Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương 99: Chính Trực Nhuốm Mùi Gian Tình

Chương trước Chương sau

Diệp Tẩy Nghiễn nói: "Kh, JW..."

Dương Toàn quay lại: "Gì cơ?"

Diệp Tẩy Nghiễn đưa ta một tấm d .

nói: "Đến chỗ này l m bộ quần áo."

Dương Toàn kỹ tấm d .

Trên đó in tên Mila, số ện thoại, địa chỉ cửa hàng, viền gi hơi xù lên như thể đã bị ai đó xoa nhiều lần.

Tấm d này quen mắt... ta chợt nhớ ra.

Năm ngoái ta từng chở Thiên Đại Lan đến dự tiệc mừng trúng tuyển của Diệp Hi Kinh, cô mang theo nhiều d như thế này, lúc ngồi xe còn cười tít mắt bảo với ta rằng cô "mở rộng khách hàng".

Cô còn đưa cho ta một tấm. Chỉ là sau đó, dù tìm thế nào Dương Toàn cũng kh th đâu nữa.

Dương Toàn trộm qua gương chiếu hậu, chỉ th Diệp Tẩy Nghiễn nhắm mắt nghỉ ngơi, gương mặt ềm tĩnh.

ta đặt d xuống, cảm thán rằng với năng lực của Thiên Đại Lan, dù làm gì cũng sẽ thành c.

Diệp Tẩy Nghiễn ngủ trên xe, đến khi Dương Toàn đỗ xe vào bãi, mới tỉnh dậy.

Khi bước vào thang máy, một cô gái mặc đồng phục cửa hàng JW đang cầm ện thoại khóc.

Diệp Tẩy Nghiễn liếc cô ta, chú ý đến bảng tên trên đồng phục, khắc hai chữ "Ava".

" ơi, em muốn nghỉ việc, em kh muốn làm ở đây nữa." Ava than thở: "Thật sự kh chịu nổi nữa, quản lý thì hung dữ, cứ động tí là trừ lương em; chỉ tiêu do số cũng cao, em kh thể cứ mãi dựa vào và bạn bè giúp em đạt do số được... Điều đáng ghét nhất vẫn là Mila trong cửa hàng, chính là cái cô mới vào năm ngoái đó."

Dương Toàn lén Diệp Tẩy Nghiễn. Diệp Tẩy Nghiễn vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như thường.

Thang máy đến nơi, ba cùng bước vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh/chuong-99-chinh-truc-nhuom-mui-gian-tinh.html.]

"Chính là cô ta." Ava cúi đầu sụt sịt: " hoàn toàn kh biết đâu, vì do số mà cô ta thể làm đến mức nào, hạ nịnh bợ, ai cũng thể l lòng, ai cũng thể kết giao. Em ghét cô ta lắm, lúc nào cũng cười tươi như mèo thần tài vậy. Cô ta gì giỏi chứ? Trước đây em từng viết thư tố cáo bằng cấp của cô ta, vậy mà quản lý còn bênh, nói rằng cô ta năng lực nên được phá lệ tuyển dụng... Năng lực cái gì chứ? Chẳng là cướp khách hàng của khác ? Cô ta đã cướp mất một khách hàng của em, hôm nay lại cướp thêm một nữa... Đúng, chính là Mã Tuyền."

Ava khóc lớn, đầy uất ức: "Trước khi Hoàng Vinh đến cửa hàng, Mila đột nhiên bảo rằng em chưa là ủi quần áo kỹ, quản lý liền bắt em ủi lại áo khoác, đến lúc em ra ngoài, cô ta đã cười nói vui vẻ với Mã Tuyền ! Còn nói buổi tối sẽ mời ta ăn cơm, ăn món Liêu gì đó nữa, phiền c.h.ế.t được! Em thật sự kh nuốt trôi cục tức này nên mới ra ngoài gọi cho . ơi, em kh muốn làm ở đây nữa, cầu xin nói với bố mẹ giúp em ."

Đinh! Thang máy đến nơi.

Ava cất ện thoại, lau nước mắt, về phía nhà vệ sinh để dặm lại lớp trang ểm.

Kh xa phía trước là cửa kính lớn trong suốt của JW, từ góc độ mới bước ra khỏi thang máy thể rõ quầy trưng bày gọn gàng rộng rãi bên trong.

Trên ghế sofa, một đàn khoảng ba mươi tuổi đang ngồi, đối diện ta là Thiên Đại Lan trong bộ đồng phục cửa hàng. Cô cầm một chiếc áo sơ mi, nở nụ cười rạng rỡ, đôi môi mấp máy, kh biết lại nói ra bao nhiêu lời ngon ngọt giả dối.

Tên đàn ngu ngốc đó lại dễ dàng bị cô ta lừa gạt. Một kẻ n cạn chỉ cần vài câu mật ngọt đã bị làm cho quay cuồng, trở thành con ch.ó mặc cho cô trêu đùa.

M hôm trước, khi cần nhờ vả, Thiên Đại Lan cũng cười như thế. Chỉ khi cần dùng đến mới thực sự để tâm.

Diệp Tẩy Nghiễn bình tĩnh nói với Dương Toàn: "Vào cửa hàng tìm cô , nói đến l váy của bà Diệp Giản Hà, quẹt thẻ của , sẽ n mã sản phẩm vào ện thoại ."

kh nói "cô" là ai. Nhưng Dương Toàn biết, kh thể là ai khác.

ta nhận l thẻ tín dụng, gật đầu: "Vâng, Tẩy Nghiễn."

Bước được vài bước, Dương Toàn do dự quay lại, th Diệp Tẩy Nghiễn vẫn đứng nguyên chỗ cũ, kh chút biểu cảm.

Vẻ mặt nhàn nhạt, chẳng thể ra vui, buồn, tức giận.

" Tẩy Nghiễn." Dương Toàn ngập ngừng, an ủi: "Hôm trước từng nói, kh thể chỉ nghe Đại Lan nói cái gì cũng tin ngay, bảo tự biết suy xét, vẫn nhớ mà..."

ta nhấn mạnh từng chữ, lặp lại nguyên vẹn: " nói, cô đối với ai cũng như vậy, nhất định đừng quên ều đó."

Bảy rưỡi tối thứ Sáu tuyệt vời, trong một quán ăn nhỏ hẹp, hơi nóng bốc lên từ món hầm, thịt gà nấu mềm nhừ, chỉ cần gắp nhẹ, phần thịt đã tách sạch khỏi xương, rơi vào nồi nước dùng thơm lừng hầm cùng nấm cục khô.

Một lon bia lạnh được khui ra, Thiên Đại Lan uống một hơi, sảng khoái đến mức rùng , nghe th Ân Thận Ngôn hỏi:


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...