Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Tôi Sợ Quan Hệ

Chương 1:

Chương sau

Linh cẩn thận xếp những chiếc đĩa sứ trắng muốt lên bàn ăn. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn treo phản chiếu lung linh trên mặt bàn kính, tạo nên một kh gian nhỏ xinh và ấm cúng. Món cá hồi áp chảo vàng ruộm, c nấm hạt sen nóng hổi bốc khói thơm lừng, và đĩa salad tươi màu sắc được trang trí bắt mắt. Tất cả đều là những món Minh thích. Cô đứng đó, chỉnh lại nếp váy, vuốt nhẹ mái tóc, khẽ chạm tay vào b hoa ly trắng muốt cắm trong bình ở giữa bàn. Gương mặt cô đọng lại một nét dịu dàng, pha lẫn sự mong đợi... một sự mong đợi đã được nuôi dưỡng từ lâu, từ cái ngày họ trao nhẫn cưới, ngày họ cùng nhau vẽ nên bức tr về một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười trẻ thơ.

Hôm nay là ngày cuối tuần hiếm hoi kh trực đêm. Mười giờ tối . Ca trực của đã kết thúc cách đây hơn một tiếng. Tim cô đập khẽ. " lẽ...", cô thầm nghĩ, "hôm nay sẽ khác. Chúng ta sẽ nói chuyện. sẽ ôm thật chặt như ngày xưa."

Tiếng chìa khóa lạch cạch ở cửa cắt ngang dòng suy nghĩ tràn đầy hy vọng. Minh bước vào, cả toát lên vẻ mệt mỏi rã rời. Áo blouse trắng vắt hờ trên tay, cà vạt nới lỏng lệch hẳn sang một bên. Dưới ánh đèn, quầng thâm dưới mắt hiện rõ. Linh vội bước tới, nụ cười tươi tắn trên môi.

- về . Mệt lắm à? Em chuẩn bị bữa tối này. Toàn món thích thôi đ.

Minh chỉ gật đầu, giọng khàn đặc, mắt xuống sàn nhà thay vì cô.

- mệt.

lướt qua cô nh chóng, thẳng về phía phòng tắm. Tiếng nước chảy vang lên ngay sau đó, như một tấm màn c vô hình hạ xuống giữa hai . Linh đứng đó, nụ cười tắt ngúm. Bàn tay cô khẽ nắm chặt thành đấm. Lại thế . Cảnh tượng này đã lặp lặp lại kh biết bao nhiêu lần trong những tháng gần đây, khiến trái tim cô chai sạn dần sau mỗi lần hụt hẫng.

Bữa tối diễn ra trong bầu kh khí gượng gạo đến nghẹt thở. Tiếng d.a.o dĩa chạm vào đĩa là âm th duy nhất phá vỡ sự im lặng. Linh cố gắng khu động kh khí, giọng cô cố giữ vẻ vui vẻ.

- này, hôm nay ở trường em buổi biểu diễn văn nghệ đ. M đứa nhỏ đáng yêu lắm, diễn mà ai cũng cười nghiêng ngả. Thằng Tèo lớp Một , đóng vai cây th Noel, cứ đứng im thin thít từ đầu đến cuối, làm cô giáo chạy ra nhắc khéo...

Cô cười, tiếng cười hơi khô khốc trong kh gian quá yên tĩnh.

- Thật à? Chắc buồn cười lắm nhỉ.

Minh chỉ nhấm nháp miếng cá, mắt vẫn kh cô, tập trung vào việc gỡ xương. Giọng đều đều, kh chút hứng thú.

- Vâng. em con bé Thỏ lớp Ba , tóc tết hai bím, mặc váy c chúa, chạy nhảy líu lo... biết, em chúng nó mà chỉ mong...

Cô dừng lại, , giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ý nhị, sự mong đợi lại thấp thoáng trong ánh mắt cô.

- Chỉ mong... chúng ta cũng một đứa như thế. Một thằng Tèo hay con bé Thỏ của riêng . này... thực sự... muốn con với em kh?

