai, sẽ bắt chuyến xe đầu tiên đến cửa hàng và gửi một tấm bưu về nhà. Đã lâu kh gọi ện về nhà, và lẽ bố mẹ đang mong chờ sốt ruột.
Thứ sáu.
Như kế hoạch ra cửa hàng và chọn một tấm thật đẹp. Trên đường , gặp Phillip, đầu bếp học việc, ngày nghỉ như . ta thường đeo cặp kính cận khá dày, cũng 4-5 -ốp, và lúc nào cũng tỏ ra nghiêm trang. hiếm khi nói chuyện với Phillip bởi vì tr ta khó gần, nhưng hóa ra nói chuyện với cũng thú vị. sinh ra ở Utah, từ bé đến lớn chỉ qu quẩn ở Utah. Phillip tốt nghiệp ngành c nghệ th tin, nhưng lại tìm th niềm đam mê ở nấu ăn. Phil bảo rằng thể kiếm được một c việc lương cao và làm việc trong những tòa nhà sang trọng, nhưng ều đó kh thể sánh được với niềm đam mê mà đang theo đuổi. thể phần nào hiểu được ều đó, bởi vì lẽ cũng giống ta. học một ngành mà biết kh năng khiêu hay đam mê, nhưng lại kh can đảm để từ bỏ nó. Mỗi con đều dành ra 8-12 tiếng mỗi ngày cho c việc, 7-8 tiếng để ngủ và 8-4 tiếng cho sinh hoạt. Nếu bạn kh thích c việc của , nghĩa là bạn đã bỏ phí cả gần một nửa cuộc đời. Cho nên khâm phục những đam mê và sống hết vì ều đó. cho rằng Phillip là một may mắn bởi biết rõ muốn con đường nào và hạnh phúc với lựa chọn của , trong khi hàng triệu con khác trên thế giới này vẫn đang loay hoay tìm ước mơ.
cùng Phillip ra cửa hàng trên triền dốc ăn trưa lang thang một lúc trong rừng. Khi trở về lại phòng thì trời đã về chiều. Những vệt nắng cuối ngày ửng hồng cả bầu trời. Jess đang ở trong phòng, đắp một lớp mặt nạ rong biển, duỗi thẳng và đọc một cuốn sách tình cảm nào đ. Tiếng nhạc hòa tấu êm dịu, đem lại cảm giác th thản.
Jess th vào, ngẩng mặt ra nói:
- Bà Mary cho tìm từ chiều đến giờ - Jess nói, ánh mắt kh giấu một vẻ nham hiểm.
- chuyện gì vậy?
- lên gặp bà thì biết thôi. – Nụ cười hình như nở trên khóe môi cô ta.
nghĩ hẳn là chuyện gì quan trọng thì Mary mới cho tìm , bởi vì bà vốn dĩ ít khi giao tiếp với nhân viên. chạy nh vào bếp. Mary đang ở đó.
- Bà cho gọi cháu ạ? tiến đến gần Mary.
- Tại hôm nay cô kh làm việc? Mary hỏi một cách gay gắt.
- Hôm nay cháu kh lịch làm việc mà. – ngạc nhiên sửng sốt
Mary đưa cho tờ phân c lịch. Rõ ràng tên nằm trên ô Thứ sáu. Kh thể nào. Chuyện này thật kì lạ. nhớ rõ ngày hôm qua, kh hề tên trên . thừ ra. Đã một nào đó đang ném đá giấu tay. Nhưng biết giải thích thế nào đây?
- Từ mai cô thể nghỉ việc được
- Cháu … – thật sự kh biết nói gì.
Ai tin đây? Làm việc nơi này, muốn xin nghỉ một ngày thì báo cáo trước một giờ, tất nhiên được sự đồng ý của quản lí, và chỉ được nghỉ việc khi đồng ý thay thế. Nếu ai tự ý nghỉ việc một ngày thì ngày hôm sau, đó nên tự động xách vali rời khỏi đây. Quy định đó từ bao lâu nay đã như vậy. cảm th ấm ức trong lòng nhưng kh biết làm cách nào.
- Xin lỗi, quên mất. Hôm qua, Tâm việc bận nên nhờ làm việc hộ cô hôm nay. Nếu bà cho cô nghỉ việc thì cũng nghỉ luôn, bởi vì đó là lỗi của .
quay lại, sửng sốt vừa lên tiếng. Là John. Ánh mắt ta thẳng vào Mary thách thức. Mary kh nói gì, chỉ John một lúc bỏ . Trước khi khuất khỏi cánh cửa bếp, bà bỗng quay lại, nghiêm khắc :
- Lần nay tha cho cô. Lần sau nếu còn tái phạm thì cô biết cần làm gì đ.
cảm th thực sự lạ lùng. Mary vốn dĩ là một nghiêm túc và coi trọng các quy tắc. Tại lại nể vì John? thường nghe mọi bảo rằng John th minh, cũng năng khiếu nấu ăn, nhưng như vậy kh nghĩa là John được Mary nể trọng? Huống gì trong lời nói vẻ xấc xược.
- Cám ơn , John – nói
- Kh gì. Và đừng nghĩ rằng làm vậy là vì cô. Chỉ vì thôi. – John chằm chằm vào một lúc bỏ .
Suốt cả buổi tối hôm , nhiều ều làm th ngạc nhiên mà kh tìm được lời giải. Ai đã tráo lịch làm việc của ? Và tại John lại giúp ? Tại Mary kh đuổi việc cả và John?
thẫn thờ suy nghĩ, kh biết rằng đang về phía gốc cây bộ bàn ghế đá trắng. Chỉ đến khi th một bóng quen thuộc đang đọc sách, mới sực giật tỉnh lại. lặng lẽ ngồi xuống đối diện đó. Những sợi tóc rũ xuống trán khiến một vẻ lãng tử, phớt đời. Đây là lần đầu tiên gặp lại Nelson kể từ cái đêm bảo rằng chỉ xem như là em gái. cố gắng tránh đến mức tối đa. lẽ bởi vì sợ th thì trái tim sẽ kh thể kiềm chế được cảm xúc. Dù gì cũng đã vạch ra một r giới tình bạn rõ ràng giữa chúng .
- ai đó đang muốn hại cô đúng kh? – Nelson ngẩng mặt lên , khiến bối rối và cố gắng về một hướng khác.
- cũng chẳng biết. lẽ thế. – vân vê hai bàn tay thừa thãi.
