Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương 302: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương trước Chương sau

vươn tay, chủ động l những chiếc túi trên tay cô, ánh mắt cụp xuống, trầm lặng cô.

"Tan tiệc với bạn học à? kh báo cho một tiếng?"

Thiên Đại Lan giải thích: "Vì chị Mạn Hoa…"

Chưa kịp nói hết câu, Diệp Tẩy Nghiễn bỗng nâng tay, siết chặt cổ tay cô. Lực siết lớn, đến mức Thiên Đại Lan cảm th như xương tay sắp bị bóp nát, một cơn đau tê dại truyền đến.

Lương Mạn Hoa mỉm cười: "Chào Tẩy Nghiễn. À, chiều nay Hi Kinh tìm đ, còn gọi ện hỏi em th kh, nghe vẻ lo lắng, gọi lại cho chưa?"

Diệp Tẩy Nghiễn lịch sự gật đầu chào Lương Mạn Hoa.

"Cảm ơn, Tiểu Hoa." nói: "Xin lỗi đã làm phiền buổi mua sắm của hai . muốn nói chuyện riêng với bạn gá… Đại Lan."

Đã gần mười giờ. Giờ mở cửa của trung tâm thương mại là từ mười giờ sáng đến mười giờ tối.

Thiên Đại Lan nghe th Lương Mạn Hoa cười nói được. Diệp Tẩy Nghiễn khẽ gật đầu, nắm tay Thiên Đại Lan, quay rời .

Mới bước được một bước, Thiên Đại Lan giật tỉnh táo: “Đồ là của chị Mạn Hoa!”

hỏi: “Cái nào?”

Dừng chân, Thiên Đại Lan đưa túi đồ mua sắm lại cho Lương Mạn Hoa, áy náy nói: “Thật ngại quá.”

Lương Mạn Hoa tinh nghịch chớp mắt: “Kh , lần sau lại hẹn.”

Diệp Tẩy Nghiễn mỉm cười: “Xem ra lần sau cũng nên thuê theo Đại Lan, tay xách nách mang, đau tay lắm kh?”

Lương Mạn Hoa nói: “Xin lỗi nhé, vừa quả thật bắt Đại Lan cầm hơi nhiều.”

“Kh .” Diệp Tẩy Nghiễn ôn hòa nói: “Lỗi cũng ở , th Đại Lan cầm thì cứ nghĩ là đồ của cô . Nếu thực sự mang đồ của cô về nhà, lại tốn thời gian sai đưa trả thì chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lỡ làm ảnh hưởng đến việc cô sử dụng thì phiền lắm.”

Thiên Đại Lan nói: “Em cũng quên mất, thực ra chị Mạn Hoa thẻ VIP kim cương đen, thể yêu cầu dịch vụ quản gia riêng mua sắm cùng, lần sau để họ xách túi là được.”

Lương Mạn Hoa cười đồng ý.

Thiên Đại Lan vẫn tiếp tục nói: “Quản gia riêng mua sắm cùng thường là nam, cao từ 1m86 trở lên, dáng đẹp, cơ bắp, da trắng mịn. Lần sau chị Mạn Hoa thể…”

Câu còn chưa dứt, Diệp Tẩy Nghiễn đã nắm l tay cô: “Đi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh/chuong-302-chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh.html.]

Chỉ đến khi nghe th hai chữ này, Thiên Đại Lan mới nhận ra tâm trạng của Diệp Tẩy Nghiễn gì đó kh ổn.

Cô hỏi: “ vậy? Gặp rắc rối gì ?”

Diệp Tẩy Nghiễn nói: “Về nói.”

Thiên Đại Lan nói: “Vậy thể nới lỏng tay một chút kh? Nắm chặt quá làm em đau... Em kh chạy đâu, yên tâm .”

cuối cùng cũng bu tay, kh cô, chỉ nói một câu: “Xin lỗi.”

Thiên Đại Lan xoa cổ tay từng chút một.

Lúc này Diệp Tẩy Nghiễn mới nhận ra phần cứng rắn, giọng dịu lại: “Em mua gì ?”

“Một cái túi, một đôi giày,” Thiên Đại Lan giơ túi lên, cười nói: “Về nhà cho xem nhé, đẹp lắm.”

Diệp Tẩy Nghiễn hỏi: “ kh mua quần áo?”

“Đồ thu đ đắt quá, còn đồ xuân hè thì cắn răng một cái vẫn thể mua được, nhưng đồ thu đ thì... cắn răng thế nào cũng kh xuống tay nổi.” Thiên Đại Lan tiếc nuối nói: “Mức chi tiêu vẫn chưa đủ, đợi em kiếm được nhiều tiền hơn đã.”

Diệp Tẩy Nghiễn kh tỏ thái độ gì: “Nếu muốn mua thì mua ngay bây giờ . Nếu kh, đợi đến khi em giàu , mức chi tiêu tăng lên, em sẽ chỉ thích những thứ đắt hơn nữa, hiện tại kh mua, sau này càng kh khả năng mua.”

“Hả? Nghe cũng lý đ, nhưng mà nó quá đắt…”

“Chúng ta qua đó .” Diệp Tẩy Nghiễn đồng hồ: “ thể họ vẫn chưa đóng cửa.”

“Thôi thôi, hết giờ làm .” Thiên Đại Lan kéo lại: “Giờ em mới cảm nhận được sự khác biệt giữa các trung tâm thương mại. Đều là đóng cửa lúc mười giờ tối, nhưng trước đây em làm việc ở JW, trung tâm thương mại mà cửa hàng đó dựa vào, cứ đến mười giờ là tất cả nhân viên còn trong cửa hàng đều ra ngoài, đứng trước cửa, cúi chào từng khách hàng ngang qua, nói ‘chúc ngủ ngon’ và ‘cảm ơn đã ghé thăm’, mười giờ sáng mở cửa cũng vậy. Còn trung tâm thương mại bên này thì khác.”

Diệp Tẩy Nghiễn nói: “Trung tâm thương mại nơi em từng làm việc vốn là Tân Quang Thiên Địa, một phần vốn Đài Loan và Nhật Bản, thói quen như vậy cũng kh gì lạ.” tiếp tục: “Đi thôi, mua cho em.”

Thiên Đại Lan vẫn kiên quyết lắc đầu từ chối. Diệp Tẩy Nghiễn kh ép nữa.

Dương Toàn đã lái xe đến từ sớm, kiên nhẫn đợi bên ngoài. Th hai họ ra, nh chóng xuống xe mở cửa, đồng thời đẩy gọng kính trên mũi một cách thành thạo.

Trên đường , bầu kh khí im lặng, chỉ Dương Toàn cẩn thận nhắc nhở Diệp Tẩy Nghiễn rằng Diệp Hi Kinh gọi ện hỏi đang ở đâu.

Diệp Tẩy Nghiễn nhắm mắt, nói: "Kh cần để ý đến nó."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...