Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Tôi Sợ Quan Hệ

Chương 8:

Chương trước Chương sau

Giọng lẩm bẩm, đứt quãng, lạc vào miền ký ức đen tối.

"... cái hình ảnh đó... nó gắn liền với nhau... tiếng la hét... máu... và... và cái việc... cái việc sinh nở... cái việc tạo ra một đứa bé..."

mở mắt ra, ánh mắt đầy hoảng loạn.

- Cứ mỗi lần... cứ mỗi lần gần gũi ai đó... hoặc th cảnh sinh nở... cái ký ức đó lại hiện về... nó như một bộ phim kinh dị... Em... em cảm th như bị nhấn chìm... sợ hãi... ghê tởm... kh kiểm soát được. Em... em biết nó vô lý... em là bác sĩ... em quen với máu, với sinh nở... nhưng kh... nỗi sợ hãi này... nó kh liên quan đến lý trí. Nó... nó sâu hơn thế. Nó là... một con quái vật trong đầu em.

nói, cuối cùng cũng thốt ra được một phần sự thật. Bác sĩ Mai lắng nghe một cách chăm chú, ghi chép cẩn thận.

- đang mô tả đúng về cơ chế của một ám ảnh tâm lý sau trauma. Cái sự kiện chứng kiến khi còn nhỏ đã tạo ra một 'vết sẹo' trong tiềm thức. Bộ não của , để bảo vệ khỏi cảm giác sợ hãi tột độ đó, đã gắn nó với những khái niệm liên quan như sự thân mật hay sinh nở. Giờ đây, bất cứ khi nào đối diện với những khái niệm đó, ký ức trauma bị kích hoạt, kéo theo tất cả những cảm xúc tiêu cực, hoảng loạn, sợ hãi như ngày xưa.

Bà giải thích, giọng ềm đạm nhưng Minh cảm nhận được sự đồng cảm trong đó.

- Việc né tránh sự gần gũi với vợ... việc cảm th sợ hãi khi th em bé sơ sinh... đó kh là lỗi của . Đó là phản ứng tự nhiên của một cơ thể và tâm trí đã bị tổn thương. Nhưng việc tìm đến đây hôm nay... đó là bước dũng cảm nhất. đã quyết định đối mặt.

Minh im lặng. Đối mặt... , đã quyết định đối mặt. Vì kh muốn tiếp tục sống trong bóng tối đó nữa. Vì kh muốn mất Linh.

Cùng lúc đó, tại trường học, Linh đang sắp xếp lại bàn làm việc sau giờ tan học. Tiếng chu cửa lớp khẽ vang lên. Một nhân viên giao hàng đứng đó, tay ôm một bó hoa lớn.

- Chị Nguyễn Thùy Linh ạ? hoa gửi cho chị ạ.

Linh ngạc nhiên. Hoa cho cô ư? Từ ai?

- Vâng, là Linh. Nhưng... ai gửi vậy ?

- Dạ, kh tên gửi trên thiệp ạ. Chỉ ghi "Gửi Linh".

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

giao hàng đáp. Linh nhận l bó hoa. Những đóa hoa ly trắng muốt, xen lẫn vài cành baby nhỏ li ti. Là loại hoa cô yêu thích nhất. Cô ngỡ ngàng bó hoa. Minh... là Minh ? biết cô thích loại hoa này. Nhưng... lại kh ghi tên?

Cô ôm bó hoa vào lòng, hít nhẹ mùi hương thoang thoảng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, pha lẫn sự bối rối và mâu thuẫn. Cô vẫn còn giận, còn đau vì những gì đã xảy ra. Nhưng bó hoa này... nó như một tín hiệu. Một sự xin lỗi thầm lặng? Hay là một lời nhắc nhở về những ều đẹp đẽ từng giữa họ?

Điện thoại trong túi quần rung lên. Một tin n. Từ Minh.

Linh do dự một lúc lâu. Ngón tay cô lướt trên màn hình nhưng kh dám mở ra. Cô hít sâu một hơi, như l hết can đảm. cô nhấn vào tin n.

Chỉ vỏn vẹn hai từ.

` xin lỗi.`

Linh chằm chằm vào dòng chữ đó. Mắt cô nhòe . Nước mắt bất giác trào ra, lăn dài trên má. Xin lỗi? Chỉ hai từ đó thôi ? Hai từ đó đủ để xóa nhòa tất cả nỗi đau, sự cô đơn, sự tổn thương mà cô đã chịu đựng b lâu nay kh? đủ để hàn gắn những vết rạn nứt trong cuộc hôn nhân của họ kh?

Cô muốn trả lời. Muốn hét lên. Muốn khóc thật to. Muốn hỏi tại , tại lại hành động như vậy, tại lại để cô một gánh chịu tất cả. Nhưng cô lại nhớ đến cảnh tượng lên cơn hoảng loạn đêm đó. Nhớ đến câu chuyện về căn nhà cũ. Nhớ đến cái biểu cảm đáng sợ trên gương mặt . Cô biết vấn đề của kh đơn giản chỉ là "xin lỗi" là xong.

Cô đặt ện thoại xuống, bó hoa trên bàn. Tươi đẹp. Nhưng liệu che lấp được những tàn tro bên dưới kh? Cô cảm th mâu thuẫn. Một phần trong cô vẫn còn yêu , vẫn còn hy vọng. Một phần khác lại sợ hãi, sợ lặp lại những tổn thương. Cô nên làm gì bây giờ?

Bác sĩ Mai vẫn đang giải thích về quá trình trị liệu.

- Việc chữa lành trauma cần thời gian, Minh. Sẽ những lúc khó khăn, những lúc cảm th muốn bỏ cuộc. Nhưng hãy nhớ lý do tại bắt đầu. Vì chính , và vì yêu thương. đã bước bước đầu tiên . Đó là ều quan trọng nhất.

Minh gật đầu. biết sẽ khó khăn. khó khăn. Nhưng sẽ cố gắng. kh thể tiếp tục chạy trốn được nữa.

Đêm đó, Minh trở về căn nhà trống vắng. bước vào phòng ngủ. Căn phòng mà đã né tránh b lâu nay. Mọi thứ vẫn y nguyên. Mùi hương thoang thoảng của Linh vẫn còn vương vấn trên chiếc gối. ngồi xuống mép giường, vào khoảng trống bên cạnh . Sự trống rỗng này... nó khủng khiếp hơn bất cứ cơn hoảng loạn nào. nhớ Linh da diết. Nhớ tiếng cười của cô, nhớ cái cách cô ôm , nhớ cả cái cách cô cằn nhằn khi về muộn. Tất cả những ều nhỏ nhặt đó... giờ đây lại trở nên quý giá đến nhường nào.

qu phòng. Ánh mắt dừng lại ở một chiếc hộp nhỏ đặt trên đầu giường. Hộp đồ kỷ niệm của Linh. khẽ mở ra. Bên trong là những tấm ảnh cũ, những chiếc vé xem phim, và... những lá thư. Những lá thư Linh đã viết cho khi họ còn yêu xa. l một lá thư ra, từ từ mở ra. Nét chữ quen thuộc, mềm mại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...