Nelson chẳng nói gì thêm nữa. im lặng đọc tiếp cuốn truyện. nhiều khi chẳng hiểu được , nhất là lúc này, tr thật lạnh lùng và xa cách. cố gắng trấn tĩnh, tự bảo kh nên tình cảm với Nelson nữa nhưng mà trái tim lại chẳng thể nghe lời lí trí. Trái tim cứ đập dồn dập, dồn dập. Nhiều lúc muốn thoát ra khỏi thứ tình cảm này. chỉ muốn xem như một bạn, nhưng hình ảnh của mỗi ngày lại càng ngập tràn trong . Ở bên , luôn một cảm giác bình yên kì lạ.
chẳng biết ngồi ở đó trong bao lâu. Bầu trời chuyển từ màu vàng đỏ sang màu lam chiều dần dần xám xịt. Gió thoảng qua, rung nhẹ những tán lá. Nelson gập cuốn sách lại, :
- Đi thôi. đưa cô về.
Chẳng hiểu tại lại líu ríu theo Nelson, lại tự cảm th tại lại vô dụng đến thế. ta nói gì, chẳng lẽ cũng nghe theo? thật sự ên mất .
nhận ra một ều, hóa ra cuộc sống của lao động cũng kh đơn giản. Từ trước tới nay, chỉ tiếp xúc với những thuộc tầng lớp trên và cảm th họ thật là thủ đoạn, gian m. Hóa ra tầng lớp lao động cũng vậy. Cho dù họ ở đâu, cấp bậc nào thì cũng chỉ là con với những cung bậc cảm xúc yêu ghét hờn giận, và những nỗi lo về miếng cơm m áo. tự hỏi một như sẽ thuộc về thế giới nào? kh biết liệu sẽ đủ sự khôn ngoan để tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này hay kh.
Những ngày sau đó, thường cẩn thận kiểm tra lịch làm việc của một cách kĩ càng. cho rằng chỉ hai thể hại : Lance và Jess. Lance đã bị cho một cái tát trước biết bao nhiêu , hẳn ta còn hận . Còn Jess, lẽ bởi vì cô ta ghen với , ghen vì sự thân thiện mà Nelson đối với . Nhưng nào chứng cứ?
Những ngày này, mặc dù đã cẩn thận nhưng vẫn một việc vẫn thường xuyên xảy ra. Tối nào, sau khi làm xong việc, đều cẩn thận chùi rửa tất cả dụng cụ và lau sạch gian bếp. Vậy mà đến sáng, tất cả lại bề bộn như cũ, và luôn nhận được lời than phiền của Ellen bởi vì cô thường làm ca sáng. Điều này khiến th bực tức. một nào đó núp trong bóng đang muốn hại .
đem chuyện kể lại cho Nelson, lẽ bởi vì chỉ mỗi Nelson là bạn. ta, lẽ là duy nhất ở nơi này đem lại cho cảm giác tin tưởng. Nelson bảo tối nay, ta sẽ cẩn thận núp vào một góc nào đó theo dõi sẽ báo lại cho .
- muốn cùng .
- Kh cần đâu. thể tự xoay sở được. Dù thì đó cũng là c việc của một bảo vệ.
- thật sự muốn cùng với . Bởi vì chuyện đó liên quan đến cơ mà. – bướng bỉnh , ánh mắt phần van nài lại phần kiên quyết.
- Thôi thế cũng được. - Nelson nói một cách miễn cưỡng bởi vì ta biết rằng khi đã quyết định ều gì thì kh ai thể ngăn cản được.
Tối hôm , sau khi làm xong việc và chùi rửa tất cả, dọc con đường mòn hướng về nhà của nhân viên, bọc lui đằng sau bếp một cách bí mật. Nelson đang đứng chờ ở đó. Chúng nấp vào giữa hai bức tường của gian bếp chính, nơi thể quan sát rõ được mọi chuyện xảy ra. Gương mặt gần sát , hơi thở đậm mùi nam tính, khiến phần bối rối. cố trấn tĩnh lại, sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, chợt lóe lên một suy nghĩ. đó khi cũng là một bảo vệ giống Nelson, bởi vì chỉ quản lí và bảo vệ mới được chìa khóa bếp.
Gian bếp tối om, thỉnh thoảng chỉ nghe th tiếng thở của chính . Một giờ, hai giờ trôi qua. gần như bỏ cuộc, định bảo Nelson về phòng, thì tiếng khóa lục cục vang lên. nín thở chờ xem những việc đang tiếp diễn. Mồ hôi túa ra như mưa mỗi lần hồi hộp.
Đèn ện được bật sáng lên. Là Lance. Đúng như từng dự đoán. Chỉ mới thể thù hằn với đến như vậy. Lance cầm một bịch rau quả thức ăn thừa và rắc lên gian bếp của . Làm như vậy mọi sẽ nghĩ rằng lười biếng, kh chịu làm việc, và sớm muộn gì cũng bị đuổi việc. Với một thủ đoạn ngu xuẩn và vớ vẩn này, chỉ một đầu óc cũng ngu xuẩn như Lance mới nghĩ ra được.
- Lance, đang làm gì vậy? – Nelson lên tiếng
Lance giật quay lại. ta làm rớt luôn bịch thức ăn khi th và Nelson.
- … … - lắp bắp.
- thể giải thích được đ. – Nelson cười một cách chế giễu.
Lance sượng sùng kh đáp. ta kh gì để chối cãi.
- lại làm thế với ? – hỏi một cách ngớ ngẩn
- Vì ghét cô. Cô làm bẽ mặt với tất cả mọi . – gào rít lên như một con thú, khiến bịt tai lại.
- Vậy cái đã tráo lịch làm việc của cũng chính là ?
- Kh… kh . – Lance rối rít trả lời – thề với cô đó kh là . Thề chúa chứng giám.
kh biết nên tin Lance hay kh, bởi vì một gian xảo như , lẽ nào lại biết nói thật. Nelson, vẻ như ta cũng đang nghĩ ều tương tự như .
- biết hai kh tin . Nhưng thật sự kh hề làm ều đó.
- Tại chìa khóa của bếp? Nelson đột ngột hỏi
- đánh cắp từ lúc ngủ, lại một bản chìa khóa y đúc vậy. – Lance ngập ngừng trả lời.
- Ồ. Vậy lẽ là gián tiếp gây ra chuyện này , Tâm. Xin lỗi cô, đã quá bất cẩn – Nelson nói với một giọng hối lỗi.
- Kh đâu – nói – cũng đâu cố ý.
- Vậy giờ cô muốn xử trí thế nào? – Nelson quay đầu hỏi .
thật sự kh biết nên làm thế nào. nên bỏ qua cho ta hay kh? Nếu bỏ qua, ta biết đâu sẽ làm những trò ngu ngốc như thế này một lần nữa.
