Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chiều Bỗng Lạ Khi Yêu Anh

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Sẽ chẳng gì đặc biệt để nói về Lance nữa nếu như kh một chuyện xảy ra.

Hôm đó là ngày thứ ba, cũng sẽ chỉ là một ngày bình thường như mọi ngày nếu như kh một vị khách hàng làm mất ví trong phòng ăn. Lúc , đang ở trong nhà bếp, bỗng nghe bác quản lí già, Donald, gọi những phục vụ ở phòng ăn vào bếp. kh quan tâm lắm, chỉ thỉnh thoảng nghe Donald nói nói lại:

- Nếu ai đã lỡ tiện tay l thì hãy đem trả lại. Chúng ta sẽ xem như việc này chưa hề xảy ra. Khu nghỉ mát của chúng ta chưa từng trường hợp này. Từ giờ đến đúng bảy giờ sáng mai, nếu kh ai chịu đem nộp thì chúng sẽ bắt đầu ều tra. – Giong bác phần nhỏ lại, chân tình hơn – mong các bạn tinh thần tự giác.

Đó kh là chuyện của , tự nhủ. Và trong lúc đang loay hoay làm món trộn salad thì Lance la lên, làm rộn cả gian bếp:

- Stephanie, là cô đúng kh? Hôm nay cô đã phục vụ bàn ăn đó mà. Chỉ cô mới thể là đánh cắp.

- Kh, kh – Stephanie tái mặt.

- Chính là cô. Kh thể là ai khác. Chính th cô cầm cái ví đó đem đâu đó. – Lance vẫn một mực nói

Stephanie dường như cảm th bất lực. Cô ngồi sụp xuống khóc. Stephanie là một cô gái Mỹ mái tóc rối bù xù như tổ quạ, khoảng hai mươi lăm tuổi. Mặc dù kh thích Stephanie lắm vì cô thường hay gắt gỏng với mọi một cách bất lịch sự, nhưng thật sự ghét cái thái độ của Lance. Mọi con mắt trong bếp đổ dồn vào Stephanie, và cảm giác ánh mắt của Lance tr gian xảo. Hôm đó khách khá đ, và kh ai chú ý đến ai. cũng đã làm việc liên tục vì lượng khách quá tải. Mùa hè ta thường đến đây tránh nóng bởi vì thời tiết ở đây mát mẻ.

chỉ nghe được đến ngang đó thì bị cuốn vào c việc cho đến tận hết giờ làm. Khi xong việc thì đã gần mười một giờ tối. ra ngoài phòng ăn dành cho nhân viên, mọi đang tụ tập bàn tán ở đó.

- Tâm, nghĩ thế nào? – Ellen hỏi .

- Nghĩ gì cơ? – hỏi lại. Cả cơ thể hoàn toàn rã rời.

- Về chuyện ví tiền của khách hàng bị đánh cắp á.

- Ồ, tớ biết gì đâu. – giơ tay đ.ấ.m đấm hai vai làm giảm sự mỏi mệt

- Thế à? Vậy để tớ kể lại cho nghe.

Và Ellen kể lại cho đầu đuôi câu chuyện mà đã phán đoán được đến chín mươi phần trăm.

- nghĩ là Stephanie l cắp kh? – Ellen hỏi

- Tớ kh biết. Khi chưa tìm được chứng cứ thì cũng kh nên phán đoán gì. – trả lời.

Thường trong những việc này, biết rằng ều khôn ngoan nhất là kh nên bàn ra tán vào. Như vậy sẽ làm khác đánh giá rằng là một kẻ ngồi lê đôi mách. Với lại, cũng ít khi xen vào chuyện của khác một cách ngu xuẩn.

Ngày hôm sau, khi vừa bước chân vào bếp thì Ellen đã kéo tay .

- ta đã tìm ra được cái ví đ. Tất cả vẫn còn nguyên, trừ tiền trong ví. Nghe đâu hình như vị khách đó mất mười ngàn đô. Giám đốc đã cho gọi cảnh sát đến ều tra.