Câu hỏi trực diện thoát ra khỏi miệng khiến chính Linh cũng bất ngờ. Cô nín thở chờ đợi. Minh đột ngột đặt đũa xuống. Tiếng động khẽ vang lên trong kh gian tĩnh lặng như tờ. ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vẫn kh chạm vào mắt cô. chằm chằm vào khoảng kh phía sau cô.

- Ừm... trẻ con bây giờ hiếu động thật. cần được quan tâm và chăm sóc.

lảng tránh, thẳng vào bài thuyết trình về vai trò của trẻ em trong xã hội. đột ngột đổi chủ đề.

- Bệnh viện hôm nay cũng bận lắm. Một ca mổ tim bẩm sinh cho trẻ sơ sinh phức tạp. Kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ. May mà...

bắt đầu kể về c việc, về những ca khó, về áp lực, về đồng nghiệp, về đủ thứ trên đời, trừ cái ều cô vừa hỏi. Linh im lặng lắng nghe, sự ấm áp trong mắt dần vụt tắt, thay vào đó là một nỗi buồn khó tả và cảm giác bất lực dâng lên. Chủ đề lại bị lái . Lại một lần nữa, từ chối nói về ều quan trọng nhất đối với cô.

Sau bữa tối, Minh ngồi trước TV, mắt dán vào màn hình nhưng vẻ kh thực sự xem. Cả toát ra một vẻ mệt mỏi lẫn xa cách khó tả. Linh đến bên, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh trên chiếc sofa. Cô tựa đầu vào vai , vòng tay qua eo , đặt bàn tay lên n.g.ự.c . Cô cảm nhận nhịp tim đập dưới lòng bàn tay , nh hơn bình thường một chút?

- này... Đã lâu lắm ... chúng ta kh...

Cô khẽ thì thầm, cố gắng gợi ý sự gần gũi, hy vọng một cái ôm ấm áp, một nụ hôn, bất cứ ều gì thể kéo lại gần cô hơn. Ngực đột ngột căng lên dưới bàn tay cô. Một thoáng rùng khẽ lướt qua cơ thể . Bàn tay đưa lên, nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát, gạt tay cô ra khỏi n.g.ự.c .

- còn xem m cái bệnh án này. vài ca khó cần nghiên cứu thêm trước khi ngủ. Em cứ ngủ trước , đừng chờ .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

viện cớ, giọng nói kh lạnh lùng, chỉ là mệt mỏi và né tránh quen thuộc. đứng dậy, cầm l một tập tài liệu trên bàn và bước nh về phía phòng làm việc, đóng cửa lại sau lưng. Linh ngồi lại một trên chiếc ghế sofa lạnh lẽo, cảm giác như bị đ cứng trong kh gian trống trải.

Đêm đó, Linh nằm trên chiếc giường rộng thênh thang. Chiếc giường từng là nơi chốn bình yên của hai , giờ chỉ còn cô. Cô nằm quay lưng lại với phía thường nằm, cuộn tròn cơ thể lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Nước mắt nóng hổi lăn xuống, thấm vào gối, lặng lẽ, kh tiếng động. Cô kh bật đèn, kh muốn th sự cô đơn và tủi hổ của chính trong bóng tối.

" đã làm gì sai ? đã quá đòi hỏi ư?" "Tại lại như vậy? kh yêu nữa ?" Những câu hỏi luẩn quẩn trong đầu, kh lời giải đáp. Cô nhớ lại ngày cưới, nụ cười rạng rỡ của khi cùng cô cắt bánh. Lời nói bên tai trong đêm tân hôn, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô: "Chúng ta sẽ một gia đình thật hạnh phúc, em yêu. Ngôi nhà của chúng ta sẽ tràn ngập tiếng cười con trẻ." Lúc đó, giọng ấm áp, tràn đầy hy vọng và cả sự tự tin. bây giờ... mọi thứ lại khác đến thế? Cô cảm th trái tim đau nhói. Cái hố sâu vô hình giữa họ ngày càng lớn, nuốt chửng l tình yêu và những hy vọng của cô.

Sáng hôm sau, tiếng chu ện thoại reo vang vào lúc Linh đang chuẩn bị bữa sáng. Là mẹ chồng. Cô hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh nhất thể.