- hứa sẽ kh làm hại cô nữa – Lance , giọng tha thiết.
vẻ như ta thật sự hối lỗi. Hoặc cũng thể sẽ là một đứa ngu ngốc nếu tin lời ta, nhưng dù , nếu làm to chuyện lên cũng chẳng được ích gì.
- Được . Lần nay tạm tha cho . – Và ngập ngừng một lúc, hỏi tiếp mặc dù kh tin rằng sẽ biết câu trả lời – biết ai hay lui tới xem lịch phân c ngày hôm đó kh?
- Cô đang hỏi một câu ngu ngốc đ. – Khóe môi Lance cong lên – biết bao nhiêu xem lịch trong ngày hôm đó. Nhưng th hai khả nghi. Cả hai đều cầm trên tay hai cây bút.
- Là ai vậy? hỏi dồn. đã th vết bút xóa trên tờ phân c ngày hôm , và rõ ràng trong tờ Mary đưa thì hoàn toàn kh vết tích đó.- ai cầm một cây bút xóa kh?
- kh rõ cây nào là bút xóa kh. Nhưng một trong hai là Lưu Ngữ Yên– Lance cười một cách bí hiểm – Và còn lại chính là cô bạn cùng phòng của cô. chỉ biết ngang đó thôi. thể được chưa?
- Được . – Nelson bỗng lên tiếng.
Ngữ Yên? Là Ngữ Yên ư? Nhưng đâu làm gì xấu xa với cô ta? và cô cũng nào thù oán gì. Vậy chắc hẳn là Jess . Cô ta vốn nghĩ rằng giữa và Nelson đang chuyện tình cảm, mà cô ta thì rõ ràng thích Nelson.
- nghĩ thế nào, Nelson? – hỏi
- cũng kh biết nữa. Nhưng sẽ ều tra dùm cô. Tuy rằng Ngữ Yên tính tình phần cáu gắt, nhưng cô ta chưa làm hại ai bao giờ. Huống gì, vẻ như cô cũng thân thiết với gia đình cô ta thì .
gật đầu, cảm th mọi chuyện thật mơ hồ.
- Vậy đó thể là Jess? – cười tinh nghịch. – Chắc cô nghĩ rằng và đang yêu nhau. biết cô ta thích mà, đúng kh?
- biết, nhưng kh ấn tượng gì về cô ta – Nelson trả lời chắc nịch – Thôi chúng ta về . Đã khuya lắm .
tự hỏi ai mới là trong lòng Nelson. Kh Jess, cũng chắc c kh . Ai mới là sẽ được yêu? một cảm giác buồn vô cớ dâng lên trong lòng, và cố gắng xóa bỏ cái cảm giác .
bước ra khỏi gian bếp. Một cảm giác thật hỗn loạn. Tất cả dường như đang chưa đựng một bí mật nào đó. Tại John lại giúp ? Lẽ nào John tình cờ th mọi chuyện, và ta biết kh lỗi? ta đã bảo rằng ta làm vậy kh vì , vậy vì cái gì? Và cả Mary, hành động của bà cũng thật khó hiểu. Và còn cả Jess lần Ngữ Yên, ai mới là hại ?
Đêm tĩnh mịch và im ắng đến mức thể nghe rõ những tiếng động trong rừng khuya.
Đêm nay lại là một đêm khó ngủ liên tiếp của .
10
Hôm nay chúng sẽ được chèo ghe vượt thác nhân lễ hội nước. đã chờ lâu để đợi đến ngày hôm nay, mặc dù hoàn toàn kh biết bơi. Ngày còn nhỏ, mẹ kh thích cho tắm biển bởi vì theo quan ểm phương Đo, mạng là mạng hỏa nên khắc thủy, xuống nước sẽ tai nạn xảy ra.
Trời nắng trong x, mây lửng lờ, lửng lờ. Thời tiết hợp cho buổi vượt thác hôm nay. Sau khi mặc xong áo phao, và những thứ bảo hộ linh tinh, chúng chia đội leo lên thuyền. Mỗi chiếc thuyền sẽ sức chứa bốn hoặc năm . Thuyền màu x, tr giống như một cái bong bóng được bơm căng đầy hơi. , Ellen, John và James, bếp trưởng khó tính mà đã kể ở trên, thuộc một đội. là duy nhất kh biết bơi, nên mọi trấn an rằng “Sẽ kh đâu. vui và kh hề nguy hiểm. Nếu cô rớt xuống nước thì chúng sẽ kéo cô lên.” Điều đó làm th yên tâm. Chúng thả thuyền trôi theo dòng nước. Những gợn sóng mạnh trắng xóa cứ đẩy thuyền một cách mạnh mẽ mà kh cưỡng lại được. Chúng cố gắng để thuyền kh bị lạc hướng, và kh va những mõm đá trên đường. Hai bên đường là những lùm cây x, xum xuê, mọc giữa những vách đá đứng sừng sững như những thần trấn giữ vùng nước. Nước chảy khá mạnh, gây lên một cảm giác vừa phấn khích vừa lo sợ. Chúng hét lên phấn khích và phần sợ hãi mỗi lần suýt bị va những hòn đá sừng sững trước mặt.
Lance ở trên thuyền cùng Nelson, Eric, hầu phòng, Jess và Michael, tiếp tân. Nói một chút về Eric và Michael, Eric, như các bạn đã biết là một hầu phòng. ta thực ra đã tốt nghiệp đại học, nhưng trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế, ta kh thể kiếm được việc làm. Chinh vì vậy, ta nộp đơn xin làm việc ở đây, chờ kinh tế phục hồi. Còn Michael, đàn đến từ Texas, ta cỡ khoảng hai lăm tuổi, và nói một cách chính xác là ta kh gì đặc biệt.
Hầu hết chúng đều kh thích Lance. Thuyền và thuyền của Lance cạnh tr nhau xem thử ai sẽ đến đích trước. Cùng một lúc, cả bốn chúng té nước vào thuyền Lance, và ở thuyền bên kia, Eric vô tình đẩy Lance xuống nước. Lance hậm hực trèo lại lên thuyền. Cả đám chúng cùng cười ồ lên. Lance vẫn giữ gương mặt đỏ tía và tức tối. ta lừa lúc Eric kh để ý, đẩy Eric xuống nước. Eric chới với, nắm l thuyền chúng , làm thuyền chồng chềnh. sơ ý bị lọt xuống nước trong lúc loay hoay cố giữ thuyền cân bằng. Nước sặc vào mũi . trôi tuột theo dòng nước chảy. cảm giác tay chới với, muốn ngoi lên nhưng kh được, cứ cố gắng đẩy lên một cách vô vọng. Bỗng một bàn tay nắm l vững chắc. chẳng còn biết đó là ai, cứ bám vào đó, như sắp c.h.ế.t đuối vớ một cái cọc. đó đưa vào bờ. Là Nelson. Lại là Nelson. Nelson lúc nào cũng xuất hiện lúc gặp nạn, khiến kh thể kh nghĩ đến . Nước lạnh làm run lên. Giữa trời tháng bảy nhưng nhiệt độ trên núi cao nên nước vẫn khá lạnh.
