Chồng Tôi Sợ Quan Hệ
Chương 10:
- Áp lực từ mẹ ... từ việc mong muốn con... sự cô đơn trong chính ngôi nhà của ... Em cảm th như bị bỏ rơi. Bị tổn thương sâu sắc.
Cô đưa tay lên lau nước mắt.
- Em đã đau lòng, Minh à. Đau lòng đến mức... muốn bu xuôi tất cả.
Minh cô khóc, những giọt nước mắt vì tổn thương của cô, và cảm th trái tim thắt lại. đưa tay ra, khẽ chạm vào tay Linh đang đặt trên bàn. Linh hơi giật , nhưng kh rụt lại. Bàn tay vẫn còn hơi lạnh, nhưng cái chạm lần này kh còn sự sợ hãi, né tránh. Nó run rẩy, nhưng là run rẩy vì xúc động, vì hối hận, và cả sự dũng cảm.
- xin lỗi, Linh. xin lỗi vì đã để em chịu đựng tất cả những ều đó một . đã quá hèn nhát. Quá ích kỷ. chỉ biết vùi vào c việc, vào nỗi sợ của bản thân mà quên mất rằng em cũng đang đau khổ.
nắm l tay cô chặt hơn một chút.
- yêu em, Linh. chưa bao giờ hết yêu em cả. Chỉ là... kh biết cách làm thế nào để vượt qua nỗi sợ hãi của chính để yêu em một cách trọn vẹn. Cái ám ảnh đó... nó cứ như một bức tường vô hình giữa chúng ta.
Họ ngồi đó, tay trong tay, nói chuyện lâu. Kh còn những lời buộc tội, kh còn sự né tránh. Chỉ sự chân thành, sự sẻ chia, và những giọt nước mắt. Minh kể về quá trình trị liệu, về những khó khăn đang đối mặt khi đào bới lại ký ức đau buồn. Linh kể về những đêm kh ngủ, về áp lực từ mẹ chồng, về sự cô đơn gặm nhấm.
Khi cuộc gặp gần kết thúc, kh lời hứa hẹn nào về việc "quay lại như xưa" ngay lập tức. Họ biết, vết thương này quá sâu, cần thời gian để chữa lành.
- ... sẽ cố gắng.
Minh nói, giọng kiên định hơn.
- Sẽ cố gắng đối mặt với nó. Vì em. Và vì chính nữa. kh muốn con quái vật đó kiểm soát cuộc đời nữa.
- Em... em tin .
Linh khẽ đáp.
- Chúng ta... sẽ cùng nhau bước tiếp. Từng bước một. Kh vội vàng. Kh gây áp lực. Được kh ?
Minh gật đầu, siết nhẹ tay cô.
- Được. Từng bước một. Cùng nhau.
Kết thúc cuộc gặp, họ đứng dậy. Minh đưa Linh về nhà An. Trên đường , họ kh nói nhiều, nhưng kh còn sự xa cách. Sự thấu hiểu mong m đã được gieo mầm trong cuộc trò chuyện hôm nay.
Về đến nhà An, Linh bước xuống xe. Minh ngồi lại trong xe, cô. Cô mỉm cười với , một nụ cười nhẹ nhõm, pha chút buồn nhưng chân thành. Minh cũng khẽ mỉm cười đáp lại. cảm th một gánh nặng vô hình vừa được cởi bỏ, dù hành trình phía trước còn dài.
Linh bước vào nhà, An đang ngồi trên sofa xem TV. Th Linh về, An vội tắt TV, cô đầy lo lắng.
- ? và Minh...
- Tụi tớ... đã nói chuyện An.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Linh đáp, giọng vẫn hơi mệt, nhưng gương mặt cô...
An chằm chằm vào Linh. Khuôn mặt cô, lần đầu tiên sau nhiều ngày, kh còn vẻ u ám, tuyệt vọng. Khóe môi cô khẽ cong lên, một nụ cười nhẹ nhõm, như ánh nắng sau cơn mưa.
- Tớ... tớ cảm th... lẽ vẫn còn cơ hội.
Linh nói, đôi mắt cô ánh lên tia hy vọng. An nụ cười đó, nụ cười đã biến mất khỏi gương mặt Linh b lâu nay, và cô biết, dù mọi chuyện thế nào nữa, Linh của cô... cuối cùng cũng đã tìm lại được chút bình yên cho riêng .
