Chồng Tôi Sợ Quan Hệ
Chương 7:
ngồi im lặng, bức ảnh. cái bóng dáng nhỏ bé của chính ngày xưa. đã chạy trốn nó suốt bao nhiêu năm. Né tránh sự thật, chôn vùi ký ức, cố gắng sống như một bình thường. Nhưng giờ đây, nó đã quay trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đe dọa cướp tất cả những gì yêu quý. Cướp Linh.
Đột nhiên, cảm th một thôi thúc mãnh liệt. kh thể tiếp tục thế này được nữa. Kh thể tiếp tục né tránh. đối mặt. Đối mặt với chính nỗi sợ hãi của . với tay l ện thoại, lục tìm d bạ. cần sự giúp đỡ. Sự giúp đỡ chuyên nghiệp.
dừng lại ở một cái tên. Bác sĩ Mai. Đồng nghiệp cũ ở khoa tâm lý, hơn vài tuổi, là một phụ nữ ềm đạm và đáng tin cậy. do dự một chút, nhấn nút gọi.
- Alo, bác sĩ Mai đ ạ? Em là Minh ở khoa sản đây.
- À, Minh à. chuyện gì vậy ? Giọng nghe lạ thế?
Giọng bác sĩ Mai từ đầu dây bên kia mực ôn tồn. Minh hít sâu một hơi.
- Dạ... em... em chút chuyện cần nói chuyện khẩn cấp với chị ạ. Chị... chị thể gặp em bây giờ được kh?
nói, giọng hơi run run, như thể đang cầu xin.
Trong khi Minh đang chìm trong nỗi sợ hãi và bắt đầu tìm kiếm lối thoát, Linh lại đang cố gắng từng chút một để xây dựng lại cuộc sống của . Cô đang ở nhà An. Căn phòng nhỏ của An ấm cúng và quen thuộc, khiến Linh cảm th bớt lạc lõng hơn. Cô bắt đầu dạy trở lại. Đứng trên bục giảng, những gương mặt ngây thơ, những ánh mắt sáng ngời của học trò, cô cảm th một chút bình yên hiếm hoi. Những đứa trẻ... chúng vẫn đáng yêu như vậy, vẫn tràn đầy năng lượng như vậy. Chúng khiến cô nhớ lại lý do tại cô yêu nghề giáo, lý do tại cô khao khát con đến thế. Nhưng giờ đây, cô kh còn chỉ chúng với nỗi khao khát cháy bỏng nữa. Cô chúng với sự trân trọng, với tình yêu thương vô ều kiện.
An luôn ở bên cạnh cô, động viên cô từng chút một.
- xem kìa. Dù thế nào nữa, vẫn sống tốt cho chính đã chứ. Đừng để bất cứ ai, hay bất cứ chuyện gì làm đánh mất bản thân. Yêu l trước đã, Linh.
An nói, giọng chân thành. Cô kéo Linh tập yoga, đăng ký cho cô một lớp vẽ tr buổi tối.
- Thử . Biết đâu lại phát hiện ra một ều gì đó mới mẻ về bản thân. Hoặc đơn giản là thêm những niềm vui nhỏ khác ngoài những chuyện khiến buồn lòng.
Linh nghe lời An. Cô bắt đầu tập yoga, cảm nhận cơ thể dẻo dai hơn một chút sau mỗi buổi tập, tâm trí cũng bớt căng thẳng hơn. Cô cầm cọ vẽ, những mảng màu sắc tươi sáng dần lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô. Dù nỗi đau vẫn còn đó, vết thương vẫn âm ỉ, nhưng cô kh còn tuyệt vọng như đêm hôm trước nữa. Cô đang học cách thở lại, học cách tìm lại chính .
Minh ngồi đối diện Bác sĩ Mai trong phòng khám riêng của bà. Kh gian yên tĩnh, ánh đèn dịu nhẹ. Bác sĩ Mai với ánh mắt kiên nhẫn và thấu hiểu.
- nói là chuyện khẩn cấp. chuyện gì thế, Minh? Cứ bình tĩnh, từ từ nói thôi.
Minh cảm th cổ họng khô khốc. siết chặt hai bàn tay đặt trên đầu gối. Nói ra ều này... thật khó khăn.
- Em... em cảm th... căng thẳng lắm chị ạ. Dạo này áp lực c việc lớn quá. Các ca mổ phức tạp, ... chuyện gia đình nữa.
bắt đầu bằng cách nói chung chung, cố gắng che giấu vấn đề thực sự.
Bác sĩ Mai kh ngắt lời . Bà chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu.
- Căng thẳng c việc là ều khó tránh khỏi, đặc biệt là với tính chất c việc của . Còn chuyện gia đình... vấn đề gì cụ thể mà muốn chia sẻ kh?