Khi vào tới bờ thì các thuyền cũng vừa cập vào bờ. Mọi lộ vẻ hoảng hốt, lo lắng. kh , chỉ là sợ hãi một chút. bỗng nhớ đến ngày bé biển, lọt thõm xuống dưới cái phao. Lúc , cũng chới với như bây giờ, nhưng may mắn là bố đã kịp chụp l cánh tay lôi lên. Từ đó sợ nước. Đúng hơn là sợ lọt xuống nước.
Nelson đem lại cho một chiếc khăn màu vàng và bảo lau mặt. Nước lạnh làm ướt sũng áo quần, và gương mặt, tóc tai tr giống như một con bé lọ lem. Khi về đến nhà thì th lạnh run , cứ hắt xì liên tục. biết đã bị ốm, vội chạy ngay đến vali l thuốc, và nhận ra thật đoảng khi quên thuốc cảm. l một ít nước cam uống, leo lên giường đắp thật nhiều lớp chăn mà vẫn cảm th lạnh. Và kh biết từ lúc nào mê man, kh còn biết gì nữa. Chỉ thỉnh thoảng cảm giác th một chiếc khăn ấm trên trán. Đôi lúc mơ màng cảm giác một cánh tay ôm thật chặt. kh còn đủ tỉnh táo để nhận biết ều gì xảy ra. cảm th khô khan ở miệng và nói một cách vô thức “Nước”, một nào đó đã đỡ dậy, đổ vào miệng những ngụm nước. Đó là tất cả những gì thể cảm giác được
ngủ mê mệt và li bì suốt đêm hôm cho đến tận sáng hôm sau. Khi mở mắt ra, cảm th đã khỏe hơn nhiều so với hôm qua. ngồi dậy, mở cửa đón ánh nắng ban mai. Cửa vừa hé mở thì một chú sóc con nhảy vào, chạy nhảy tung tăng khắp nhà. Thường thì kh thích sóc cho lắm, bởi vì sóc hiếu động, sẽ gặm hết những bịch bánh hay bất kì thức ăn nào mà nó th trên bàn, nhưng giờ th chú sóc làm bạn cũng hay. Sóc nhảy lên bàn, qườ qườ một cái hộp. Chắc là hộp thức ăn của Jess. lại bàn, định bắt chú sóc thì th trên bàn một tấm gi chằn dưới hộp thức ăn ở trên bàn:
“Lúc nào cô dậy thì hãy ăn cho lại sức. cũng đã xin dùm cho cô nghỉ làm ngày hôm nay. Nelson. “
l bát súp bỏ vào lò vì ba hâm lại. Bát súp làm nhớ đến bát cháo thịt bò nấu hành băm nhuyễn ngày xưa bà ngoại vẫn nấu cho mỗi lần bị cảm. tự nhiên th nhớ bà ghê gớm. Bà đã kh còn thể được th ngày làm cô dâu xinh đẹp mặc váy trắng muốt trong lễ cưới, cũng kh còn được th chắt của bà được sinh ra bụ bẫm và đáng yêu. Một dòng nước mắt từ từ lăn xuống má lúc nào mà kh hay biết. vốn kh là hay khóc, thậm chí lúc bố đánh bằng roi mây, vẫn cắn răng kh khóc, nhưng lại ủy mị trước tình cảm.
Một chiếc khăn chìa ra trước mặt . cầm l và lau vội những giọt nước mắt.
- Cô đã khỏe hơn chưa? – Nelson hỏi.
- Cám ơn . khỏe hơn nhiều . thể lại khắp nơi . – gượng cười.
- Hôm qua cô sốt cao quá làm lo lắng. Cô mê man suốt cả đêm.
- Vậy hôm qua đã ở đây suốt đêm à? – hỏi, kh giấu vẻ xúc động.
- lẽ. – Nelson cười – Bởi vì cô cũng kh ai thân thiết ở đây nên sợ cô việc gì.
- ngủ ở đâu? – thắc mắc – Còn Jess nữa?
- Jess vẫn ngủ trên giường cô . ngủ trên ghế. – Nelson gãi đầu – Ngủ trên ghế cũng thú vị lắm.
- Cám ơn nhiều. Nếu kh thì kh biết làm thế nào. – bối rối. Tự nhiên cảm th thương Nelson kì lạ. Cả đêm qua hẳn ta đã kh thể chợp mắt được chút nào, bởi vì thể cảm nhận được cứ chốc chốc lại một bàn tay đặt lên trán . – Tại lại tốt với như vậy? – hỏi.
- nói – Nelson cười – Bởi vì cô giống như một cô em gái bé nhỏ cần sự giúp đỡ.
, một lần nữa, th thất vọng với câu trả lời của Nelson. Trái tim vô hình rơi xuống một hố đen thăm thẳm.
- Nếu chiều nay cô khỏe thì chúng ta thể dạo lo qu hít gió trời. Hôm nay cũng xin nghỉ một buổi . – Nelson nói.
- xin nghỉ vì à? – hỏi một cách khiêu khích.
- sợ cô vẫn chưa hết bệnh thì kh ai chăm sóc. – Nelson đáp một cách thành thật.
chẳng biết nói gì. thật sự cảm động vì những ều Nelson đã làm cho . Nó đem lại cho một cảm giác ấm áp và thân quen. nghĩ rằng nếu ai là thân của Nelson thì chắc hẳn sẽ được chăm sóc chu đáo lắm.
- thích cưỡi ngựa – nói – Hôm kia th một đoàn khách ngựa dọc theo con đường mòn. Đó là ngựa của khu nghỉ mát này nuôi kh?
- Đúng vậy. Những con ngựa đó thuần bởi vì đã được huấn luyện từ nhỏ. Cô sẽ kh sợ hãi gì khi ngồi trên chúng.
- Vậy chiều nay chúng ta cưỡi ngựa nhé. nghĩ đến chiều thì khỏe lắm . – năn nỉ.
- Được thôi. Chiều sẽ đến đón cô, và chúng ta sẽ ra bãi huấn luyện ngựa.