Chương 8
Căn nhà vẫn là căn nhà cũ, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác. Kh còn sự ngột ngạt của những bí mật bị chôn vùi, hay sự lạnh lẽo của những hy vọng tan vỡ. Thay vào đó là một bầu kh khí dè dặt nhưng chất chứa sự quan tâm và cả... hy vọng. Linh kéo vali vào nhà. Minh đứng đó, cô, ánh mắt đầy phức tạp.
- Em... về .
nói, giọng khẽ khàng.
- Vâng.
Linh đáp, cô kh thẳng vào , chỉ xuống sàn nhà. Cả hai đều bối rối. Họ đã đồng ý "cùng nhau bước tiếp từng bước một", nhưng bước đầu tiên... khó khăn hơn họ nghĩ.
Chiếc vali được đặt ở góc phòng ngủ phụ. Họ chưa sẵn sàng ngủ chung giường, hay thậm chí chung phòng. Đó là một thỏa thuận kh lời, một sự thừa nhận rằng khoảng cách về thể xác và tâm hồn vẫn còn đó, cần thời gian và sự kiên nhẫn để thu hẹp lại.
Minh đều đặn gặp Bác sĩ Mai. Mỗi buổi trị liệu là một cuộc chiến. Chiến đấu với ký ức, chiến đấu với nỗi sợ hãi đã ăn sâu bám rễ. học cách nhận diện những yếu tố kích hoạt cơn hoảng loạn, học các kỹ thuật hít thở sâu để trấn tĩnh, học cách từng bước nhỏ đối diện với hình ảnh và âm th ám ảnh.
- Sẽ những lúc khó khăn, Minh. sẽ cảm th muốn bỏ cuộc. Cảm th mọi thứ quá sức. Đó là bình thường. Quan trọng là kh dừng lại.
Bác sĩ Mai nói. Minh gật đầu. biết. những đêm, giật tỉnh giấc giữa cơn ác mộng, mồ hôi túa ra như tắm, cảm giác sợ hãi bóp nghẹt lồng n.g.ự.c như cái đêm đẩy Linh ra. Nhưng giờ đây, kh còn lẩn trốn trong phòng làm việc nữa. ngồi dậy, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh, và quan trọng nhất... kh còn th ghê tởm hay sợ hãi bản thân nữa. nhận nó như một vết thương, một vết thương cần được chữa lành.
Cuộc sống của Minh và Linh dần trở lại một quỹ đạo mới. Chậm rãi. Dè dặt. Nhưng sự chân thành. Minh bắt đầu làm những ều nhỏ nhặt cho Linh. Buổi sáng, dậy sớm hơn một chút, lặng lẽ pha cho cô một cốc cà phê đặt sẵn trên bàn bếp. Buổi tối, nếu kh ca trực, sẽ về nhà ăn cơm cùng cô (dù kh khí đôi khi vẫn còn hơi căng thẳng), hoặc cùng cô dạo bộ qu c viên gần nhà.
Một lần, khi Linh đang cặm cụi chuẩn bị bài giảng cho ngày mai, Minh mang vào một cốc sữa ấm.
- Em uống . Thức khuya kh tốt.
đặt cốc sữa xuống bàn cô, kh nói nhiều lời. Linh ngẩng đầu lên . Ánh mắt kh còn né tránh, chỉ sự quan tâm thật lòng. Cô khẽ mỉm cười.
- Cảm ơn .
Nụ cười của cô nhẹ, nhưng đủ làm Minh cảm th ấm áp. đứng lại một lúc, khẽ nói.
- Em cứ làm việc . ... vào phòng đọc sách đây.
quay . Linh theo bóng lưng , cốc sữa ấm bốc hơi nghi ngút. Những hành động nhỏ bé đó... nó nói lên nhiều ều hơn vạn lời nói hoa mỹ. Nó nói rằng đang cố gắng. đang muốn kết nối lại.
Linh cũng thay đổi. Cô kh còn nhắc đến chuyện con cái nữa. Kh gây áp lực cho , hay cho chính . Cô tập trung vào c việc, vào những sở thích mới, và quan trọng nhất, cô tập trung vào việc hỗ trợ Minh. Cô kh hỏi han quá nhiều về những buổi trị liệu của (vì cô biết nó khó khăn), nhưng cô luôn ở đó, bằng sự kiên nhẫn, bằng sự thấu hiểu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.