Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Tôi Sợ Quan Hệ

Chương 5:

Chương trước Chương sau

Cô ngẩng đầu lên cánh cửa phòng làm việc khóa chặt, căn nhà yên tĩnh đến đáng sợ. Tựa như... mọi nỗ lực của cô đều vô ích. Tựa như... cái vấn đề này quá lớn, quá sâu sắc, kh tình yêu hay sự thấu hiểu của cô thể chạm tới. Cô cảm th đang đứng bên bờ vực, và cuộc hôn nhân này... dường như đã đến hồi kết. Kh còn lối thoát nào nữa. Chỉ còn lại sự vỡ nát.

Chương 4

Sáng hôm sau, kh khí trong căn nhà nặng nề như được đúc bằng chì. Minh bước ra khỏi phòng làm việc, đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt hằn lên sự hối hận và mệt mỏi tột độ. th Linh đang ngồi thu trên sofa, im lặng, nhưng kh dám đến gần hay nói bất cứ ều gì. Căn phòng vẫn còn vương lại dư âm của cơn hoảng loạn đêm qua, như một vết sẹo vô hình khắc sâu vào kh gian.

Linh kh nói một lời nào với Minh. Cô vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, bắt đầu gấp gọn quần áo của một cách máy móc, lặng lẽ. Cô chọn những món đồ đơn giản nhất, như đang gói ghém một phần cuộc đời lại. Mỗi lần đặt một món đồ vào vali, trái tim cô lại thắt lại một nhịp. Cô cảm th đang đóng gói cả những hy vọng và ước mơ về ngôi nhà này, về gia đình này.

Điện thoại reo vang. Là An. Linh hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh khi trả lời.

- Alo, An à.

- ? Tối qua chuyện gì à? Giọng nghe kh ổn.

Giọng An đầy lo lắng. Linh mím môi.

- Tớ... Tớ kh . Chỉ là...

Cô ngập ngừng, quyết định. Cô kh thể giữ bí mật này một được nữa.

- An à, tớ... tớ sẽ tạm thời chuyển ra ngoài một thời gian. Tớ... tớ cần kh gian để suy nghĩ.

- Cái gì? Chuyển ra ngoài á? chuyện gì nghiêm trọng vậy Linh? nói cho tớ nghe .

Linh kể lại, giọng cô nghẹn lại từng đợt khi mô tả lại cơn hoảng loạn của Minh đêm qua, sự sợ hãi tột độ của khi cô chạm vào, những lời lẩm bẩm đứt quãng, và cả câu chuyện về căn nhà cũ mà cô tìm hiểu được. An lắng nghe trong im lặng, thỉnh thoảng mới thốt lên một tiếng kinh ngạc hoặc đau xót.

- Tớ kh biết làm nữa, An. Vấn đề của ... nó quá lớn. Tớ cảm th bất lực. Tớ... tớ kh thể cứ ở đây chịu đựng sự né tránh và tổn thương này được nữa. Tớ cần thời gian.

- Tớ hiểu . Đến nhà tớ . Lúc nào cũng được. Cứ coi như nhà vậy. Tớ luôn ở đây vì , nhớ nhé.

Giọng An ấm áp, như một cái phao cứu sinh trong cơn bão lòng của Linh.

- Cảm ơn , An. Cảm ơn nhiều lắm.

Linh cúp máy, nước mắt lại lăn dài. Cô đóng khóa vali lại, kéo nó ra khỏi phòng ngủ.

Vừa đúng lúc đó, tiếng chu cửa vang lên dồn dập, tiếp theo là tiếng mở cửa. Mẹ Minh bước vào nhà, gương mặt cau , vẻ giận dữ hiện rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-so-quan-he/chuong-5.html.]

- Hai đứa bây làm cái trò gì vậy hả?

Bà kh nói kh rằng, thẳng vào phòng khách, ánh mắt dừng lại ở chiếc vali Linh đang cầm.

- Cô làm cái gì đ? Đang định đâu?

Bà chất vấn, giọng ệu đầy gay gắt.

- Dạ... con chào mẹ. Con... con định tạm thời về nhà bạn ở vài hôm ạ.

Linh cố giữ bình tĩnh, đáp lời.

- Về nhà bạn á? Ở cái cái nhà này ấm êm kh ở lại bụi à? Cô giận dỗi cái gì? Hay là... cô ý định gì khác?

Mẹ Minh cô đầy nghi ngờ, giọng ệu chuyển sang mỉa mai, cay nghiệt.

- nghe nói cô dạo này kh lo gì chuyện con cái, cứ đâu lăng nhăng thì ? còn kh biết cách giữ chồng? Để Minh nhà cứ ủ dột ra đ?

Lời nói của bà như những nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào trái tim Linh. Bà đang đổ lỗi cho cô? Bà đang nói những lời cay độc như vậy ?

- Mẹ ơi... kh như mẹ nghĩ đâu ạ. Con và Minh... đang vấn đề cần thời gian để giải quyết ạ.

Linh cố gắng giải thích, giọng run run vì uất ức.

- Vấn đề cái gì? th vấn đề là ở cô đ! Cứ đòi hỏi cái gì kh đâu! Minh nhà làm vất vả cả ngày, về nhà chỉ muốn yên tĩnh nghỉ ngơi, cô lại cứ bày trò, dằn dỗi này nọ! Phụ nữ khéo léo giữ chồng, biết vun vén cho gia đình chứ! Hay tại cô kh biết cách làm cho nó vui vẻ?

Bà nói, giọng ệu ngày càng cao và gay gắt, chỉ trích Linh kh ngừng. Từng lời, từng chữ của bà đều xát muối vào vết thương lòng của Linh, khiến cô cảm th như đang bị ph trần, bị sỉ nhục một cách tàn nhẫn ngay trong chính ngôi nhà của .

Minh từ lúc nào đã đứng ở cửa phòng làm việc, nghe hết cuộc nói chuyện. Vẻ mặt lộ rõ sự bối rối, khó xử. mẹ, Linh, đôi mắt đầy mâu thuẫn.

- Mẹ à... chuyện này... kh như mẹ nói đâu...

ngập ngừng lên tiếng, giọng khẽ, yếu ớt.

- Con và Linh... tụi con...

chỉ nói được vậy, im bặt. kh bước tới, kh đứng c trước mặt Linh, kh bảo vệ cô một cách dứt khoát. Sự ngập ngừng, sự im lặng và kh hành động của trong khoảnh khắc đó là giọt nước tràn ly đối với Linh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...