Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Tôi Sợ Quan Hệ

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Ý nghĩ đó lướt nh qua đầu , kèm theo một cơn lạnh lẽo bất chợt. Cái âm th đó, tiếng la hét xé lòng... cái hình ảnh đó, m.á.u me và sự hỗn loạn... lại hiện về, rõ mồn một. cảm th lồng n.g.ự.c như bị bóp nghẹt, một cảm giác sợ hãi vô hình xâm chiếm, tê liệt mọi giác quan. vội quay , dặn dò y tá vài câu một cách qua loa rời khỏi phòng mổ nh chóng, như muốn chạy trốn khỏi chính cái khoảnh khắc thiêng liêng mà vừa tạo ra, chạy trốn khỏi nỗi ám ảnh đang bủa vây.

Trở về căn nhà chỉ còn mùi hương thoang thoảng của bữa tối đã nguội lạnh, Linh ngồi thẫn thờ trên ghế sofa. Tay cô cầm một khung ảnh cũ, một khung ảnh đã hơi bạc màu theo thời gian. Trong ảnh là cô và Minh lúc mới cưới, chụp ở c viên nơi họ thường hẹn hò. ôm eo cô thật chặt, cả hai đều cười tươi, ánh mắt tràn đầy tình yêu và hy vọng, kh chút gợn ưu phiền. Nụ cười đó... hồn nhiên và hạnh phúc đến lạ lùng.

" ngày xưa... là này ?" Linh tự hỏi, giọng thì thầm trong kh gian trống rỗng. Cô đưa ngón tay khẽ chạm nhẹ vào khuôn mặt Minh trong ảnh, chạm vào nụ cười rạng rỡ ngày . Nụ cười đó, ánh mắt đó... đã biến đâu ? Điều gì đã xảy ra trong hai năm qua, khiến đàn từng yêu thương cô đến vậy, từng khao khát xây dựng tổ ấm với cô đến vậy, giờ lại né tránh cô như thể cô là một mầm bệnh, né tránh chính ước mơ về những đứa trẻ mà cả hai từng cùng nhau vun đắp? Cô cảm th trái tim đau nhói, như bị hàng ngàn mảnh vỡ cứa vào. Cái hố sâu vô hình giữa họ ngày càng lớn, nuốt chửng l tình yêu và những hy vọng cuối cùng của cô.

Điện thoại Minh rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ rối bời của khi đang ngồi một trong phòng làm việc tối om, ánh mắt dán vào màn hình máy tính nhưng kh thực sự th gì. Một tin n từ một số lạ.

mở ra. Dòng chữ hiện lên, đơn giản nhưng như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào ký ức.

`Vết sẹo ở căn nhà cũ... Mày còn nhớ kh?`

Khuôn mặt Minh lập tức trắng bệch, kh còn một giọt máu. Đồng tử co rút lại. chằm chằm vào màn hình, hơi thở dồn dập, đôi mắt đầy hoảng loạn tột độ. Tay run rẩy đến mức làm rơi ện thoại xuống sàn gỗ, tiếng cộp khô khốc vang lên trong đêm tĩnh lặng, như một lời cảnh báo. Cái quá khứ kinh hoàng đó... nó lại tìm đến .

Chương 2

Sáng sớm hôm sau, Linh dậy thật sớm. Tiếng lạch cạch trong bếp vang lên khi cô cẩn thận chuẩn bị bữa sáng. Trứng ốp la hình trái tim, vài lát thịt x khói vàng giòn, một đĩa salad nhỏ tươi mát và cốc sữa ấm. Cô bày biện mọi thứ thật đẹp mắt, cắm thêm một b hoa nhỏ vào lọ trên bàn ăn. Cô ngồi đó, đợi Minh, lòng đầy những suy nghĩ mâu thuẫn. Tối qua... cảnh tượng ... nó khiến cô sợ hãi, nhưng đồng thời lại khơi dậy trong cô một khao khát tìm hiểu. Rốt cuộc ều gì đã khiến sợ hãi đến mức đó?

Minh bước ra từ phòng làm việc, bộ dạng vẫn mệt mỏi và uể oải. th bàn ăn, th cô ngồi đó chờ . Một thoáng ngạc nhiên lẫn lúng túng lướt qua mắt .

- Em dậy sớm vậy?

- Ừ. Em làm bữa sáng cho này. ăn làm.

Cô cố nở nụ cười tươi nhất thể, giọng vẫn dịu dàng. Minh ngồi xuống đối diện cô. chỉ gắp vài miếng một cách chậm rãi, mắt vẫn xuống đĩa.

- này... hôm nay... ca trực của thế nào?

Linh cố bắt chuyện, hy vọng sẽ chia sẻ ều gì đó, bất cứ ều gì.

- Vẫn vậy thôi. Khá bận.

Giọng đều đều, vô cảm.

- À... thế à. Thế... khỏe kh? Dạo này em th ...

Cô ngập ngừng. Minh đột ngột đặt nĩa xuống, cô, ánh mắt lảng tránh nhưng giọng nói chút khó chịu.

