Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương 332: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương trước Chương sau

Bất kể Thiên Đại Lan chuyện gì, Ân Thận Ngôn còn lo lắng hơn cả bố mẹ cô. Còn về cách Ân Thận Ngôn đối xử với Thiên Đại Lan, đừng nói đến chuyện vào ở rể, dù đổi sang họ Thiên, chắc cũng chẳng phản đối.

Chỉ ều, dường như Thiên Đại Lan kh còn thích Ân Thận Ngôn nhiều như trước nữa.

Từ sau khi cô hẹn hò với Diệp Hi Kinh, cô kh còn suốt ngày "Tiểu Thụ" thế này, "Tiểu Thụ" thế kia nữa.

Nhưng tương lai ra , ai mà nói chắc được?

Chu Vân và Thiên Quân chỉ nghĩ: Nếu hai đứa thể thành đôi thì tốt, mà nếu kh thành, cũng thể nhận Ân Thận Ngôn làm con trai nuôi.

Thằng bé này thực sự đáng thương, lẽ trên đời này nó kh còn ai là thân nữa. Dù gì cũng là đứa trẻ mà họ đã chứng kiến từ nhỏ đến lớn, chẳng thể để nó cô độc cả nửa đời sau được.

***

Thiên Đại Lan và Diệp Tẩy Nghiễn đã một kỳ nghỉ tuyệt vời năm ngày ở Tô Châu.

Ngoài ăn uống ra thì chỉ vui chơi, hoặc là ngủ và quấn l nhau.

Trước khi đặt phòng khách sạn vào ngày đầu tiên, Diệp Tẩy Nghiễn liếc cô một cái, đọc được ều gì đó trong ánh mắt cô, khẽ cười, đặt một phòng duy nhất.

Vừa quẹt thẻ bước vào cửa, Thiên Đại Lan đã kh thể chờ đợi mà kéo Diệp Tẩy Nghiễn lên chiếc giường cỡ king.

Nhưng lại bế bổng cô lên, đặt lên bồn rửa mặt, nhẹ nhàng vuốt ve lớp vải cotton đen in hoa rực rỡ trên váy cô.

Chiếc váy này, cô đã từng mặc vào đêm Giáng Sinh. Bên trong là một chiếc quần tất liền mỏng lót nhung nhẹ, màu xám nhạt.

Hiển nhiên Diệp Tẩy Nghiễn kh hiểu lắm về loại tất này, nên khi th, ngẩn ra một chút.

Lúc đó, Thiên Đại Lan đang chống hai tay lên mép bồn rửa, định ngả vào trong, nhưng nh chóng đỡ l cô, kh để cô bị ngã vào bồn.

"Bề mặt đá hơi lạnh đ."

Thiên Đại Lan nói, hai bàn tay vẫn áp lên mặt đá cẩm thạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh/chuong-332-chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh.html.]

"Lần trước th em mặc chiếc váy này." Diệp Tẩy Nghiễn nhẹ nhàng đỡ l eo cô, kh để cô ngả về sau: “Chính là lúc em đứng trước bồn rửa nhà họ, vén váy lên để giặt."

"Vì lúc đó nó bị bẩn." Thiên Đại Lan nói: "May mà em kịp giặt ngay, sau đó về nhà còn giặt lại lần nữa, kh để lại chút dấu vết nào. Chiếc váy này đắt lắm, ba nghìn tệ một chiếc đ."

Cô đắc ý khoe đã cứu được một chiếc váy, còn Diệp Tẩy Nghiễn thì chỉ mỉm cười lắng nghe.

ngăn lại đôi tay đang định cởi quần tất của cô. Thiên Đại Lan kh hiểu muốn gì, bèn ngước mắt lên đầy nghi hoặc.

"Mặc vào ." Diệp Tẩy Nghiễn cúi đầu, hai tay giữ chặt mặt cô, hôn lên trán, đến l mày, dưới mắt, chóp mũi, má cô, thì thầm: " muốn em mặc nó bị..."

Thiên Đại Lan đột nhiên mở to mắt: "Kh được, Diệp Tẩy Nghiễn!" Cô hét lên: "Em biết ‘khủng’, nhưng đâu kh là máy khoan ện. Kh cởi thì …"

Diệp Tẩy Nghiễn hôn môi cô, dùng tay kia xé chúng ra, âm th vải bị xé rách rõ ràng, Thiên Đại Lan kêu lên thảm thiết, cảm th vô cùng đau lòng: "Giá bán buôn của đôi tất này là bốn mươi chín tệ đ."

" sẽ đền cho em.” Giọng nói của Diệp Tẩy Nghiễn chút mơ hồ, ngón tay linh hoạt đẩy miếng vải cotton trắng đục đã thấm nước sang một bên: "Em muốn bao nhiêu, đều đền bù cho em.”

Gần hai tháng qua, Thiên Đại Lan chỉ ‘tự xử’ ở bên ngoài, kh quá chú trọng vào bên trong. Làm bên trong quá phiền phức, nếu kh sạch sẽ, sẽ nguy cơ nhiễm trùng. Ngón tay cũng kh thoải mái bằng khi làm trên đồ thật, và cũng làm đau cổ tay.

Cô ôm chặt vai Diệp Tẩy Nghiễn, cảm th thoải mái và mong đợi khi cảm nhận được cảm giác tràn đầy đã mất từ lâu, nghe th tiếng thở dài của bên tai.

"Đại Lan!” Diệp Tẩy Nghiễn gọi tên cô ba lần: "Đại Lan, Đại Lan."

Mười ngón chân của Thiên Đại Lan duỗi thành hình vòng cung: "Được , đang giữ là Thiên Đại Lan, mở Thiên Đại Lan là Diệp Tẩy Nghiễn.”

Diệp Tẩy Nghiễn cười: "Em đã học được cách tr trả lời à?"

Thiên Đại Lan gần như đã thích nghi, cô vừa thúc giục vừa vặn vẹo cơ thể: "Nh lên, Tẩy Nghiễn, đừng nói gì nữa, thỏa mãn cơn thèm của em trước đã, được kh?"

Diệp Tẩy Nghiễn kh chịu nổi cô làm nũng như vậy. Về cơ bản, vẫn còn một chút chủ nghĩa thấp kém của đàn ; trong chuyện như vậy, ai mà kh muốn th yêu đòi hoan ái? Tim đập nh, trước đó kh nhúc nhích chỉ vì kh muốn làm cô đau. Th cô đã thích nghi tốt, hôn lên đôi mắt mong đợi của cô, nếm vị mặn của mồ hôi Thiên Đại Lan trên đầu lưỡi. Diệp Tẩy Nghiễn kh còn ám ảnh với chứng thích sạch sẽ nữa, càng thêm rung động. ôm chặt cô, lao về phía trước, cọ xát môi vào vành tai cô, thì thầm một câu.

"Em yêu kh, Đại Lan?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...