- Vậy à? – nghe giọng hờ hững, tuy rằng cũng khá tò mò muốn biết chuyện xảy ra. Sau đó thì bị cuốn vào c việc và cũng quên bẵng mất. Những ngày này, khách du lịch đến đ. Điều đó nghĩa là chúng sẽ làm việc hết một trăm phần trăm năng suất. thậm chí kh cả thời gian để ăn tối.

xong việc sau tất cả mọi , bởi vì phục vụ món tráng miệng sau cuối buổi ăn. Lúc dọn dẹp xong tất cả các dụng cụ thì mọi lại đang tụ tập ở trước phòng ăn. l một chén súp còn thừa trong buổi tối nay và ăn cùng với bánh mì. Eric, hầu phòng nhiều chuyện đến ngồi cạnh. ta nháy mắt:

- biết tin gì chưa? Lance là đã đánh cắp cái ví đ. ta l dấu vân tay trên ví, và tay Lance trùng khớp với dấu vân tay trên chiếc ví. Thế mà Lance vẫn một mực chối cãi kh . Đến lúc biết rằng ta kh thể chối cãi được, ta đã kể rằng vị khách đó đã để quên chiếc ví, và rằng lúc đầu ta định trả lại cho khách, nhưng sau đ, vì lòng tham, ta đã bỏ vội trong cái khăn phục vụ. ta l hết tiền và vứt cái ví váo sọt rác ở trước đường, với hy vọng ngày mai ta sẽ hốt hết rác chất lên xe rác thì mọi chuyện sẽ được phi tang. Thật là một ngu xuẩn. Hôm qua là thứ ba thì làm gì xe rác cơ chứ.

- Thế à? – vừa ăn vừa trả lời. Cơn đói khiến mụ mị cả đầu óc

- Mà ghét Lance lắm đúng kh? lẽ từ mai sẽ kh th bản mặt ta nữa? – Eric cười một cách bí hiểm.

- cũng kh biết nữa. – trả lời, và ăn vội bát súp.

Khi đứng dậy thì Nelson cũng vừa đến phòng ăn. Dạo này kh hiểu Nelson thường hay chờ xong việc và đưa về phòng. Mọi ở đây hầu như đều thắc mắc về mối quan hệ của chúng , mặc dù chính cũng kh biết đó là mối quan hệ gì.

- Nelson này, nghĩ thế nào về Lance?- hỏi – ở cùng phòng với Lance mà.

- cũng kh biết nữa. nghĩ rằng kh nào quá tốt, và cũng chẳng nào quá xấu. lẽ Lance cũng những ểm tốt nào đó chẳng hạn.

- cũng nghĩ vậy. Nhưng chưa tìm được ểm tốt ở Lance. – cười.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nelson cũng cười. Nhưng kh nói gì. Trời mưa nhẹ lất phất, giống như những giọt mưa xuân đầu mùa, chỉ khác là bây giờ đang là mùa hè. Nelson cởi chiếc áo khoác mỏng, che lên đầu .

- kh đâu. – nói – mặc áo vào kẻo lạnh.

- Yên nào. kh muốn cô lại bị cảm thêm một lần nữa đâu. Lúc đó lại thức c cô cả đêm. – Nelson nheo mắt.

ngoan ngoãn chui đầu vào dưới áo của . tự hỏi kh biết từ bao giờ kh bướng bĩnh trước Nelson. Đường dường như ngắn lại, và chẳng m chốc đã ở trước cửa phòng. Sau khi Nelson khỏi, vào phòng, tắm táp một chút và ngủ.

kh suy nghĩ gì nhiều.

Sáng sớm, ngủ dậy, đến phòng ăn để kiếm một chút gì nhấm nháp cho buổi sáng. Một trong những buổi sáng hiếm hoi mà đến phòng ăn. Lance đang ở đó, ăn một , gương mặt cúi gầm xuống, kh dám ngẩng lên ai. Mọi xì xào bàn tán trước mặt Lance. Mọi hôm, Lance sẽ đang ngồi vung vẩy tay chân trước mặt bốn cô gái Thái, ăn nói một cách kịch cỡm, và đôi lúc cười hềnh hệch. Bỗng nhiên th Lance thật tội nghiệp. Lance giống như một con ch.ó ghẻ đang bị mọi hắt hủi. Một con cô độc đến đáng thương. bỗng nhận ra kh ghét Lance nhiều như nghĩ. với l một ít salad, cà chua và bơ, kh hiểu , đến ngồi ở bàn của Lance, một ều chưa bao giờ làm. Mọi ngạc nhiên , vì ai cũng biết ghét Lance đến mức nào. Và phớt lờ ánh mắt của mọi .