- vẫn ổn mà. Em đừng nghĩ nhiều quá. ăn xong .

đứng dậy nh chóng, gạt ghế ra sau.

- làm đây. Sắp muộn .

thậm chí kh cô một cái khi nói lời này. Linh ngồi đó, theo bóng lưng khuất sau cánh cửa, mâm cơm vẫn còn nguyên vẹn, nụ cười trên môi tắt hẳn. Cảm giác bất lực và tủi thân lại dâng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-so-quan-he/chuong-2.html.]

Tại trường, Linh kh thể nào tập trung vào bài giảng. Ánh mắt cô cứ ra cửa sổ, tâm trí quay cuồng với những hình ảnh, những câu hỏi từ đêm qua. Biểu cảm sợ hãi tột độ của Minh khi cô chạm vào , tiếng lẩm bẩm đứt quãng về máu, tiếng hét... và câu chuyện về căn nhà cũ ở ngoại ô mà hàng xóm kể. Mọi thứ như những mảnh ghép rời rạc, đáng sợ.

Giờ nghỉ giải lao, An - cô bạn đồng nghiệp thân nhất của Linh - đến bên, khẽ lay vai cô.

- Này Linh, làm thế? cứ thẫn thờ cả buổi. chuyện gì à?

Linh giật , vội vàng lắc đầu.

- Kh... kh gì đâu. Chỉ là... hơi mệt thôi.

- Mệt á? Tớ th kh ổn. ... chuyện gia đình kh?

An cô đầy lo lắng. Linh biết An là duy nhất cô thể chia sẻ lúc này, nhưng cô lại kh biết bắt đầu từ đâu. Chuyện của cô và Minh... quá phức tạp, quá khó nói.

- Ừm... Chỉ là... chút vấn đề nhỏ mà. Tụi tớ đang cố gắng giải quyết. Cảm ơn nhé, An. Tớ ổn.

Cô cố gắng mỉm cười trấn an bạn, nhưng nụ cười gượng gạo đó lại làm An càng thêm lo lắng. An kh hỏi thêm, chỉ vỗ nhẹ vai cô.

Trở về nhà sau giờ làm, Linh lao vào máy tính. Cô gõ những từ khóa tìm kiếm. "Sợ hãi thân mật", "vô cảm trong hôn nhân", "ám ảnh tâm lý sau trauma", "chứng sợ quan hệ". Hàng loạt kết quả hiện ra. Cô đọc ngấu nghiến, đọc về các triệu chứng, về nguyên nhân, về các trường hợp tương tự.

"Né tránh sự gần gũi thể xác... Phản ứng hoảng loạn khi bị chạm vào... Ám ảnh bởi các hình ảnh/âm th liên quan đến trauma..." Cô đọc đến đâu, trái tim càng thắt lại đến đó. Mọi thứ đều quá giống với Minh. "Vậy ra... đây kh là lỗi của ? Kh hết yêu ?" Một tia hy vọng mong m lóe lên, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi nỗi sợ hãi lớn hơn. Vấn đề này... nghiêm trọng đến mức nào? Liệu chữa khỏi được kh? Hay cô sẽ sống cả đời với một chồng sợ hãi chính vợ ? Sự bối rối và sợ hãi bao trùm l cô, khiến cô cảm th lạnh run.

Tiếng chu cửa vang lên. Linh chưa kịp phản ứng thì Mẹ Minh đã tự mở cửa bước vào. Bà mang theo một túi to đủ loại đồ: chai mật ong rừng, gói thuốc bắc, hộp đ trùng hạ thảo... Bà đặt mạnh xuống bàn, vẻ mặt khó chịu ra mặt.

- nghe nói cô dạo này lại gầy à? Ăn uống kiểu gì thế?

- Dạ... con vẫn ăn uống bình thường ạ.

Linh khẽ đáp, cảm giác ngột ngạt quen thuộc lại ùa về.

- Bình thường cái nỗi gì? cô xem! đâu mà cứ gầy gò ốm yếu. Như thế thì làm mà sinh nở khỏe mạnh được?

thẳng vào vấn đề, kh hề khách sáo. Linh chỉ biết cúi đầu im lặng.

- nói cho cô biết, đến đây kh để thăm hỏi xã giao. Hai đứa bây cưới nhau bao lâu ? Hai năm! Hai năm đ! Bụng vẫn lép kẹp thế này là ?

Giọng bà cao lên, mang theo sự chất vấn và giận dữ.

- Hàng xóm họ hàng ai cũng hỏi, khiến mặt mũi nào mà ai! Bà A bà B kia cháu bế bồng khắp xóm , còn nhà này... Haizzz!

Bà thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy thất vọng, như thể Linh là tội đồ của cả dòng họ.

- đã mua đủ thứ thuốc bổ, thuốc mát, thuốc kích trứng đây này. Cô uống ! Uống vào cho mát gan mát máu, cho dễ đậu thai. Đừng lười nhác nữa!

Bà đặt mạnh m gói thuốc xuống bàn trước mặt Linh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...