Chú Mèo Bị Bỏ Rơi
Chương 7:
Chương 7
Lệ Trạch nâng vành tai , giọng nói rờn rợn:
“ cái này , em đâu cũng biết hết.”
“Ban đầu kh tính đối xử như vậy với em, nhưng nếu em đã kh ngoan thì thôi.”
Mẹ ơi, ở đây đúng là biến thái thật , khóc thôi huhu!
Điên thật, ai đời lại ép buộc một con mèo yêu thương chứ?????
…
M ngày sau, ngoài nhân viên phòng thí nghiệm cứ tới giờ là đem cơm tới, thì mỗi buổi chiều Lệ Trạch cũng đều đúng giờ tới thăm .
ôm ngủ.
ta cứ thọc vào tai , muốn biến về hình .
“Đào Đào, biết là em mà.”
“Lần trước c tác về sớm, vô tình th tai với đuôi em .”
Ôi, nhớ ra , trước đó Lệ Trạch c tác một thời gian, khiến dương khí của kh đủ.
Tai với đuôi cứ thỉnh thoảng lại ló ra.
“Bảo bối, muốn lại lần đó, em như vậy tr dễ thương, em biến lại cho xem .”
bảo biến là biến ?
ta tưởng là món đồ chơi biến hình à?
Tức quá, liền càu nhàu bằng ngôn ngữ của loài mèo, sau đó vẩy đuôi, ngoảnh m.ô.n.g về phía ta.
Lệ Trạch kh giận mà còn cười, tiện tay bế thẳng vào lòng:
“Em vậy mà cũng cốt khí vậy ?.”
“ cứ thắc mắc việc tại em lại chạy … vì những lời nói với Tiêu Đằng?”
ta biết ?
vô thức liếc sang ta.
Lệ Trạch thong thả giải thích:
“Khi đó tức vì em kh nói thật thân phận với , nên mới cố tình nói những lời kia trước mặt em.”
“ muốn thử xem con mèo lừa lọc này biết nịnh chút kh. thích em đến như vậy, nỡ thật lòng bỏ em được?”
“ cái tính nóng nảy mà bỏ nhà là biết em được nu chiều thế nào … làm tất cả cũng là vì tốt cho em thôi.”
ta càng nói thì càng tức.
Tên đàn chó này vậy mà kh một chút hối lỗi.
Yêu thật lòng thì ai lại tùy tiện đem chữ “bỏ” kia nói ra miệng.
Cơn tức đạt đến đỉnh ểm, kh nhịn được vung móng một phát vào mặt ta.
Móng đánh mạnh.
Trên khuôn mặt trắng nõn của Lệ Trạch lộ lên một vệt đỏ.
Vậy mà ta chỉ khẽ rít, cúi xuống đưa nửa bên mặt còn lại lại trước .
Giọng nói nhẹ nhàng, hơi thở thì vẻ hơi gấp:
“Thích đánh thế à? Thế nửa bên mặt này của cho em đánh luôn được kh? Bảo bối…”
sợ quá nhảy vụt xuống nền.
Kh ổn , kh chịu đâu.
Tên này thật sự là biến thái!
trước giờ kh nhận ra Lệ Trạch cũng là dạng… m.á.u M kia nhỉ?
Ôi trời, móng mèo giờ dơ bẩn …
…
Từ sau hôm đó, Lệ Trạch cũng bận rộn một thời gian, kh còn ngày nào kiểm tra .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Điều đó nghĩa là… đủ thời gian để vượt ngục!
Quan sát một vòng, quyết định chọn góc tường làm ểm thoát thân.
Phòng thí nghiệm nằm ở tầng một, dưới sàn gỗ là đất.
Chỉ cần tháo cái ván sàn lên, thể đào đào đào tới khi nào mệt thì thôi.
Còn cách tháo ván sàn thì… đành dùng chút pháp lực, dù đau chút nhưng kệ.
Pháp lực của cũng l từ dương khí mà ra, dương khí liên quan đến việc giữ trạng thái hình nên thường tiết kiệm.
Nhưng giờ thì kh lựa chọn nào khác.
Tiếc là gần đây ít cơ hội hấp thụ dương khí, chỉ còn cách đụng tới phần dự trữ cũ.
Đào một tuần trời cuối cùng đã th được giữa trong và ngoài.
Giờ chỉ chờ một dịp tốt là chạy thật xa.
Suy tính lại, chọn một đêm mưa to, vì mưa lớn che giấu dấu vết tốt nhất.
Đêm , vừa xê dịch ván sàn, chuẩn bị nhảy xuống lỗ đào thì…
Cánh cửa phòng thí nghiệm khẽ mở.
Lệ Trạch như bóng ma hiện ra từ bóng tối, ánh mắt tối lại chằm chằm:
“Bảo bối, đừng mà, được kh?”
vừa nói xong, kh do dự bước về phía lỗ.
Đột nhiên tiếng nấc đau khổ phát ra sau lưng.
quay lại thì th cầm con d.a.o bạc chọc vào cổ tay .
Máu phun ra, nhỏ xuống nền gỗ.
Mặt ta tái mét, từng chữ từng chữ nói:
“ đã như thế này , em còn định rời ?”
“Em bước một bước nữa thì sẽ cắt thêm một nhát, xin em, đừng …”
Cái cảnh Lệ Trạch phát ên làm sợ muốn cong cả lưng mèo.
Một cái bật nhảy, lao vào cái lỗ đã đào.
Huhu mẹ ơi thằng ên này, yêu đến mức c.h.ế.t sống lại luôn!
Từ trên truyền xuống tiếng cười yếu ớt.
Giọng Lệ Trạch lạnh lùng như bóng ma văng vẳng:
“Ngu Đào, nếu em đến tìm Phó Cảnh Thâm, sẽ c.h.é.m c.h.ế.t !”
“Em chạy kh thoát được đâu, sẽ tìm ra em.”
run rẩy bò , dồn hết chút dương khí cuối cùng biến thành pháp lực, tháo được chiếc vòng cổ và sợi xích dài.
Chui ra khỏi hầm, trời ngoài lúc này mưa to hơn cả lần gặp Phó Cảnh Thâm dưới mưa trước kia.
Nhắc tới , trong lòng lại dâng lên vị chua và buồn khó tả.
Nếu theo lời Lệ Trạch, kh nên tìm Phó Cảnh Thâm nữa, vì như thế sẽ dễ kéo rắc rối cho .
Dù là yêu mèo hay yêu , thì Phó Cảnh Thâm cũng kh nên nhận l sự ên khùng của Lê Trạch
Mất phương hướng, cuối cùng quay về làng Miêu Miêu.
Ôi cái mặt mèo của thật là xấu hổ mà, vậy mà về nhà trong tư thế thê thảm thế này!
Mẹ th bộ l ướt sũng, lấm bùn là liền kẹp đưa vào nhà.
Vừa l.i.ế.m l cho , bà vừa càu nhàu:
“Mẹ đã biết con với cái tính cô nương thẳng t này chắc c kh thể cưa được trai mà…”
lí nhí phản biện:
“Mẹ ơi, con thật ra nuôi mà…”
Bà liếc một cái, vỗ đầu ra hiệu im :
“ mà về đây với bộ dạng này à? Đến việc biến hóa thành còn kh được… con tưởng mẹ ngu à!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.