ăn xong chén súp buổi chiều do Nelson đem đến, và chúng dọc đường đến cánh đồng nuôi ngựa. Cánh đồng này thật rộng lớn. Tất cả làm nhớ đến cánh đồng lúa ở Việt Nam. Một màu x bạt ngàn trải dài ngun ngút. Điểm lên giữa màu x là những chú ngựa nâu nâu, đuôi vẩy vẩy. Nelson nói gì đ với chăn ngựa và th ta gật đầu cười. Đó là một đàn trung niên, gương mặt phần khắc khổ, các gân bàn tay nổi lên gân guốc. Ông chọn cho chúng con ngựa hiền lành nhất. Nelson bế lên nhảy lên sau đó. Chúng cùng cưỡi một con ngựa bởi vì Nelson sợ mới ốm dậy, vẫn còn chưa khỏe. Dưới bàn tay của Nelson, con ngựa nhảy lên những cái hàng rào tre tr ệu nghệ.
- kh biết là biết cưỡi ngựa đ – nói.
- Ồ, được sinh ra ở nơi này mà. – Nelson cười.
Nelson kể cho nghe về cách ta luyện ngựa. Nuôi ngựa kh ngoài ba việc: phối giống, thuần ngựa, luyện ngựa. Và ều cần thiết khi luyện ngựa là tình yêu đối với nó, chứ kh dùng roi vọt. Nelson hướng ngựa phi dọc con đường vào rừng. Phong cảnh trong rừng vẫn đem lại cho một cảm giác mới lạ như khi vừa đặt chân đến đây. Dọc hai bên đường, thỉnh thoảng những chú nai ngơ ngác chạy ngang qua, hay những chú sóc l láu vội vàng lẩn giữa những lùm cây. Gío mát thổi lướt qua, m*n tr*n khuôn mặt một cách nhẹ nhàng. thậm chí thể nghe được tiếng thở của Nelson. Vòng tay của Nelson để trước mặt , cầm chắc yên ngựa. Bất giác cảm th một cảm giác tin tưởng. chỉ muốn ngả đầu vào vai , giữa gió mát, giữa hoàng hôn yên lặng, như trong những câu chuyện của dân cao bồi miền viễn Tây. cảm th như một làn gió mới đã thổi mát qua cuộc sống vốn quá chán ngán của .
Càng ngày càng yêu Nelson mất .
Chính cũng đang sợ hãi thứ tình yêu đang lớn dần lên trong tim , một thứ tình cảm lẽ ra kh nên .
tự nhủ, ngày mai, sẽ cố gắng để kh yêu . Nhất định sẽ làm được.
11
Những chuỗi ngày liên tiếp của trôi qua một cách khá bình yên. Những bó hoa dại vẫn được đặt trước cửa phòng mỗi khi làm, và cũng kh thể cách nào biết được tặng hoa bí mật . Nhưng cũng kh còn quan tâm nữa, bởi vì đã đủ thứ mệt mỏi . Dù , những bó hoa cũng đẹp. nên trân trọng đã cất c tặng hoa cho .
Hôm nay là ngày rằm theo âm lich. Ánh trăng rọi sáng những con đường mòn được lát gạch từ nhà bếp về phòng nhân viên. thể nghe được những âm th rì rào của gió, giống như tiếng hát của những cô gái trong đêm khuya. Cảm giác thật yên bình. vòng đường mòn phía sau trở về phòng. Vừa vừa ngắm ánh trăng trong veo.
Thế một tiếng khóc vang lên trong đêm tối, từ tấm tức vỡ òa ra. Một cô gái tóc xõa dài đang ngồi bó gối trong một góc nhỏ dọc con đường.
- Ai đ? – hỏi, lòng chút sợ hãi. Lẽ nào gặp ma. ta thường bảo rằng trên núi nhiều ma, huống gì nơi này ngày xưa từng chiến tr.
Vẫn kh tiếng trả lời. Tiếng khóc nhỏ hơn một chút nhưng vẫn kh dứt. l can đảm lại gần hơn. Hình dáng này tr quen quá. cố căng mắt ra để vì mắt kh được tốt lắm vào buổi tối.
Ellen. đó là Ellen. thở phào nhẹ nhõm.
- Ellen, tại cô ở đây?
Ellen kh trả lời, chỉ nấc lên từng tiếng. ngồi xuống, vỗ về cô ta một cách yên lặng. chuyện gì đang xảy ra với cô ta?
Một lúc sau, dường như đã bình tĩnh trở lại, Ellen mếu máo:
- Cám ơn Tâm. ổn mà.
- chuyện gì vậy Ellen? Cô biết là cô thể kể cho nghe – nói, kh giấu sự sốt sắng. Thực ra, nghĩ phần hơi tò mò.
- John là đồng tính – Ellen nói từng tiếng lại òa lên khóc.
ngạc nhiên, trợn tròn mắt và đang cố gắng kêu gọi bộ não xử lý nh th tin vừa . Lẽ nào một như John lại là đồng tính. Kh thể nào. Điều này kh thể nào xảy ra.
- Tại cô lại nói vậy? – hỏi. Hai bàn tay xoa xoa, vỗ nhẹ lưng Ellen khiến cô cảm th dễ chịu hơn.
- đã bắt gặp John hôn Phillip. Cô nhớ Phillip chứ, bếp phụ cặp kính cận. – Ellen nói qua tiếng khóc.
Phillip cũng là đồng tính ư? Lẽ nào lại như vậy? Ở cả hai , kh hề nhận th một ều gì nữ tính.
- đã nghi ngờ ều này lâu – Ellen nói tiếp – Kể từ khi tự nguyện yêu John nhưng John lại kh phản ứng gì. Thế mà đã nghĩ rằng ít ra John cũng thích cơ đ. – Ellen lại bật khóc.
Chuyện này thật kì lạ. đã từng th đồng tính ở Việt Nam. Đó là những ăn mặc lòe loẹt, gương mặt đầy son phấn, và luôn miệng gọi nhau bằng “chị chị em em”, hay là “dì này, dì nọ”. ta bảo đó là bóng lộ. Còn bóng kín, chưa gặp bao giờ. Chẳng lẽ John và Phillip đều là bóng kín?
- Chắc chỉ là nhầm lẫn thôi – cố vỗ về Ellen, vẫn còn đang nấc lên từng tiếng.
