Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Tôi Sợ Quan Hệ

Chương 9:

Chương trước Chương sau

" yêu, hôm nay trời mưa to lắm. Em ngồi trong lớp mà cứ nghĩ đến . Kh biết giờ này đang làm gì? nhớ em kh? Em nhớ nhiều lắm. Em chỉ mong hết tuần để được gặp , được ôm vào lòng."

Minh đọc từng dòng, từng chữ. Giọng văn đầy yêu thương và mong nhớ của cô ngày cứa vào tim . đã cô. đã tình yêu chân thành đến thế. Vậy mà lại... lại để nỗi sợ hãi của bản thân phá hủy tất cả. đã vô tâm đến mức nào trong thời gian qua? đã đẩy cô ra xa như thế nào? xứng đáng với tình yêu của cô kh? Khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn và hối hận. úp mặt vào lòng bàn tay, cảm th thật tồi tệ.

Điện thoại của Linh rung lên. Màn hình sáng đèn trong bóng tối. Tin n từ Minh vẫn còn đó. " xin lỗi." Cô vẫn chưa trả lời. Cô dòng chữ đó thật lâu. Nghĩ về Minh, nghĩ về căn nhà cũ, nghĩ về bó hoa ly trắng muốt. Nghĩ về những gì Bác sĩ Mai thể đã nói với .

Một ý nghĩ chợt lóe lên. đang cố gắng. đang vật lộn với con quái vật trong . lẽ... lẽ cô nên cho một cơ hội. Cho cả hai một cơ hội. Kh để quay lại như cũ ngay lập tức, mà là để bắt đầu lại. Từng bước một.

Cô mở khóa ện thoại. Ngón tay lướt nh trên bàn phím. Gửi.

` đang ở đâu?`

Câu hỏi ngắn gọn, kh trách móc, kh giận hờn, chỉ là một sự thăm dò, một cánh cửa hé mở. Cô nằm xuống giường, siết chặt ện thoại trong tay. Dù Minh trả lời thế nào nữa... lẽ mọi thứ sẽ bắt đầu thay đổi từ khoảnh khắc này.

Chương 7

Minh và Linh gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ khuất trong con hẻm yên tĩnh. Kh gian trầm lắng, ánh đèn vàng dịu nhẹ và tiếng nhạc kh lời khe khẽ. Họ chọn một bàn ở góc khuất, tránh xa những ánh mắt tò mò. Kh khí ban đầu đặc quánh sự gượng gạo và xa cách. Linh ngồi đối diện Minh, hai tay đặt trên bàn, siết chặt vào nhau. Minh cúi đầu vào cốc cà phê đen đặc, kh dám thẳng vào cô. Khoảng trống giữa họ kh chỉ là chiếc bàn, mà còn là cả một vực sâu của những tổn thương và hiểu lầm.

Minh hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cuối cùng cũng chạm vào mắt Linh, nhưng vẫn còn chút né tránh và sợ hãi.

- Em... Em đến .

Giọng khàn khàn, hơi run run.

- Vâng. ... muốn nói chuyện gì?

Linh đáp, giọng cô vẫn còn nét dè dặt, phòng thủ.

Minh lại im lặng một lúc, như đang tìm từ ngữ thích hợp. đưa tay lên xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và dằn vặt.

- ... xin lỗi vì chuyện đêm hôm đó. ... kh cố ý làm em sợ.

- Em kh sợ. Em... em chỉ đau lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-so-quan-he/chuong-9.html.]

Linh nói, giọng cô mềm một chút, nhưng vẫn chất chứa nỗi buồn.

- biết. xin lỗi vì đã để em chịu đựng một suốt thời gian qua. ... đã tồi tệ.

Minh nói, giọng đầy sự hối hận. dừng lại một chút, l hết can đảm, thẳng vào cô.

- đã... đã bắt đầu gặp bác sĩ tâm lý. ... cần sự giúp đỡ.

Linh ngạc nhiên . Đi trị liệu tâm lý? Cô kh ngờ lại quyết định nh đến vậy. Một tia hy vọng mong m lóe lên trong lòng cô.

- Bác sĩ nói... vấn đề của liên quan đến một ám ảnh từ quá khứ. Một sự kiện... kinh khủng mà đã chứng kiến khi còn nhỏ. Ở... ở cái căn nhà cũ đó.

Minh bắt đầu kể, giọng nói ban đầu còn ngập ngừng, nhưng dần dần, những ký ức đau đớn như được mở khóa. kh nói về những chi tiết m.á.u me hay hình ảnh cụ thể, nhưng mô tả về cảm giác.

- Em chỉ là một đứa trẻ... đứng đó... kh hiểu gì hết. Chỉ th tiếng la hét... sự đau đớn... sự hỗn loạn... và... và cái chết. Nó... nó quá sức chịu đựng của một đứa bé. Nó khắc sâu vào tâm trí .

nói, giọng như quay trở lại thời ểm của một đứa trẻ hoảng sợ.

- sau này... cái ký ức đó... nó cứ gắn chặt với những thứ liên quan đến sinh nở, đến sự gần gũi thể xác. Như một cơ chế phòng vệ... cơ thể tự động phản ứng lại bằng sự sợ hãi tột độ mỗi khi đối diện với nó. ... kh kiểm soát được. Nó là... một nỗi sợ hãi vô hình.

Minh nhắm mắt lại một thoáng, như đang cố gắng đẩy lùi hình ảnh đáng sợ đang hiện về.

- là bác sĩ phụ sản... tiếp xúc với việc sinh nở hàng ngày. Nhưng ều đó kh làm nỗi sợ biến mất. Ngược lại... đôi khi nó còn tồi tệ hơn. Đặc biệt là... với em.

mở mắt ra, Linh, ánh mắt phức tạp.

- Càng yêu em... càng muốn gần em... thì nỗi sợ đó lại càng lớn. Vì nó gắn với cái chết... cái đau đớn tột cùng... sợ... sợ cái cảnh tượng đó sẽ lặp lại... sợ kh bảo vệ được yêu thương. biết nó là vô lý. là bác sĩ! Nhưng lý trí kh tg nổi con quái vật trong đầu .

Linh ngồi đó, lắng nghe từng lời nói. Nước mắt cô trào ra từ lúc nào kh hay, lăn dài trên má. Lần đầu tiên, cô thực sự hiểu. Hiểu được gánh nặng mà đàn trước mặt cô đã mang vác một suốt bao nhiêu năm. Cái sự né tránh, sự xa lánh của kh hết yêu cô, mà là vì đang vật lộn với một nỗi sợ hãi khủng khiếp. Cô , ánh mắt kh còn sự trách móc hay tổn thương, chỉ còn sự thấu hiểu và cả nỗi xót xa.

- Em... em đã nghĩ... nghĩ kh còn yêu em nữa. Nghĩ rằng em đã làm gì sai... Nghĩ rằng em kh đủ tốt... kh đủ hấp dẫn...

Linh nói, giọng cô nghẹn lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...