- Alo, mẹ ạ.

- Ừ. Linh đ à? Dạo này thế nào con?

Giọng bà nghe vẻ quan tâm, nhưng Linh biết chỉ là màn dạo đầu quen thuộc.

- Dạ, con vẫn khỏe ạ.

- Ừ khỏe là tốt . Mà này, hai đứa bây... mãi chưa tin vui gì thế hả? Hả?

Đúng như dự đoán. Bà thẳng vào vấn đề, kh vòng vo, giọng ệu bắt đầu thể hiện sự sốt ruột và phần gay gắt.

- Dạ... chuyện này... tụi con...

- Chuyện này chuyện nọ gì? Cưới nhau cũng hai năm còn gì? Bạn bè cùng lứa ta đứa bế con, đứa chuẩn bị sinh đứa thứ hai kìa! Tuổi này kh tr thủ mà đẻ , sau này sức khỏe yếu hối kh kịp đâu đ!

Giọng bà cao vút lên, mang theo sự áp đặt và cả chút... khinh thường nhẹ.

- Hàng xóm láng giềng ta hỏi han suốt ngày, bảo nhà sốt ruột mong cháu lắm . Cô xem thế nào chứ! Hay là... tại ai? Tại cô kh biết cách làm vợ à?

Lời nói của mẹ chồng như những mũi kim châm thẳng vào trái tim Linh. Nó kh chỉ là áp lực, nó là sự sỉ nhục ngầm. Cô siết chặt ện thoại, cổ họng nghẹn lại, cảm giác tức giận và tủi thân cùng dâng trào.

- Mẹ à, chuyện này... kh tại con... Tụi con...

- Thôi cô đừng bao biện! nói cho cô biết, đẻ con nối dõi là trách nhiệm của phụ nữ đ nhé! Cây độc kh quả, gái độc kh con đ biết kh?! Kh đẻ được thì... thì...

Bà ngập ngừng, lời nói lấp lửng nhưng đầy đe dọa, gợi ra những hậu quả khủng khiếp mà Linh kh dám nghĩ tới. Linh cảm th như đang bị bóp nghẹt, kh khí xung qu loãng .

- Con... con hiểu ạ. Con sẽ cố gắng.

- Hiểu thì tốt. Nhớ l lời nói. Đừng để thất vọng!

Bà cúp máy. Linh đứng sững sờ giữa bếp, ện thoại vẫn còn trong tay. Nước mắt lại trào ra, lần này là những giọt nước mắt nóng hổi của sự uất ức và bất lực. Áp lực từ mẹ chồng, sự né tránh và bí ẩn từ chồng, tất cả dồn nén lại, chèn ép cô đến kh thở nổi.

Cùng lúc đó, tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương. Tiếng khóc chào đời của một em bé vang vọng trong phòng mổ, như một bản giao hưởng thiêng liêng của sự sống. Minh, với bộ đồ phẫu thuật x lá, đang thực hiện những thao tác cuối cùng sau ca đỡ đẻ thành c tốt đẹp. Một bé gái bụ bẫm, khỏe mạnh. là bác sĩ phụ sản, chứng kiến những khoảnh khắc này hàng ngày. Lẽ ra cảm th hạnh phúc, tự hào về c việc của .

Y tá trao đứa bé, đỏ hỏn và khỏe mạnh, cho mẹ nó. mẹ con, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc, nước mắt lăn dài. Minh đứng đó, cảnh tượng , cảnh tượng mà hàng nghìn lần đã th. Nhưng lần này thì khác. Nét mặt kh sự vui mừng hay xúc động th thường của một bác sĩ vừa hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng. Thay vào đó...

Một nét co rúm thoáng qua trên gương mặt , nh như một cái chớp mắt nhưng đủ để một quan sát tinh ý nhận ra. Đồng tử hơi giãn ra. Tay siết chặt lại sau lưng, móng tay đ.â.m vào lòng bàn tay đến đau ếng. "Kh... kh được nghĩ đến... lại thế nữa ."


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...