- ngồi đây được chứ?

Lance ngước lên, kh nói gì, chỉ gật đầu. Ánh mắt ta thật thảm thương.

- khỏe chứ?

- Kh cô ghét khinh bỉ à. kh cần sự thương hại. – Lance gay gắt

- Đã từng ghét

- Vậy bây giờ cô lại … – Lance ngạc nhiên, bỏ lửng câu nói

- kh biết. lẽ bởi vì nghĩ đang cần một bạn.

Lance kh nói gì. cũng kh nói gì nữa. Chúng chỉ cắm cúi ăn cho xong bữa ăn.

- Chiều nay rời khỏi đây. – Lance bỗng nhiên phá tan sự im lặng. – đã được bảo lãnh để khỏi vào tù. Nhưng sẽ kh còn được làm việc ở nơi này nữa. Thật tiếc. Dù cũng đã gắn bó ở đây ba năm .

- M giờ? Nếu trước sáu giờ thể tiễn . Tất nhiên với tư cách một bạn – nhấn mạnh những cụm từ cuối bởi vì kh muốn ta hiểu nhầm.

Lance cười. Tự nhiên cảm th nụ cười của ta kh còn đáng sợ như nghĩ. Và chúng cùng cười. cảm th th thản và thoải mái. Hóa ra thêm một bạn, bớt một kẻ thù thể làm ta vui đến vậy.

Buổi chiều tiễn Lance chỉ và Nelson. Những khác thì vốn dĩ đã kh thích Lance.

Nelson giúp Lance chuyển nốt số đồ đạc cuối cùng lên xe trong khi đứng nói chuyện với Lance.

- Cám ơn. – Lance nói – Chúc cô ở lại vui vẻ. Và xin lỗi vì những việc đã gây ra cho cô. lẽ chúng ta cũng kh còn cơ hội gặp lại nhau nữa.

- cũng quên cười. Và biết quên thật – Bây giờ sẽ đâu?

- trở về nhà. Đã lâu kh gặp mẹ . Thôi đây. Cô ở lại mạnh khỏe.

- Chúc may mắn.

Lance ngập ngừng một lúc nói:

- thể bắt tay cô được kh? Chỉ một lần thôi.

th hơi ngần ngại nhưng vẫn chia tay ra. Lance nắm l tay , giữ khá lâu, bu ra một cách nhẹ nhàng và bước vào xe. theo chiếc xe cho đến khi xe khuất dạng sau những rặng cây. cảm th xấu hổ vì những lúc đã đối xử tệ hại với ta, chỉ bởi vì ta c khai thích . Lẽ ra nên đối xử tốt hơn với ta. Lẽ ra như vậy. Nhưng biết kh thể quay ngược được thời gian. chỉ thể chúc cho ta gặp được nhiều may mắn, và hy vọng sau lần này, ta sẽ sống tốt đẹp hơn và được nhiều yêu quý. cầu mong cho ta ở một nơi mới, sẽ kh bị khác xa lánh và chán ghét. Dù , đúng là trên đời kh ai hoàn toàn xấu, cũng kh ai hoàn toàn tốt. tự nhận chưa tốt, nhưng cũng kh xấu vì biết kiềm chế sự xấu xa của . Con sống là để hoàn thiện bản thân.

Trong khi đang miên man nghĩ thì Nelson bóp nhẹ bàn tay , tìm sự đồng cảm. ngẩng mặt lên , bắt gặp ánh mắt lạ lùng của .

- Cuộc đời là những hội ngộ và chia ly. Chấp nhận thôi Tâm. – mỉm cười, nhưng kh hiểu tại th nụ cười buồn kì lạ.

cũng sẽ một ngày sẽ rời khỏi nơi này để trở về lại Boston. lẽ lúc sẽ nhớ mọi lắm, nhất là Nelson.

th lòng chùng xuống một nỗi buồn miên man.

Nắng chiều mà buồn đến nao lòng


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...