đưa Ellen về phòng. Hôm đó Ellen muốn ở lại ngủ cùng cô ta, khiến đành miễn cưỡng gật đầu. thích căn phòng của hơn. Ellen kể cho nghe về Phillipine, về cái vùng quê nơi cô lớn lên. Ellen sinh ra trong một gia đình nghèo khó, bố mất sớm, mẹ làm ruộng. Thỉnh thoảng mẹ cô lại nuôi heo hay gà, hoặc nhận mối may vá, thêu thùa, nghĩa là cuộc sống của cô kh m dễ chịu. So với Ellen, lẽ cuộc sống của giống một thiên đường. sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, khá giả, và được học đại học ở một trường khá nổi tiếng ở Boston. Ellen kể rằng nhà cô tât cả ba chị em, và cô là con út trong gia đình. Hai chị trước đều bỏ học làm, chỉ mỗi cô được học hành tử tế. Kinh tế gia đình khá giả hơn một chút từ khi cô chị đầu l một đàn Nhật, và chị thứ hai theo chồng về Đài Loan. chồng Nhật, tức là rể đầu, đối xử với gia đình cô khá tốt. Tiền vé máy bay, tiền phí sinh hoạt để cô sang đây đều được chu cấp bởi . Chính vì vậy mà cô cảm th biết ơn rể. Ellen bảo rằng ước mơ nhỏ bé của cô chỉ là một gia đình êm ấm, hạnh phúc được xây đắp từ một tình yêu chân thật và kh lo sợ cái nghèo. Qua lời kể của Ellen, tự nhiên cảm th thương Elllen hơn. Cô giống như một cô em gái bé nhỏ mà muốn che chở.
Sáng hôm sau, lúc trở về phòng thì Jess đã làm . Jess thường làm buỏi sáng, từ tám giờ đến bốn giờ chiều. C việc cũng kh đến mức nặng nhọc. Dạo này Jess thường ít khi nhắc đến Nelson hoặc thể cô ta kh còn muốn nhắc đến trước mặt .
tắm rửa qua loa ăn sáng, tự nhủ nhất định tìm Nelson mới được. Chẳng hiểu tại , bất kì việc lớn nhỏ nào, cũng muốn chia sẻ với Nelson. ngang qua phòng , gõ cửa một lúc lâu nhưng kh ai ra mở cửa. Chán nản, lang thang lo qu cuối cùng lại trở về phòng. ngồi xuống chiếc ghế trước hành lang. Tiếng nhạc từ trong phòng Phillip dội ra. tiếng mở cửa. Phillip cũng bắc một chiếc ghế ngồi ngoài hành lang giống như .
- Chào Phillip – lên tiếng, chợt nhớ ra câu chuyện tối qua, và tò mò muốn biết đồng tính suy nghĩ như thế nào.
- Chào Tâm. Buổi sáng đẹp trời nhỉ - Phillip cười.
- Đúng vậy – hưởng ứng. – Nhạc từ phòng hay quá nhỉ. Bài đó là bài gì gì nhỉ? Hình như là Wind of Change của Scorpion.
- Cô cũng thích nghe classic rock à? thích Scorpion đ.
- chứ. Ngày còn ở Việt Nam, sáng nào khoảng 4h sáng cũng thức dậy bật rock đ.
- Ồ, hay nhỉ. Cô sở thích quái lạ thật đ
-Vậy à? – cười – biết lí do vì kh? Tại vì hay thức dậy vào giờ , khi trời còn tối mịt. lại sợ ma, cho nên bật rock để trấn át nỗi sợ của thôi.
Phillip cười nắc nẻ. lẽ bởi vì ta chưa từng th ai nghe rock vì sợ ma như .
- Cô muốn vào phòng uống một chút gì kh? Café nhé – Phillip hỏi
- Tuyệt quá. Cảm ơn . – dường như chỉ chờ vậy.
bước theo Phillip vào phòng. Căn phòng khá đơn giản. Trên đầu giường để ảnh một phụ nữ và một bé đáng yêu. Đây là ai? ngạc nhiên thắc mắc.
- hồi bé đ à? – dò hỏi
- Ồ kh, con trai đ. Xinh chứ - Phillip ngắm tấm hình và cười một cách hạnh phúc.
- Thật ? kh biết là đã vợ đ? – ngạc nhiên. Nếu Phillip vợ thì hẳn ta kh là đồng tính.
- Ồ, chưa vợ nhưng con – Phillip cười. – lẽ cô ngạc nhiên lắm, bởi vì phương Đ các cô coi trọng gia đình. bị lừa nên con đ. Chuyện xảy ra từ cách đây năm năm. – Phillip vừa nói vừa cười. Tay thoăn thoắt khu hai ly café. Mùi café thơm nức, hòa quyện vào cái nắng chan hòa của buổi sớm mai.
- Đúng là phần ngạc nhiên thật – trả lời một cách thành thật.
th một ều khác nhau giữa phương Đ và phương Tây là dường như phương Tây ít che giấu ều gì.
Phillip vừa cười vừa trả lời .
- kh yêu cô . Cô là bạn cùng trường đại học với . Nhưng trong một buổi tiệc, vì quá say nên và cô đã một đêm kh nên . Giờ cô đã chồng . Thỉnh thoảng cô lại đem con lên đây thăm . cũng mừng vì cô được một gia đình hạnh phúc, và đàn kia cũng yêu mến con chúng . Điều đó thật tuyệt, đúng kh?
- Đúng vậy. Cháu bé đáng yêu lắm. – trả lời. Và chợt nhớ ra chuyện đang thắc mắc, dò hỏi – Mà làm ở đây cũng lâu nên chắc biết nhiều chuyện nhỉ.
- Vâng. Cái khu nghỉ mát này ít nhân viên nên chuyện gì mọi cũng biết cả.
- À này – vờ như tình cờ nói đến – biết John đúng kh? Mối quan hệ giữa John và bà Mary là nhỉ?
- Ồ, cô kh biết ư? – Phillip đưa cốc café cho và trả lời – Mary là mẹ ruột của John, nhưng John đã từ bỏ bà . John cho rằng chính bà đã gây nên cái c.h.ế.t cho bố John. Bà ngày xưa bỏ rơi bố con John để theo một đàn , chính là giám đốc của khu nghỉ mát này. Sau đó bố John vì đau khổ nên qua đời. Kể từ đó, John hận bà – Phillip nói, kh giấu tiếng thở dài.
- vẻ thân với John nhỉ - hỏi, cố tình khơi gợi ra câu chuyện.
- Cũng thể. Mà thôi, kể cho nghe về Việt Nam . hào hứng muốn biết về Châu Á – Phillip đổi đề tài một cách nh chóng.
đành kể cho Phillip nghe về văn hóa xe máy ở đất nước , về những cảnh đẹp phong phú của thiên nhiên, về những con giàu lòng mến khách. Phillip nghe thích thú, đôi lúc xuýt xoa hồ hởi. lẽ đồng tính thực ra dễ mến, kh như tưởng tượng. cho rằng Phillip là một tốt, và ít nhất ta là một cha tốt. thể đoán được ều đó qua ánh mắt thương yêu của ta khi vào tấm ảnh con trai. Chỉ tiếc một ều là vẫn kh biết được mối quan hệ giữa Phillip và John.
