Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương 238: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương trước Chương sau

"Đây là chuyện của bà chủ Thiên." Cô cười, vẫn hơi ngẩng cằm, kiêu hãnh và đầy tự tin: "Ngày mai nhất định sẽ nhượng bộ."

Giọng ệu vô cùng chắc c, như thể đang tuyên bố: "Ngày mai chắc c sẽ thua."

Cô ung dung bước xuống lầu, đến quầy lễ tân đặt một phòng giường đôi cơ bản, kh view biển cũng chẳng ban c. Lúc này đã gần bảy giờ tối, giá phòng trong ngày đã giảm vài trăm tệ, nhân viên lễ tân còn miễn phí nâng cấp cho cô lên phòng suite hướng biển, kèm theo bữa sáng và quyền sử dụng phòng chờ hạng thương gia.

Thiên Đại Lan mỉm cười cảm ơn.

Về phòng, cô gọi ện cho quầy lễ tân yêu cầu mang lên bộ lót bồn tắm dùng một lần, muối tắm và các vật dụng cần thiết. Trong lúc chờ đợi, cô nhận được cuộc gọi từ giáo viên, là giáo viên trường cấp ba của cô, nơi cô đã đóng một phần học phí. Đăng ký nguyện vọng đại học cần biết mã số trường nên trường cấp ba đã đặt một cuốn sách tổng hợp mã số của tất cả các trường đại học. Thiên Đại Lan cũng đặt một cuốn, bây giờ sách đã về, giáo viên gọi th báo cô đến nhận.

Cô gọi lại cho mẹ , Chu Vân, th báo thời gian và địa ểm nhận sách, sau đó hỏi mẹ muốn chuyển nhà kh?

Chu Vân chút bất ngờ: [Chuyển nhà? Chuyển đâu?]

[Th Đảo, hoặc Hàng Châu.] Thiên Đại Lan nói: [Để con xem xét thêm đã, nhé?]

Chu Vân đồng ý.

Tính cách của bà giống như nữ chính trong những bộ phim bi kịch, dù chuyện gì xảy ra cũng vô ều kiện thuận theo đứa con duy nhất của .

Thiên Đại Lan dặn mẹ nhớ uống thuốc, nhớ khám sức khỏe đúng hạn. Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn kh gọi cho Mạch Thần Kỳ.

" quen"… Thực ra cũng kh hẳn.

Cô và chị Mạch thân thiết, nhưng tình cảm giữa cô và Mạch Thần Kỳ thì chưa đến mức đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh/chuong-238-chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh.html.]

Ngày mai, vừa hay thể mượn cớ này để mặc cả một chút.

Trước đây, khi việc tiếp nhận th tin còn hạn chế, tin tức chưa được lưu th rộng rãi, cộng thêm một số cán bộ chính quyền lười biếng và quan liêu nên thế hệ trước ưa chuộng những mối quan hệ "tình nghĩa". Một việc nhỏ xíu cũng mời cơm, mang quà để nhờ cậy, nhân tình qua lại nhưng tình cảm chưa chắc đã sâu sắc, trong khi " quen" ở trung gian lại được lợi nhiều nhất.

Trước đây Thiên Quân tin rằng quen thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, mua ện thoại đến tiệm của quen, rau củ quả cũng ưu tiên mua của họ hàng. Cho đến khi Thiên Đại Lan vạch trần bằng chứng bị "chém đẹp" ngay trước mặt , cùng một chiếc ện thoại, quen bán cho năm trăm tệ, còn bán cho khác chỉ ba trăm năm mươi tệ; cùng một loại rau củ, họ hàng lén lút chỉnh cân, tin rằng khi về nhà sẽ kh cân lại.

Sau đó, khi Chu Vân đổ bệnh, gia đình gom góp tiền chữa trị, hầu hết những quen và họ hàng đều cắt đứt liên lạc. Chỉ vài bạn từ nhỏ là chịu quyên góp giúp đỡ, lúc đó Thiên Quân mới chợt nhận ra rằng những thứ gọi là "tình nghĩa" kh chịu nổi chút sóng gió nào.

Bây giờ cũng vậy.

Thiên Quân bưng một chậu nước ấm đến, hơi nước bốc lên nghi ngút. Chu Vân chầm chậm nhúng hai chân vào, hỏi : "Ông nói xem, Tiểu Thụ chưa kết hôn, nó để ý đến Hồng Hồng nhà kh?"

Thiên Quân lật một chiếc ghế gỗ bốn chân xuống, ngồi lên phần cạnh ghế, hai tay thọc vào chậu nước, vốc nước nóng lên, cúi đầu xoa bóp đôi chân lạnh buốt của vợ, từ sau ca phẫu thuật phổi, khí huyết của Chu Vân lưu th kém hơn trước nhiều, ngay cả giữa mùa hè mà tay chân vẫn lạnh.

Ông kh ngẩng đầu lên: "Chắc c , nếu kh thì cứ suốt ngày gọi ện cho chúng ta? Trước đây, đúng là vợ chồng từng giúp nó một chút, nhưng cũng chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi, đâu đến mức coi chúng ta như bố mẹ ruột."

"Chỉ là hơn Hồng Hồng nhà nhiều tuổi..." Chu Vân nói: "Nhưng thằng bé cũng tốt, thật thà, biết ăn nói, c việc cũng đàng hoàng. Lần trước chỉ tiện miệng than đau lưng, Tiểu Thụ lập tức mua cho một cái máy massage. Lão Điền sang chơi còn nói, đừng coi nó nhỏ thế, cái đó m nghìn tệ một cái đ!"

Thiên Quân cúi đầu, trong lòng vừa mừng vừa lo.

Mừng là vì Tiểu Thụ - Ân Thận Ngôn là đứa trẻ lớn lên ngay trước mắt họ, gia cảnh rõ ràng, tính tình cũng tốt. Thằng bé đáng thương, còn nhỏ đã chịu cảnh mẹ bỏ sau khi ly hôn, kh cần nó nữa. Bố nó thì lại là một kẻ nghiện rượu, cứ chuyện gì là đánh con vô cớ. Mùa đ năm Tiểu Thụ mới bảy, tám tuổi, trời lạnh cắt da cắt thịt, nó chỉ độc một chiếc áo b cũ mà họ hàng thương tình cho.

Mùa đ ở Thiết Lĩnh, mới bốn giờ chiều trời đã tối đen như mực, lạnh đến nỗi chó cũng chẳng muốn ra ngoài. Nhưng bố nó cứ sai nó ra tiệm mua rượu, thân hình gầy gò, nhỏ bé loạng choạng ôm chai rượu lê bước về nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...