Chồng Tôi Sợ Quan Hệ
Chương 4:
Cô đang lẩn quẩn trong mớ suy nghĩ thì nghe tiếng khụ khụ từ phía bụi cây gần đó. Một bà cụ tóc bạc phơ, dáng nhỏ thó, đang lúi húi nhổ cỏ. Bà ngẩng đầu lên Linh bằng đôi mắt dò xét.
- Cô tìm ai đ?
Linh hơi giật , vội vàng mỉm cười.
- Dạ... con chỉ ngang qua thôi ạ. Th căn nhà này cũ quá nên... tò mò một chút.
Bà cụ căn nhà, lại Linh, giọng chậm rãi, mang theo sự mệt mỏi của tuổi già.
- Căn nhà này... cũ lắm . Bỏ hoang cũng ngót nghét hai mươi năm chứ. Từ sau cái bận ...
- Cái bận nào ạ?
Linh khẽ hỏi, tim đập mạnh hơn.
- Thì cái bận... kh may mắn . Vụ tai nạn sinh nở kinh khủng. Bà ... khổ thân, kh qua khỏi. Đứa bé thì... suýt nữa cũng kh giữ được. Mà tội nhất là thằng bé con. Nó... nó chứng kiến hết.
Giọng bà cụ ngập ngừng, hạ thấp xuống như đang kể chuyện ma.
- Khổ thân thằng bé, còn bé tí teo đã cảnh tượng kinh hoàng như thế. Từ sau cái bận ... nhà nó cũng bỏ biệt xứ luôn. Chắc ám ảnh lắm. Tội nghiệp.
Ám ảnh. Hai mươi năm trước. Tai nạn sinh nở kinh hoàng. bé chứng kiến. Những từ khóa này đập vào đầu Linh, liên kết với nhau tạo thành một bức tr mơ hồ nhưng đầy rẫy nỗi sợ hãi. Hai mươi năm trước... chính là khoảng thời gian Minh còn là một bé. Căn nhà cũ kỹ... chính là cái địa ểm trong tin n. Cái bi kịch sinh nở... chính là thứ mà Minh đã lẩm bẩm trong cơn hoảng loạn đêm qua.
Linh cảm th như một dòng ện chạy dọc sống lưng. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, khẽ cảm ơn bà cụ vội vã rời . Cô kh dám nán lại lâu hơn, sợ rằng sẽ bị cái kh khí nặng nề ở đó nhấn chìm. Trên đường về, những lời bà cụ hàng xóm cứ lặp lặp lại trong đầu cô. Vết sẹo tâm lý của Minh... lẽ bắt chính nơi này. Một bi kịch đã xảy ra, và một đứa trẻ vô tội đã chứng kiến nó, găm vào tâm hồn non nớt một nỗi sợ hãi khủng khiếp.
Trở về nhà, Linh ngồi lặng lẽ trong phòng khách. Cô căn nhà quen thuộc, những đồ vật gợi nhớ đến Minh, và cảm th sự thấu hiểu mong m vừa nhen nhóm trong lòng lại bị thay thế bởi một nỗi đau và sự bất lực mới. Cô đã biết được của nỗi sợ hãi đó, nhưng biết thì ? Cô thể làm gì để chữa lành vết thương đã ăn sâu vào tâm hồn suốt hai mươi năm qua?
Cô đồng hồ. Sắp đến giờ Minh về. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô. lẽ... lẽ đã đến lúc kh thể né tránh nữa. Cô đối diện, và cũng vậy. Biết đâu... biết đâu sự thấu hiểu của cô thể kéo ra khỏi vỏ bọc sợ hãi đó?
Cô đứng dậy, vào bếp. Nấu một bữa tối đặc biệt. Là những món thích, nhưng lần này được làm bằng tất cả sự chân thành và mong đợi. Cô chọn một chiếc váy mà từng khen cô mặc đẹp, trang ểm nhẹ nhàng, cố gắng tạo ra một kh khí thân mật, gần gũi nhất thể. Cô hy vọng, chỉ một chút thôi, rằng sự cố gắng của cô, sự thấu hiểu của cô, thể phá vỡ bức tường vô hình giữa họ.
Minh về nhà, ngạc nhiên th kh khí khác lạ. Bàn ăn được bày biện lãng mạn, Linh ngồi đó, mỉm cười . Nụ cười của cô gì đó khác mọi ngày, vừa dịu dàng vừa ẩn chứa sự lo lắng. cảm th bối rối, lúng túng.