Xét cho cùng, nghĩ rằng Phillip lẽ là một con thú vị. Ở một mặt nào đó, th ngưỡng mộ ta. ta can đảm để theo đuổi ước mơ, còn thì kh. Và Phillip, theo nhận xét, là một con dễ gần, khác với gương mặt nghiêm trang và cặp kính cận trí thức mà thường đeo. những con mà khi từ xa, bạn thể đánh giá sai lầm, chỉ đến khi lại gần họ, bạn mới cảm th họ một trái tim nồng ầm. kh thường đánh giá khác bằng vẻ bề ngoài, mà đánh giá bằng giác quan của . đôi lúc, giác quan của sai lệch, nhưng trong hầu hết mọi trường hợp thì nó khá đúng.
12
cảm th dường như tất cả đều một bí mật nào đó mà vẫn chưa tìm được nút tháo gỡ. Mọi việc cứ diễn ra một cách bình lặng và bất thường như vậy nếu kh một ngày nọ. Hôm đó, trong lúc đang xây sinh tố cho khách hàng thì ện tắt ngúm một cách đột ngột. Cả gian bếp chỉ nhờ vào ánh sáng của mặt trời cuối ngày ngoài kia. Tuy nhiên, gian bếp khá kín nên ánh sáng chỉ lờ mờ. Khoảng một giờ sau, bảo vệ đến th báo là đường dây ện bị hư, và lẽ đến sáng mai mới ện lại. Chúng được nghỉ sớm hơn thường lệ. Chợt nghĩ đến bó hoa trước của phòng, chạy thật nh về phòng. Biết đâu đó đang ở trước cửa phòng . Vừa , lại vừa hy vọng đó kh là Lance. Tự nhiên thầm ước giá mà đó là Nelson thì tốt biết m.
Thế , đúng như dự đóan, một đang nhẹ nhàng đặt bó hóa xuống trước cửa phòng . từ xa, ta mặc một chiếc quần jean bạc màu và chiếc áo sơ-mi x tr thật quen mắt. nhẹ nhàng lại gần, cố kh gây tiếng động nào.
Là Spencer?
như kh tin vào mắt nữa. Chính là Spencer, chồng của Ngữ Yên.
- Chào Spencer – nghe tiếng nói của lạc .
- Chào Tâm – vẻ bối rối và ngượng ngùng khi bắt gặp.
- Thì ra là tặng hoa bí mật? – sững vào Spencer, cố tìm một lời giải thích trong ánh mắt .
Spencer cố tình tránh ánh mắt .
- Tại làm như vậy?
- …
Spencer im lặng. Và cúi đầu xuống đất. Cái im lặng của con khi làm một việc tội lỗi vừa bị phát giác. Spencer đã kh nói được gì, hấp tấp bỏ . nghe tim như vỡ ra từng mảnh. buồn vì phát hiện ra sự thật. đã luôn nghĩ rằng tình yêu của và Ngữ Yên là bền vững. Chính xác thì đã thần tượng hóa tình yêu của họ. quý Spencer như một trai lớn, một chồng hoàn hảo, yêu vợ thương con. muốn tin vào một thứ tình cảm thủy chung mà vốn dĩ hiếm th ở Mỹ. Nhưng tại ? Cảm th dường như những thứ cố gắng tin tưởng bỗng trôi tuột một cách nhẹ nhàng và day dứt.
Đêm đã kh thể ngủ được, chỉ thẩn thờ nghĩ đến mối quan hệ giữa và .
Tình yêu lẽ nào dễ nhạt phai đến vậy? nhớ đến Quân, nhớ đến tình yêu chóng tàn của chúng . Đã lâu lắm mới nghĩ đến Quân. Lại tự cảm th tình cảm giống là một thứ hàng hóa trao bán lại từ này sang khác.
Kh biết từ bao giờ, nước mắt ướt đẫm gối.
biết l lí do gì để tin vào thứ tình cảm xa xỉ đó đây?
Bất chợt, cảm th như tình cảm cùa đối với Nelson tan biến. Như chưa từng tồn tại. lẽ bởi vì lí trí bảo rằng đừng yêu ai cả, đừng để ai làm tổn thương bản thân nữa. Hơn nữa, ta đâu yêu ?
Lí trí dạy biết cách bảo vệ sự mềm yếu của trái tim.
Hai hôm sau.
Nelson đột nhiên hẹn đến gốc cây to chiếc ghế đá, nơi chúng thường đọc sách. nghĩ là biết chuyện gì đang xảy ra. Khi đến, Nelson đang ngồi đọc một cuốn sách.
- chuyện gì vậy Nel? – nhướn mày hỏi mặc dù thể đoán trước được câu chuyện
- Cô th nên chắc cũng biết ều sắp nói ra chứ.
- thể đoán được – nói và ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh
- Hôm qua Spencer gọi cho – Nelson mở đầu câu chuyện
- ? Chuyện gì xảy ra? – dấm dẳng.
- Spencer kể cho về tất cả mọi chuyện. Cô muốn nghe kh? – Nelson mỉm cười. Nhưng kh còn cảm th bị hút hồn vào nụ cười . đang bị gì đ nhỉ?
Hình như lãnh cảm mất .
- Tùy – nghe giọng thờ ơ. một chút hy vọng là đã hiểu nhầm Spencer. Nếu vậy, chúng vẫn sẽ thể ngồi trò chuyện trong khi chăm sóc bé Anne, con của Spencer và Ngữ Yên. Và sẽ kh mất lòng tin đối với tình yêu.
- Spencer bảo rằng kh biết từ lúc nào, th cô thật hấp dẫn, cả về tính cách lẫn bề ngoài. Spencer mệt mỏi về cuộc sống với đủ thứ tiền cần lo toan, trong khi Ngữ Yên cũng chẳng còn là một cô bé đáng yêu như xưa. Cô trở nên hay cáu gắt và mệt mỏi, đôi lúc bực bội ném đồ. Cô trở thành một con khác lạ. Đó kh là Ngữ Yên mà Spencer yêu ngày xưa. Khi th cô, Spencer cảm th như tìm được một đồng cảm thật sự. Nhưng lại kh muốn mất một gia đình. Khi ở bên Ngữ Yên, tâm trí lại nghĩ về cô, về giọng nói lơ lớ nhưng ngọt ngào của cô, và về cái cách cô thể hiện tình thương đối với bé Anne. Tất cả những ều đó làm ta th tội lỗi và dằn vặt. Spencer biết kh xứng đáng với cô, lại càng kh xứng đáng với Ngữ Yên vì mang một thứ tình cảm tội lỗi khi ở bên vợ con.
