Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương 402: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương trước Chương sau

Thiên Đại Lan sững sờ: “ mang hộ khẩu theo bên luôn ?”

Diệp Tẩy Nghiễn đáp: “Những thường xuyên c tác, mang theo hộ khẩu là chuyện bình thường. Nhưng đây kh trọng ểm.”

Thiên Đại Lan còn chưa kịp nghĩ ra mối liên hệ giữa việc c tác và mang theo hộ khẩu, cô chỉ biết bản thân đang ngây ra .

Ngay lúc đó, cô nghe th Diệp Tẩy Nghiễn nhẹ giọng nói thêm một câu: “Em tg , đúng là kh em thì kh sống được.”

mất hồn lúc này kh Diệp Tẩy Nghiễn, mà là Thiên Đại Lan.

thì Diệp Tẩy Nghiễn vẫn còn chút sĩ diện, tuyệt đối sẽ kh nói những lời riêng tư như vậy ở nơi c cộng. kéo Thiên Đại Lan trở lại khách sạn, hai bàn tay đều nóng, lòng bàn tay như những ngày nồm ẩm của mùa hè, đầy những dấu vết ấm áp và ẩm ướt.

Thiên Đại Lan bị Diệp Tẩy Nghiễn ấn xuống ghế sofa, cả hai ăn ý tránh xa chiếc giường, thứ đã mở đầu cho mọi mối quan hệ hỗn loạn.

“Đại Lan.” Diệp Tẩy Nghiễn gọi tên cô một cách trang trọng, tốc độ nói kh nh, nhưng từng chữ đều như những viên ngọc được mài giũa cẩn thận: “ đã suy nghĩ lâu.”

Thiên Đại Lan tròn mắt chế nhạo: “Kh ra chút nào.”

“Giữa chúng ta thực sự tồn tại nhiều vấn đề.” Diệp Tẩy Nghiễn ềm tĩnh nói: “Nhưng tất cả đều thể giải quyết.”

Thiên Đại Lan hỏi: “Giải quyết thế nào?”

Diệp Tẩy Nghiễn kh tiến lại gần mà ngược lại, đột nhiên ngồi xuống một chiếc ghế sofa khác, giữ một khoảng cách đủ xa: “ lớn hơn em nhiều.”

Lời mở đầu này khiến Thiên Đại Lan hoàn toàn kh kịp đề phòng.

“Chúng ta những trải nghiệm khác nhau, đôi khi, kh thể ngay lập tức hiểu được hành động của em, càng kh thể suy nghĩ đồng bộ với em.” Diệp Tẩy Nghiễn nói: “Ví dụ như hôm nay, chuyện em từ bỏ việc học, thực sự kh thể hiểu nổi.”

Thiên Đại Lan im lặng.

“Kh , chắc c em suy nghĩ và kế hoạch riêng, kh là thứ thể quyết định thay em.” Diệp Tẩy Nghiễn an ủi: “Bản thân chuyện này kh quan trọng, quan trọng hơn là, nó khiến rõ một ều.”

Thiên Đại Lan hỏi: “Điều gì?”

Diệp Tẩy Nghiễn ngẩng lên, cô thật sâu: “Từ lúc nhận ra bị em lừa dối cho đến bây giờ, chưa từng thực sự nghĩ đến việc rời xa em.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Đồ nói dối.” Thiên Đại Lan nói: “Vừa còn bảo, em nghĩ…”

“Em kh thể mong kh buột miệng nói một câu giận dỗi nào.” Diệp Tẩy Nghiễn thở dài: “Đại tiểu thư của .”

Thiên Đại Lan cảm th tim chợt ấm lên, nhưng cô vẫn phê bình: “Cách gọi em quê mùa quá, bây giờ chẳng ai còn gọi là ‘đại tiểu thư’ nữa đâu.”

Diệp Tẩy Nghiễn nghiêng xuống, cô: “Còn em thì , Đại Lan? Vừa em đang nghĩ gì?”

Thiên Đại Lan bướng bỉnh quay mặt , nhưng một lúc sau lại chậm rãi quay về.

“Em cũng kh nỡ rời xa .” Diệp Tẩy Nghiễn nói trúng tim đen: “Nên mới bảo, những vấn đề giữa chúng ta đều thể giải quyết. Em cũng thích , Đại Lan.”

Thiên Đại Lan nói: “ tự tin quá … ưm!!!”

Câu nói còn chưa dứt, Diệp Tẩy Nghiễn bất ngờ nâng mặt cô lên, lòng bàn tay đỡ l cằm, bốn ngón tay áp vào má, ngón cái đặt bên môi cô, nhẹ nhàng mà kiên định hôn xuống.

Thiên Đại Lan kh hề đẩy ra, ngược lại còn mạnh mẽ đáp trả, siết chặt l chiếc áo sơ mi của . Chiếc ghế sofa mềm mại vững vàng đỡ l hai con đang tràn đầy sức sống, cho đến khi Diệp Tẩy Nghiễn rút tay trái ra, hơi nheo mắt, đưa ngón cái và ngón trỏ lên ánh sáng bên cửa sổ, th ánh sáng bạc phản chiếu lấp lánh.

“Đồ lừa đảo nhỏ.” Diệp Tẩy Nghiễn nói: “Rõ ràng em thể nhấn chìm .”

Khoảnh khắc lòng bàn tay áp lên vai Diệp Tẩy Nghiễn, Thiên Đại Lan mới nhận ra rằng kh hề muốn đẩy ra.

Con vốn là sinh vật đầy mâu thuẫn, khi cảm xúc dâng trào thì chẳng màng gì cả, chỉ dựa vào một hơi tức giận mà cố chấp đến cùng. Lúc tr cãi, Thiên Đại Lan luôn kh chịu cúi đầu trước, nhưng bây giờ Diệp Tẩy Nghiễn đã lùi một bước, lại còn cướp mất hơi thở cô cố gắng kìm nén.

"Chuyện gì kh thể nói đàng hoàng chứ?" Diệp Tẩy Nghiễn áp môi lên vành tai cô, làm phần sụn mềm kia cũng nóng lên theo: "Đại Lan, những ngày xa em, ngày nào cũng nhớ em..."

Thiên Đại Lan đáp ngay lập tức: "Chắc c kh là nhớ ều gì tốt đẹp."

Diệp Tẩy Nghiễn bật cười. đã quá hiểu, miệng lưỡi của cô chưa bao giờ chịu thiệt. Bất kể nói gì, cô đều sẵn một trăm tám mươi câu chờ sẵn để đáp trả.

Thế nhưng, lại thích nghe cô nói, dù là lời tốt hay lời xấu, chỉ cần là từ miệng cô thốt ra, đều muốn nghe.

nâng mặt cô lên, hôn lên dái tai, chỗ da mềm nơi nối liền tai và má, đến gò má, đôi môi. Thiên Đại Lan bị hôn đến tê dại, kh cảm giác khó chịu mà là một cơn ngứa ngáy đến mê hoặc. Cô khẽ nheo mắt, ngửa cổ lên, vẫn còn một chút lý trí sót lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...