Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình
Chương 293: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình
Họ vào phòng lúc 7:45, đến 8:15, Diệp Tẩy Nghiễn mới nâng cằm cô lên, đặt môi lên môi cô. L mi của Thiên Đại Lan đã dính bết lại vì mồ hôi, giống như bị chuốt mascara sai cách, vón cục thành từng lọn. Cảm giác hơi nóng rát, nhưng ều cô quan tâm hơn lúc này là biểu hiện khác thường của Diệp Tẩy Nghiễn.
“ vậy?” Cô hỏi: “C việc gì kh vui ?”
mất một lúc lâu, Diệp Tẩy Nghiễn mới khẽ đáp: “Ừ.”
Khi chỉ hai hiếm khi nói về c việc với Thiên Đại Lan.
Điều này xuất phát từ tính cách của , vô thức tách biệt c việc và cuộc sống. thể đưa cô ăn cùng đồng nghiệp, trò chuyện vui vẻ, nhưng khi chỉ hai , chưa bao giờ nhắc đến c việc của , dù tốt hay xấu. kh muốn cô bận lòng.
luôn cho rằng cô còn trẻ, trong cuộc sống, cô là cần được chăm sóc, là một cô gái bé nhỏ đáng thương.
Lúc này, sau khi bị vắt kiệt sức lực, tr cô thật sự đáng thương. Vài phút sau khi kết thúc, cô vẫn còn thở dốc từng hơi sâu. Ngay cả qua lớp áo, Diệp Tẩy Nghiễn cũng thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c cô run rẩy.
Mỗi lần gặp lại, cô đều gầy hơn lần trước. Dương Toàn cười nói trẻ thật tốt, trao đổi chất nh, ăn bao nhiêu cũng kh béo. Câu nói bộc lộ rõ sự ghen tị của với thân hình mảnh mai của Thiên Đại Lan. Dù thì, sau tuổi hai mươi lăm, đàn bắt đầu xuống dốc. Dương Toàn muốn giữ dáng cũng chẳng dễ dàng, nên đã bắt đầu bắt chước Diệp Tẩy Nghiễn, kiểm soát chế độ ăn và tập gym để duy trì vóc dáng.
Diệp Tẩy Nghiễn lại nghĩ, cô thật sự ăn uống đàng hoàng ?
Xương sườn gầy đến mức lộ rõ, sắc nét.
Lần gặp lại ở Bắc Kinh, cô còn làm việc trong cửa hàng JW, lúc rảnh rỗi thì chơi bóng và tập luyện, tr khỏe mạnh hơn bây giờ nhiều.
Lẽ ra kh nên mạnh bạo đến vậy. Kh nên quá mức. Kh nên thô lỗ như thế. Nhưng mùi nước hoa nam kh thuộc về cô khiến khó chịu, phiền muộn, bất an.
“Lúc em học tiểu học, đã nhiều bạn nam viết thư tình cho em .”
Thiên Đại Lan đột nhiên lên tiếng. Cô để mặc ôm , cố gắng lờ sự khó chịu sau khi bị vắt kiệt sức lực.
“Sáng nào đến lớp em cũng th nhiều táo và sữa trong ngăn bàn.”
Diệp Tẩy Nghiễn nói: “ nên cảm th may mắn vì đại học kh lớp học cố định? May mắn vì bây giờ em kh bị cả đám đàn lạ mặt bỏ độc vào đồ ăn mỗi ngày?”
“Hả? ta ý tốt mà.” Thiên Đại Lan nhấn mạnh: “ đừng nghĩ xấu cho ta như vậy. Họ chỉ là học sinh tiểu học thôi mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh/chuong-293-chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh.html.]
“M đứa con trai tiểu học cũng đã bắt đầu xấu xa .” Diệp Tẩy Nghiễn nói: “Em ăn đồ bọn họ tặng kh?”
Giọng nghiêm túc, nghiêm túc đến mức như thể đang thảo luận một thí nghiệm quan trọng.
“Tất nhiên.” Thiên Đại Lan đáp: “Lãng phí thức ăn là ều đáng xấu hổ.”
Cô th Diệp Tẩy Nghiễn khẽ thở dài. Rõ ràng, thiếu gia giàu này kh hiểu cảm giác thèm ăn là gì.
“Đến năm lớp năm, em bị bệnh, mặt nổi đầy mụn đỏ.” Thiên Đại Lan kể: “Hơn một tháng trời mặt em bị nổi mẩn, m bạn từng hay nói chuyện với em chẳng thèm để ý đến em nữa. Cũng kh còn ai bỏ sữa hay táo vào ngăn bàn của em.”
Diệp Tẩy Nghiễn kh ngạc nhiên: “Th chưa? đã nói , con trai tiểu học đã bắt đầu xấu xa .”
“Em hoàn toàn kh chấp nhận được sự thay đổi này, nên đã chạy đến khóc với bà nội.”
“Bà nói với em: ‘Hồng Hồng à, con ra ngoài cửa sổ xem, cây cối tr thế nào? đợi đến mùa thu, mùa đ, khi lá rụng hết, con mới thể th rõ thân cây. Cũng giống như khi con gặp khó khăn, lúc đó con mới biết ai thật lòng tốt với con.’”
“Đây chính là ều em muốn nói.”
Cô hôn lên chóp mũi vừa đối xử thô bạo với : “ cũng vậy thôi. Dù là khó khăn trong c việc hay bất cứ chuyện gì khác… Chỉ khi gặp nghịch cảnh, mới rõ được thân cây.”
Trong bóng tối, cô cảm nhận được Diệp Tẩy Nghiễn nhẹ nhàng xoa lên những vết hằn mà vừa bóp chặt.
Dường như, trong khoảnh khắc được cô quan tâm và an ủi, đã l lại được lý trí. Đầu ngón tay dịu dàng lướt qua những dấu vết in sâu trên làn da cô.
Diệp Tẩy Nghiễn thở dài: “Em thể nói ra những ều này, thật khó tin là dịp Tết vừa em còn đau đầu vì viết bài văn.”
“Đó là hai chuyện khác nhau mà.”
Thiên Đại Lan nói: “Viết văn thì theo kiểu nghị luận, mở bài, thân bài, kết bài, dẫn chứng trích dẫn nữa. Mà em đâu đọc nhiều sách… ưm.”
Cô còn chưa nói hết câu, Diệp Tẩy Nghiễn đã cúi xuống hôn cô, chặn lại tất cả lời cô định nói.
Sau đó, bảo: “Bây giờ em thời gian đọc sách . Thư viện trường em tốt đ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.