Ngừng một lúc để dò thái độ của , và dường như th kh để lộ chút cảm xúc nào, Nelson nói tiếp:
- biết cô thích hoa dại, ều mà cô đã thổ lộ đúng kh, nên mỗi buổi chiều, bế bé Anne hái những bó hoa và để tặng cô trước cửa. thật sự kh muốn phá vỡ hình ảnh của trong cô, một cha chỉnh chu, một chồng yêu vợ. Chỉ là muốn yêu cô trong tâm tưởng và được làm một ều gì đó nhỏ bé dành tặng cô. Khi biết cô nâng niu những đóa hoa , Spencer đã hạnh phúc. thể cô nghĩ đối với Mỹ chúng , tình yêu là một sự hòa quyện về tâm hồn lẫn thể xác, nhưng thực ra những tình yêu chỉ cần được nghĩ đến , được trò chuyện và làm hạnh phúc là bản thân cũng sẽ cảm th vui vẻ và yêu đời. muốn chỉ là mong được xem cô như một tri kỉ.
- … – Lời nói tắc nghẹn nơi cổ họng .
Và đúng là kh biết nói gì. th dằn xé. Spencer là một tốt, và việc yêu thì cũng kh thể kiểm soát được. Huống gì chỉ mong được coi như một tri kỉ. Vậy biết làm gì bây giờ, trong khi kh thể tự nhiên được khi đối mặt với Spencer hiện giờ.
- Vậy đó là lí do Ngữ Yên đã đổi lịch làm việc của ?
- Đúng vậy.Ngữ Yên nghĩ rằng nếu cô bị đuổi việc, trái tim của Spencer sẽ trở về lại bên cô .
- Ngữ Yên biết? – hỏi, và chợt nhận ra câu hỏi của ngu ngốc. Cô là phụ nữ, mà phụ nữ thường nhạy cảm với sự thay đổi của thương yêu. cũng đã từng như vậy.
- Điều đó cũng kh rõ. lẽ Spencer đã nói cho Ngữ Yên tất cả. chúa mới biết. – Nelson trả lời, mắt m.ô.n.g lung.
- cần thời gian – nói mà tránh vào mắt Nelson – nghĩ để bình thường được mối quan hệ, cần một thời gian.
- Cô thể bao nhiêu thời gian cô muốn – Nelson một cách khó hiểu – Nhưng đừng để mất những con yêu mến cô thật lòng. Yêu một kh là một cái tội.
- Chúng ta về nhà thôi. – lạnh lùng đứng lên.
và Nelson trở về khu nghỉ mát. Con đường dường như ngắn lại. lẽ bởi vì suy nghĩ miên man nhiều chuyện. Tất cả như ùa về với . Ngày đó, từng trách Quân thay lòng, lúc xót cho tình cảm của đặt kh đúng chỗ. Nhưng lẽ đã quá cố chấp. Quân chỉ là kh thể kiềm chế được tình cảm của , mà tình cảm thì thực sự mơ hồ. Và hình như cái mối quan hệ giữa và Quân vốn dĩ đã nhạt lắm . Tất cả chỉ là một thói quen kh bỏ được mà vứt cũng kh xong, cho đến khi Quân gặp được một khác.
Nắng chiều trôi mơn man trên những tán lá th rì rào. đã bỏ lỡ một cảnh đẹp của thiên nhiên bởi vì kh tâm trạng thưởng thức cái đẹp. Nelson vẫn bên cạnh thôi. Im lặng. thể Nelson đang theo đuổi một ý nghĩ nào đó, giống như .
- À này – phá tan sự im lặng – nghĩ rằng John và Phillip là đồng tính kh? – hỏi.
- cũng kh biết. Cũng thể. Làm thể đoán chắc được. Biết đâu cũng là đồng tính đ – Nelson nheo mắt, cười.
bật cười. Tiếng cười trong nắng chiều giữa bầu trời yên tĩnh.
- Thế nghĩ tại John lại giúp ?
- kh biết. thể ta yêu cô chẳng hạn? – Nelson giễu cợt. vào ánh mắt , kh thể nhận ra được ều gì. Mà bây giờ, cũng chẳng còn quan tâm ta ám chỉ gì.
- cá là sẽ g.i.ế.c nếu còn nói nhảm – nghiêm mặt – nghĩ rằng ta làm như vậy là vì muốn đối đầu với bà Mary. ta hận bà .
- Cũng thể. Dù gì cũng chỉ phỏng đoán – Nelson nói – Mà này, cô muốn uống một cốc ice latte kh? Chúng ta lên cửa hàng .
- Đồng ý. cũng khát lắm – mỉm cười.
Con đường đến cửa hàng khá ngoằn ngoèo và qu co. Hai bên đường rợp bóng mát những tán lá th x. Trời tháng bảy đầy nắng, kh tuyết, mặc dù trời vẫn khá lạnh bởi vì nhiệt độ trên núi thấp hơn nhiều so với ở dưới thành phố. chỉ mặc phong ph một chiếc áo pull nên th khá lạnh.
Đôi lúc khẽ rùng vì cơn gió thoáng qua.
đang miên man nghĩ, bỗng một bàn tay xiết nhẹ l tay , làm trái tim dường như ngừng đập chốc lát.
- Cô vẻ lạnh. chỉ nghĩ là cô cần một chút ấm. Mà thì kh áo khoác để cho cô mặc vào – Nelson sâu vào mắt . Ánh mắt ánh lên một sự trìu mến, nhưng kh dám chắc đó là ánh mắt của đang yêu.
th tay run lên, và lồng n.g.ự.c như muốn thoát ra ngoài. Kh soi gương nhưng cũng biết gương mặt đỏ hồng đến thế nào, khi còn đỏ hơn cả ánh mặt trời. để yên tay trong tay Nelson, và chúng cùng trên con đường hoàng hôn. nắm tay , là bởi vì đã yêu kh, tự hỏi và vẫn kh tìm được câu trả lời. cứ nghĩ đã sắp quên ta thì cái nắm tay lại đem về với những yêu thương.
Bỗng nhiên, cảm th ghét Nelson. Tại ta cứ xuất hiện khi đã hầu như quên mất ta . Tại ta lại những cử chỉ quá lãng mạn khiến trái tim lại một lần nữa lạc nhịp.
Tại lại như thế? ta muốn gì ở cơ chứ?
Đêm đã trằn trọc suốt đêm về cái nắm tay nhẹ nhàng mà ấm áp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.