Bà hỏi một cách nhẹ nhàng, gợi mở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-so-quan-he/chuong-7.html.]
Minh do dự một lúc lâu. đấu tr nội tâm dữ dội. nên nói kh? Nói ra liệu ai hiểu? Hay họ sẽ như một kẻ ên? Nhưng nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Linh khi cô rời . Nhớ lại cái run rẩy kh kiểm soát được của chính trong phòng mổ. kh thể tiếp tục sống trong nỗi sợ hãi này được nữa. Vì Linh. Vì chính .
- Em... em nghĩ vấn đề kh chỉ là căng thẳng c việc ạ. Nó... nó sâu hơn thế. Nó liên quan đến... một sự kiện. Một sự kiện... khủng khiếp mà em từng chứng kiến. Khi em còn nhỏ.
nói, giọng khẽ, như thể sợ rằng nói to lên sẽ làm cái ký ức đáng sợ kia vỡ vụn ra. xuống sàn nhà, tránh ánh mắt của Bác sĩ Mai.
- Một sự kiện khủng khiếp... liên quan đến sinh nở?
Bác sĩ Mai khẽ hỏi, giọng vẫn ềm tĩnh, nhưng một chút tinh ý trong đó.
Minh giật , ngẩng đầu lên bà. Làm bà biết?
- Vâng... đúng vậy ạ. Nó... nó xảy ra ở nhà. Em... em đã ở đó. Em đã th hết...
bắt đầu kể, những lời nói đứt quãng, rời rạc, như thể đang mò mẫm trong bóng tối ký ức. kh sâu vào chi tiết cụ thể của cảnh tượng, chỉ mô tả cảm giác sợ hãi tột độ của một đứa trẻ, sự bất lực, tiếng la hét, và hình ảnh... hình ảnh đáng sợ đó.
Bác sĩ Mai lắng nghe, kh ngắt lời, kh phán xét. Bà ghi chép vào cuốn sổ tay, những dòng chữ nh và chính xác. Bà nhận ra đây kh chỉ là căng thẳng th thường. Đây là một vết thương tâm lý sâu sắc, một ám ảnh đã ăn sâu vào tiềm thức, chi phối hành vi và cảm xúc của Minh suốt bao nhiêu năm qua mà kh hề hay biết. Bà biết rằng đây sẽ là một hành trình trị liệu dài và khó khăn. Kh chỉ cần kỹ năng chuyên môn, mà còn cần nhiều sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Nhưng ít nhất... Minh đã bước bước đầu tiên. đã quyết định đối mặt.
Chương 6
Kh gian phòng khám riêng của Bác sĩ Mai tĩnh lặng đến lạ lùng, đối lập hoàn toàn với cơn bão đang càn quét trong tâm trí Minh. Ánh đèn dịu nhẹ, ghế sofa êm ái, nhưng Minh ngồi đó, cả căng cứng. Bác sĩ Mai , ánh mắt kiên nhẫn và kh phán xét.
- Chúng ta tiếp tục được chứ, Minh? Tuần trước nhắc đến một sự kiện kinh khủng từ khi còn nhỏ. thể chia sẻ thêm về nó kh?
Giọng bà nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ một thứ gì đó mỏng m. Minh siết chặt bàn tay đặt trên đầu gối. cảm th một sự kháng cự dữ dội bên trong. Một phần của muốn chạy trốn ngay lập tức, muốn lờ , muốn giả vờ như chưa từng gì xảy ra. Nhưng lại nhớ đến Linh, nhớ đến ánh mắt đau khổ của cô khi đẩy cô ra.
- Em... em kh muốn nhớ lại... Nó... đáng sợ lắm.
Giọng run rẩy, khàn đặc.
- biết. Nhưng đôi khi, để chữa lành vết thương, chúng ta đủ dũng cảm để vào nó. Hãy cứ nói những gì nhớ được. Kh cần chi tiết quá nếu chưa sẵn sàng.
Bác sĩ Mai động viên. Minh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại. Hình ảnh... lại hiện về. Kh mời mà đến.
"Tiếng hét... tiếng la hét xé lòng... ở trong nhà... căn nhà cũ kỹ đó... tối om... mùi m.á.u t... mùi sợ hãi..."
run lên bần bật.
" phụ nữ... bà ... mặt mũi đau đớn... mồ hôi nhễ nhại... tiếng rên la... kh ngừng... cái gì đó... máu... nhiều máu..."
Cơ thể Minh co rúm lại, như một đứa trẻ đang cố gắng thu thoát khỏi thế giới.
"Em... em đứng đó... em chỉ là một đứa trẻ... em kh hiểu gì hết... nhưng em sợ... sợ lắm... cái cảnh tượng đó... nó cứ ám ảnh em..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.