Chồng Ceo Của Tôi Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Chương 8: Anh Ấy Đã Ngăn Tôi Lại Ngay Lập Tức - 2
- Tống Tiểu Vân, cô vẫn còn trẻ quá! trẻ kh biết khiêm tốn. Hãy nghĩ xem, cô đã nghỉ phép kh lý do hơn ba ngày. Nếu kh vì che chở cho cô, cô đã bị đuổi việc . Hãy nhớ, trong c ty này, cô cần mối quan hệ. Nếu kh, một ngày nào đó cô thể bị sa thải bất ngờ.
Lời nói của ta vừa mang tính đe dọa vừa mang tính hăm dọa.
Nếu là một mới vào làm, họ sẽ sợ hãi.
Nhưng thì kh!
- Lục, kh nên đe dọa nhân viên mới chỉ vì muốn chiếm hết c lao!
- Cô, cô thật kh thể tha thứ được. Cô nghĩ kh thể khiến phòng nhân sự sa thải cô ngay lập tức !
- kh tin!
- Cứ chờ xem!
Lục Tri Châu tr tức giận…
Là thư ký của Cố Nguyên Châu, trong những năm qua ta quả thực đã tạo dựng được nhiều mối quan hệ trong c ty.
Quả nhiên, chưa đầy nửa tiếng sau, nhận được cuộc gọi từ quản lý phòng nhân sự.
- Tống Tiểu Vân, hãy hoàn tất c việc bàn giao và đến phòng tài chính để nhận lương.
- Tại ?
- Cô đã bị sa thải!
- kh chấp nhận!
Nói xong, lập tức cúp ện thoại.
Sau đó, thang máy đến văn phòng tổng giám đốc.
Cố Nguyên Châu dường như đang bận rộn.
Tại nơi làm việc, đã th nhiều đàn mặc áo sơ mi trắng và vest đen, nhưng kh nghi ngờ gì nữa, là đẹp trai nhất và phù hợp nhất.
vóc dáng hoàn hảo, đường nét khuôn mặt sắc sảo.
Phong thái của ềm tĩnh và chuyên nghiệp, đôi mắt đen sâu thẳm tự nhiên toát lên vẻ uy nghiêm. Những tiếp cận kh thể kh cúi đầu khuất phục.
Tất nhiên, sáu năm trước kh như vậy.
Khí chất uy nghiêm này là kết quả của việc đã vượt qua vô số cuộc chiến thương trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-ceo-cua-toi-la-ke-thu-khong-doi-troi-chung/chuong-8--ay-da-ngan-toi-lai-ngay-lap-tuc-2.html.]
Câu nói "Gừng càng già càng cay" thực sự miêu tả đúng con này.
Lúc này, đang ngồi trên chiếc ghế giám đốc bọc da màu đen, xem xét một bản hợp đồng.
Trong một c ty với hàng chục nghìn nhân viên, tất cả các quyết định đều th qua chữ ký của – đó kh là một c việc dễ dàng.
Khi cuối cùng cũng chút thời gian nghỉ ngơi,
pha một tách cà phê và đặt trước mặt .
nhấp một ngụm cà phê…
lẽ vì hương vị cà phê này quá quen thuộc, vẻ hơi ngạc nhiên. Sau một lúc, lại nhấp thêm một ngụm nữa.
, hướng ánh mắt khó hiểu về phía .
- Cô pha à?
- Vâng!
- cà phê này lại vị khác?
Cố Nguyên Châu thực sự kh biết rằng cà phê này một bí mật.
Trong suốt những năm chúng kết hôn, đã làm nhiều việc cho , nhưng chưa bao giờ hỏi về chúng.
Theo thời gian, đoán đã quen với khẩu vị của !
Sau khi pha cà phê cho nhiều năm như vậy, đương nhiên biết ều gì khác biệt.
- đã thêm một chút bạc hà vào cà phê, nó giúp tỉnh táo hơn!
Đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Nguyên Châu lại từ trên xuống dưới.
Trong khi chúng đang nói chuyện, Lục Tri Châu đột nhiên x vào, chỉ vào và nói.
- Kh cô vừa bị sa thải ? cô vẫn còn ở đây? Mau lên, thu dọn đồ đạc và !
lẽ vì cảm th tội lỗi, Lục Tri Châu lẽ nghĩ rằng đang nói xấu ta trước mặt Cố Nguyên Châu. Vì vậy, ta muốn rời khỏi văn phòng của CEO ngay lập tức.
- Thưa Chủ tịch, tách cà phê này một câu chuyện nhỏ đằng sau nó. Nhưng đoán sẽ kh còn cơ hội để kể cho nghe nữa. Vậy thì, xin phép !
Kh tr cãi gì, chỉ nói một cách đáng thương, cúi đầu bước .
Nhưng, Cố Nguyên Châu đã ngăn lại ngay lúc đó.
- Ai cho phép cô !
Chưa có bình luận nào cho chương này.