Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình


Vào ngày đưa Thiên Đại Lan về, Diệp Hi Kinh vốn đã định dứt khoát nói lời chia tay với cô. Trăn trở lớn nhất của anh là chẳng biết ăn nói với anh trai ra sao. Diệp Tẩy Nghiễn, anh trai anh, là người cương trực, vốn không ưa tính khí sớm nắng chiều mưa của cậu em.

Bình minh còn chưa tỏ rạng. Trong chiếc áo choàng tắm màu đen, Diệp Tẩy Nghiễn ngồi trên ghế sofa trắng, nhẫn nại lắng nghe em trai giãi bày. Tách trà xanh biếc toả làn hương thơm dịu. Mái tóc Diệp Tẩy Nghiễn vẫn còn ẩm ướt, anh điềm tĩnh khác hẳn vẻ khuyên răn thường ngày: "Nếu đã vậy, chia tay vẫn hơn."

Nhận được lời hứa của anh trai rằng sẽ bù đắp và chăm lo cho Thiên Đại Lan, Diệp Hi Kinh thở phào nhẹ nhõm, song trong lòng lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng khôn tả. Anh chưa từng lường trước được điều này.

Cách một bức tường, hơi nóng trong phòng tắm vẫn chưa tan hết. Thiên Đại Lan chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi, ngâm mình trong bồn tắm, tay khẽ che miệng, chẳng dám thở mạnh. Làn nước ấm mơn man nơi cổ, khéo léo che đi vết hằn trên cổ tay cô – dấu vết do Diệp Tẩy Nghiễn để lại lúc gõ cửa.

Gặp người nói lời hay, gặp quỷ nói lời ma mị. Gã dối trá tinh ranh và bậc chính nhân quân tử độc đoán, hai thái cực trong cùng một con người. Một vị đại ca ưu tú.

Xem thêm
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.