Bữa tối trôi qua trong sự im lặng, nhưng kh còn gượng gạo như lần trước. Lần này là sự im lặng chứa đựng những suy nghĩ, những cảm xúc phức tạp mà cả hai đều kh dám nói ra. Linh Minh, ánh mắt đầy yêu thương và cả sự xót xa. gầy nhiều quá, quầng thâm dưới mắt ngày càng rõ. Ánh mắt vẫn né tránh cô, nhưng cô cảm nhận được sự căng thẳng ngầm trong từng thớ thịt trên .
Ăn xong, Linh kh dọn dẹp vội. Cô đứng dậy, đến bên Minh đang ngồi trên sofa. Cô quỳ xuống trước mặt , nhẹ nhàng nắm l tay . Lòng bàn tay lạnh ngắt, hơi ẩm ướt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-so-quan-he/chuong-4.html.]
- này...
Giọng cô khẽ, dịu dàng.
- Em... em biết... đang chuyện gì đó. Một chuyện khó khăn. Một ám ảnh... từ lâu .
Minh đột ngột cứng lại. Ánh mắt cuối cùng cũng vào cô, nhưng đầy vẻ hoảng loạn.
- Em... em nói gì vậy?
- Em đã . Đến cái địa ểm trong tin n của . Em đã nói chuyện với ở đó. Em biết... biết chuyện gì đã xảy ra .
Linh thẳng vào mắt , cố gắng truyền tải sự thấu hiểu và tình yêu của qua ánh mắt.
- à... Em biết đã chịu đựng một chuyện kinh khủng như thế nào. Em biết nỗi sợ đó lớn đến mức nào. Nhưng... ơi... kh cần một chịu đựng nó nữa. Em ở đây. Em là vợ . Chúng ta thể... cùng nhau đối mặt mà. ... hãy chia sẻ với em . Đừng đẩy em ra nữa. Đừng sợ em.
Cô nhẹ nhàng vòng tay ôm l , áp má vào cánh tay . Cô cảm nhận cơ thể run lên bần bật dưới cái chạm của cô.
Ngay lập tức, một cơn hoảng loạn dữ dội ập đến với Minh. thở dốc, tiếng hít vào, thở ra gấp gáp, hổn hển như c.h.ế.t đuối. Cả co rúm lại, run rẩy kh kiểm soát được. Tim đập ên loạn trong lồng ngực, mạnh đến mức Linh cũng cảm nhận rõ qua cái ôm.
- Kh! Đừng! Đừng chạm vào !
gào lên một tiếng, giọng khàn đặc, ánh mắt mở to đầy kinh hoàng, như đang th một thứ gì đó khủng khiếp lắm, kh là cô. đẩy Linh ra một cách mạnh bạo, khiến cô ngã chúi về phía sau.
- Máu... Tiếng hét... Kh! Dừng lại ! Đừng!
Minh ôm l đầu, lùi lại phía sau, lẩm bẩm những từ ngữ đứt quãng, vô nghĩa, như thể đang quay trở lại cái đêm kinh hoàng năm xưa, đối diện với những âm th, hình ảnh ám ảnh nhất trong ký ức. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, mặt trắng bệch, đôi môi tím tái. như một con thú bị dồn vào chân tường, chỉ muốn chạy trốn khỏi mọi thứ xung qu, kể cả cô.
- Minh! vậy? Bình tĩnh lại !
Linh loạng choạng đứng dậy, định bước tới gần .
- TRÁNH RA! ĐỪNG ĐẾN GẦN TÔI!
Minh gầm lên, giọng nói kh còn là của Minh mà là của một đang chìm trong cơn ác mộng tột độ. quay , lao nh về phía phòng làm việc và sập cửa lại, tiếng khóa cửa chốt lại vang lên lạnh lẽo trong kh gian tĩnh mịch.
Linh đứng sững sờ tại chỗ. Cả cô run lên vì sợ hãi và đau đớn. Cô cánh cửa đóng chặt trước mặt, khoảng trống mà vừa bỏ lại. Cảnh tượng vừa ... nó kh còn là sự né tránh hay vô cảm nữa. Đó là sự sợ hãi tột độ, là một nỗi đau tâm lý quá lớn mà cô chưa từng nghĩ tới.
Cô gục xuống sàn nhà, nơi cách đó vài giây vừa đẩy cô ra. Cái lạnh lẽo của sàn nhà thấm vào da thịt, nhưng kh lạnh bằng sự trống rỗng và tuyệt vọng đang xâm chiếm trái tim cô. Tiếng nức nở vỡ òa, cô khóc, khóc nức nở, khóc đến lạc giọng. Cô đã cố gắng, đã thấu hiểu, đã mở lòng, nhưng tất cả chỉ đổi lại bằng sự hoảng loạn và sự từ chối phũ phàng từ chính chồng của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.