Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình
Chương 135: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình
Chu Vân thương con đến mức vuốt từ tóc xuống tận eo, vừa cười vừa vỗ cô một cái: “Lan Lan về à? Mau rửa tay , mẹ gói sủi cảo , nhân thịt lợn với hành tươi đ! Bố con còn mua món con thích nhất, thịt đầu heo kho nữa kìa!”
Thiên Đại Lan ăn nhiều. Năm ngoái, cô vẫn chưa đứng vững ở JW, vì thành tích cuối năm và tiền thưởng tăng ca mà kh về quê ăn Tết. Đây là cái Tết đầu tiên cô về nhà kể từ khi bắt đầu bươn chải ở Bắc Kinh. Cô chẳng quan tâm gì hết, cứ ăn thỏa thuê một bữa. No căng bụng , cô còn tr rửa bát đũa.
Thành phố nhỏ kh m hoạt động về đêm, tàu hỏa lại mệt, mới mười giờ tối cô đã nằm trên giường, nghịch chiếc ện thoại mới tò mò đăng nhập WeChat.
Đây là một phần mềm vừa ra mắt vào tháng 1 năm 2011, thể đăng nhập bằng tài khoản QQ. Chính Diệp Tẩy Nghiễn đã nói cho cô biết, còn bảo trong tương lai, Tencent lẽ sẽ đẩy mạnh ứng dụng đơn giản hóa này. dự đoán nó sẽ trở thành một app liên lạc kh thua kém gì QQ.
còn gợi ý rằng sau này, khi liên hệ với khách hàng quan trọng, cô nên kết bạn trên WeChat thay vì chỉ lưu số ện thoại.
Thiên Đại Lan mày mò một lúc lâu, định đăng bài lên Moments, thì bất chợt th Diệp Tẩy Nghiễn vừa đăng một bài.
Cô nhấn vào xem. Trong ảnh là một quyển Lý Trí và Tình Cảm bản tiếng , y hệt quyển cô , bên cạnh đặt một chiếc khăn quàng len cashmere.
Thiên Đại Lan nhận ra đó chính là chiếc khăn cô đã tặng . Lòng cô ngọt ngào hẳn lên, đang định phóng to ảnh ra kỹ hơn thì phát hiện bài đăng đã bị xóa mất.
Thiên Đại Lan: “Ơ?”
Cô vội vàng làm mới bảng tin, nhưng vẫn kh th đâu nữa.
Cô bật dậy khỏi giường, vai và lưng vẫn phủ chăn ấm, làn gió khô nóng phả vào mặt cô.
Cô cầm ện thoại, n tin cho Diệp Tẩy Nghiễn trên WeChat.
Thiên Đại Lan: [ ơi, lại xóa ảnh thế?]
Thiên Đại Lan: [Em còn chưa kịp xem kỹ nữa mà.]
Diệp Tẩy Nghiễn trả lời nh: [Thử tính năng mới, đăng nhầm.]
Diệp Tẩy Nghiễn: [Vừa đăng xong đã xóa, em th từ lúc nào vậy?]
Thiên Đại Lan gõ…
[ lẽ là trùng hợp thôi.]
Nhưng khi định gửi , cô bỗng th dòng th báo: [Đối phương đang nhập tin n…]
Cô chần chừ một phút, xóa từng chữ trong ô thoại.
Sau đó, cô gõ lại và gửi .
Thiên Đãi Lan: [ lẽ vì em luôn dõi theo .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh/chuong-135-chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh.html.]
Bên ngoài căn phòng là cơn gió lạnh âm 17 độ, lớp kính ngoài cửa sổ phủ một tầng sương giá mỏng m. Ngôi nhà cũ kh còn giữ ấm tốt như trước, khe cửa đã được Thiên Quân quét từng lớp từng lớp keo, cố gắng ngăn chặn luồng gió lạnh lẽo tràn vào.
Bên phòng bên cạnh, bố mẹ đang thì thầm trò chuyện. Dưới lớp chăn ện, gương mặt của Thiên Đại Lan bị sưởi đến mức vừa khô vừa đỏ, giống hệt những hạt dẻ rang đường nổ lách tách.
Mùa đ nằm trong chăn chơi ện thoại là một chuyện vừa thoải mái vừa phiền phức, thoải mái vì chẳng cần nghĩ ngợi gì, nhưng phiền phức vì khoảng trống giữa cánh tay và thân dễ khiến hơi lạnh len lỏi vào ngực. Còn nếu chùm chăn kín đầu và cổ để chơi, lại ngột ngạt đến mức khó thở.
Trước khi xương quai x kịp bị lạnh, dòng chữ [Đối phương đang nhập tin n…] cuối cùng cũng biến mất.
Diệp Tẩy Nghiễn: [ hôm nay nói chuyện ngọt thế, tối nay ăn mật ong à?]
Thiên Đại Lan: [Đúng vậy, trai muốn nếm thử kh?]
Cô đổi tư thế, nằm nghiêng sang một bên, kéo chăn xuống một chút. Những ngón tay lộ ra bên ngoài lạnh ng, cô đổi tay khác cầm ện thoại, chờ đợi phản hồi của Diệp Tẩy Nghiễn.
Cô chăm chú chằm chằm vào dòng chữ [Đối phương đang nhập tin n…] suốt một lúc lâu. Kh th được biểu cảm ở đầu dây bên kia, cô chỉ thể đoán xem giờ phút này sẽ vẻ mặt như thế nào.
Diệp Tẩy Nghiễn: [Mật ong?]
Thiên Đại Lan: “Đương nhiên là mật ong .”
Cô cong khóe môi, nh chóng n lại: [ trai tưởng là gì vậy?]
Diệp Tẩy Nghiễn: [Xin lỗi.]
Thiên Đại Lan vừa chạm vào màn hình, còn chưa kịp gõ hết chữ thì đã th dòng tin n thứ hai của Diệp Tẩy Nghiễn xuất hiện ngay lập tức.
thản nhiên chuyển chủ đề.
Diệp Tẩy Nghiễn: [Là do ít hiểu biết, hóa ra mật ong ở Thiết Lĩnh cũng nổi tiếng đến vậy.]
Thiên Đại Lan: [Thiết Lĩnh bọn em đâu chỉ minh tinh, đồ ăn ngon nhiều lắm đó! Lạc, gạo, cà rốt, hạt dẻ, nấm hương, gà hầm nấm thì thơm lừng luôn. Hôm nào em chợ phiên mua cho ít đồ, gửi hết cho luôn.]
Diệp Tẩy Nghiễn: [Cái muốn cũng thể gửi ?]
Thiên Đại Lan đặt ện thoại xuống, hai bàn tay lạnh ng áp lên mặt, phát hiện hai má nóng đến đáng sợ, cứ như một chiếc lò sưởi nhỏ, làm lòng bàn tay lập tức ấm lên.
Cô n: [ trai muốn gì nào?]
Chưa đầy hai giây sau.
Diệp Tẩy Nghiễn: [Thiên Đại Lan th minh kh biết ?]
Chưa có bình luận nào cho chương này.